Nghịch Thiên
Chương 294
Cánh cổng Hỗn Độn Giới Môn khép lại phía sau, không phải bằng một tiếng động vang dội, mà là sự im lìm tuyệt đối, như thể chính không gian cũng bị nuốt chửng. La Chinh cảm thấy một lực hút kinh hoàng kéo mạnh lấy toàn bộ thân thể, không phải là lực hút vật lý của trọng trường, mà là một sự bóp méo, giằng xé linh hồn và ý thức. Hắn như một hạt cát nhỏ bé bị cuốn vào cơn lốc xoáy của hỗn mang, mọi giác quan bị đảo lộn.
Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự hỗn độn nguyên thủy. Các định luật vật lý của Thiên Lan Đại Lục hoàn toàn vô hiệu. Thời gian trở nên vô nghĩa, không gian co rút rồi lại giãn nở vô tận. La Chinh cảm thấy thân thể mình như đang bị phân giải thành những hạt nguyên tử nhỏ nhất, rồi lại được tái tạo trong một khoảnh khắc khác. Những mảnh ký ức, những suy nghĩ vụn vặt lướt qua tâm trí hắn với tốc độ chóng mặt, như thể cả cuộc đời hắn đang được tua lại trong một tích tắc.
Hắn không hề hoảng sợ. Sự bình tĩnh đến lạ thường đã tôi luyện hắn qua bao nhiêu sinh tử. Hắn biết đây là quá trình tất yếu để xuyên qua giới hạn của hạ giới, để đặt chân lên một vùng đất cao hơn. Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được – hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền – giờ đây tỏa ra một luồng sáng yếu ớt, bao bọc lấy linh hồn hắn, giúp hắn chống lại sự phân rã của Hỗn Độn. Đó là một sự bảo hộ bản năng, một bản năng tự vệ của “hạt giống” khi nó tìm cách nảy mầm trong một môi trường mới.
Mỗi khoảnh khắc trôi qua trong Hỗn Độn Giới Môn đều là một thử thách khủng khiếp đối với ý chí và sinh mệnh. La Chinh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc duy trì sự tỉnh táo. Hắn cảm nhận được vô số luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì hắn từng biết, đang va đập và hòa trộn xung quanh. Đó là sự giao thoa của các quy tắc, các Đạo lý chưa thành hình, những viên gạch đầu tiên kiến tạo nên vũ trụ. Nếu không có hạt giống Nghịch Thiên bảo hộ, hắn chắc chắn đã tan biến thành hư vô, trở thành một phần của luân hồi Hỗn Độn.
Rồi, đột ngột như lúc bắt đầu, mọi thứ dừng lại. Lực hút biến mất, sự hỗn loạn tan đi, và một cảm giác nặng nề, chân thực ập đến. La Chinh mở mắt. Trước mắt hắn không còn là vực thẳm đen kịt hay những dòng năng lượng hỗn loạn, mà là một khung cảnh hùng vĩ đến ngạt thở.
Hắn đang đứng trên đỉnh một ngọn núi đá sừng sững, cao vút chạm mây xanh biếc. Không phải mây trắng thông thường, mà là những dải mây ngũ sắc lấp lánh, cuộn trào như những con sông trên trời. Linh khí! Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc hơn Thiên Lan Đại Lục gấp trăm lần, mà còn tinh khiết đến mức hóa lỏng, tạo thành những dòng suối nhỏ lấp lánh chảy len lỏi qua các khe đá. Hít một hơi thật sâu, La Chinh cảm thấy toàn bộ kinh mạch và đan điền như được gột rửa, sức mạnh trong cơ thể dường như cũng được tăng cường một cách tự nhiên.
Phía xa xa, những ngọn núi khác cũng cao ngất trời, được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ xanh thẳm, cành lá tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Những cây cổ thụ đó không đơn thuần là cây cối, mà dường như là những sinh vật sống, mỗi chiếc lá đều chứa đựng một lượng linh khí khổng lồ. Trên bầu trời, hắn thấy những loài chim khổng lồ với sải cánh hàng chục trượng, lông vũ lấp lánh như dát vàng, bay lượn uyển chuyển, phát ra những tiếng kêu trong trẻo vang vọng khắp không gian. Chúng không phải là phàm cầm, mà là những linh thú đã khai mở linh trí.
Đây chính là Thượng Giới. Một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mọi thứ đều vĩ đại hơn, mạnh mẽ hơn, và đầy rẫy những bí ẩn chưa được khai phá.
La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm thấy có một áp lực vô hình bao trùm lấy hắn. Đó không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của quy tắc, của Đạo. Những quy tắc ở đây phức tạp hơn, cao cấp hơn, và dường như đang cố gắng đồng hóa hoặc bài xích những gì đến từ hạ giới như hắn. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung động, như đang thích nghi hoặc chống lại sự áp chế đó.
Hắn không phải là người duy nhất ở đây. Phía dưới ngọn núi, cách chỗ hắn đứng không xa, có một nhóm người đang di chuyển. Họ mặc những bộ y phục lụa là, tinh xảo, tỏa ra khí tức tu luyện mạnh mẽ, hiển nhiên là những cường giả của Thượng Giới. Mỗi người đều cưỡi trên một con linh thú có hình dáng như sư tử mọc cánh, tốc độ cực nhanh, lướt đi trên không trung.
Một trong số họ, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt sắc như dao, đột nhiên dừng lại. Hắn ta ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian, trực tiếp nhìn về phía La Chinh. Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi hắn ta. “Ồ? Có kẻ hạ giới nào lại lạc chân đến đây sao?”
Giọng nói của hắn ta không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự khinh thường không thể che giấu. Những người còn lại trong nhóm cũng dừng lại, ánh mắt tò mò nhưng đầy vẻ coi thường chiếu thẳng vào La Chinh.
La Chinh vẫn đứng yên, không nói một lời. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Ở Thượng Giới, những kẻ đến từ hạ giới như hắn sẽ bị coi thường, bị khinh miệt. Đó là lẽ đương nhiên của một thế giới mà đẳng cấp được định đoạt bởi xuất thân và sức mạnh.
Nam tử kiêu ngạo kia cưỡi linh thú bay lên cao hơn một chút, chắp tay sau lưng, nhìn La Chinh từ trên xuống dưới. “Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh, dám xuyên qua Hỗn Độn Giới Môn để đến được vùng đất này. Nhưng tiếc thay, nơi đây không phải là nơi phàm nhân có thể tùy tiện đặt chân.” Hắn ta đảo mắt nhìn ngọn núi La Chinh đang đứng, khẽ nhíu mày. “Đây là vùng biên giới của Cửu Tuyệt Tiên Vực, một nơi hoang vu không ai muốn đặt chân tới, vậy mà ngươi lại được đưa đến đây. Số phận của kẻ hạ giới quả nhiên bi thảm.”
Cửu Tuyệt Tiên Vực. La Chinh ghi nhớ cái tên này. Đây là thông tin đầu tiên hắn có được về vị trí của mình ở Thượng Giới.
“Nói đi, ngươi đến từ tiểu thế giới nào?” một nữ tử trong nhóm lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, mang theo sự tò mò nhưng không kém phần miệt thị. “Là Thiên Lan, Huyền Vũ, hay Phượng Hoàng?”
La Chinh nhìn thẳng vào ánh mắt của nam tử kiêu ngạo. Hắn cảm nhận được sức mạnh của đối phương, ít nhất là ở cảnh giới Đại Thừa Kỳ của Thiên Lan Đại Lục, nhưng có vẻ như ở Thượng Giới đây chỉ là một cấp độ cơ bản. Tuy nhiên, hắn không hề sợ hãi. Sự khinh miệt trong ánh mắt bọn họ chỉ càng củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn không đến đây để cúi đầu, mà để lật đổ.
“Ta đến từ Thiên Lan Đại Lục,” La Chinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, không chút run rẩy. “Và ta đến đây không phải để xin xỏ.”
Câu nói của hắn khiến nhóm người kia khẽ giật mình. Họ không ngờ một kẻ hạ giới lại có thể giữ được sự bình tĩnh và ngạo khí như vậy khi đối mặt với cường giả Thượng Giới. Nam tử kiêu ngạo kia nheo mắt, vẻ mặt hứng thú biến thành khó chịu. “Ngạo mạn! Một kẻ vừa thoát khỏi bùn lầy của hạ giới mà đã dám lớn tiếng ở Cửu Tuyệt Tiên Vực này sao? Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không?”
Hắn ta vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ hình thành một bàn tay khổng lồ bằng năng lượng, lao thẳng về phía La Chinh. Đó là một đòn thăm dò, nhưng cũng mang theo ý đồ cảnh cáo và thị uy. Với sức mạnh của một tu sĩ Thượng Giới, đòn này thừa sức khiến một tu sĩ hạ giới trọng thương hoặc tan xương nát thịt.
La Chinh đứng yên, ánh mắt không hề dao động. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn khẽ rung lên mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một con thú bị khiêu khích. Một luồng linh lực nguyên thủy, không thuộc về bất kỳ công pháp nào hắn từng tu luyện, bùng phát từ cơ thể hắn, tạo thành một lá chắn vô hình. Bàn tay linh lực kia va vào lá chắn, không gây ra một tiếng động nào, mà tan biến thành hư vô như chưa từng tồn tại.
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt của nam tử kiêu ngạo và những người đi cùng. Đòn tấn công của hắn ta, dù chỉ là thăm dò, cũng không phải là thứ một kẻ hạ giới có thể dễ dàng hóa giải. Hơn nữa, luồng sức mạnh mà La Chinh vừa bộc lộ, tuy không lớn, nhưng lại mang theo một khí tức cổ xưa, khó lường, hoàn toàn khác biệt với linh lực thông thường của Thượng Giới.
“Ngươi… Ngươi là ai?” Nam tử kiêu ngạo hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên cảnh giác hơn. Hắn cảm thấy có điều gì đó bất thường ở kẻ hạ giới này.
La Chinh thu lại khí tức, nở một nụ cười nhạt. Nụ cười đó không có vẻ gì là sợ hãi, mà ẩn chứa một sự thách thức ngầm. “Ta chỉ là một kẻ đến từ hạ giới, nhưng ta đến đây để Nghịch Thiên.”
Ba chữ “Nghịch Thiên” vang vọng trong không gian, mang theo một sự kiên định sắt đá, như một lời tuyên chiến với cả thế giới này. Nam tử kiêu ngạo kia và những người khác nhìn nhau, vẻ mặt đầy nghi hoặc và khó hiểu. “Nghịch Thiên? Kẻ này rốt cuộc có ý gì?”
La Chinh không để ý đến sự bối rối của bọn họ. Hắn quay người, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dải mây ngũ sắc cuộn trào và những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói. Hành trình Thượng Giới của hắn đã chính thức bắt đầu, và những kẻ đầu tiên hắn gặp đã cho hắn thấy rõ một điều: đây là một thế giới khắc nghiệt, đầy rẫy sự phân biệt đối xử. Nhưng cũng chính vì thế, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn.
Hắn sẽ bắt đầu từ con số không, đối mặt với sự khinh miệt và áp bức, nhưng hắn sẽ từng bước khẳng định bản thân, phá vỡ mọi quy tắc, và cuối cùng, đối đầu với cái gọi là “Thiên” của thế giới này. Đây là lời thề của La Chinh, hạt giống Nghịch Thiên vừa nảy mầm trên vùng đất của các vị thần.