Nghịch Thiên
Chương 293
Ánh bình minh nhuộm đỏ chân trời, xua tan đi màn đêm u ám, nhưng trong tâm trí La Chinh, một luồng sáng mới còn rực rỡ hơn thế đang bùng cháy. Hắn đứng trên đỉnh núi cao nhất của Thiên Lan Đại Lục, nơi gió thổi lồng lộng, mang theo hơi thở của cả một thế giới sắp bị bỏ lại phía sau. Lời tuyên bố tự định đoạt vận mệnh của hắn không chỉ là lời nói suông, mà là một lời thề khắc sâu vào huyết mạch, vào từng tế bào.
Thượng Giới. Hai chữ ấy giờ đây không còn là khái niệm xa vời, mà là mục tiêu, là chiến trường tiếp theo. Hắn biết, con đường phía trước chắc chắn không trải hoa hồng. Những cường giả Thượng Giới, những vị thần linh tự phong, những kẻ đại diện cho “Thiên Đạo” mục nát đang chờ đợi. Nhưng chính sự thách thức đó lại là ngọn lửa hun đúc ý chí La Chinh, biến nỗi tuyệt vọng thành sức mạnh, biến gông xiềng thành bậc thang để bước lên.
Để đặt chân vào Thượng Giới, có hai con đường chính: Phi Thăng Kiếp hoặc thông qua các Giới Môn. Phi Thăng Kiếp là con đường chính thống, đòi hỏi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, sau đó trải qua khảo nghiệm của Thiên Đạo. Nhưng La Chinh biết, với thân phận “dị số” của mình, Thiên Đạo sẽ không bao giờ cho phép hắn phi thăng một cách thuận lợi. Hắn đã từng chứng kiến, đã từng cảm nhận được sự bài xích, sự chèn ép vô hình từ ý chí vũ trụ mỗi khi hắn đột phá giới hạn. Hắn không tin vào một sự sắp đặt công bằng từ “Thiên” mà hắn đang muốn lật đổ.
Vậy thì, chỉ còn Giới Môn. Nhưng Giới Môn cũng chia thành nhiều loại. Có những Giới Môn cố định, được các thế lực Thượng Giới kiểm soát chặt chẽ, mở ra theo chu kỳ và yêu cầu những điều kiện khắt khe. Lại có những Giới Môn cổ xưa, bí ẩn, đã bị phong ấn hoặc ẩn sâu trong những vùng cấm địa, truyền thuyết kể rằng chúng có thể dẫn đến những không gian khác nhau, thậm chí là trực tiếp tới Thượng Giới mà không cần thông qua sự cho phép của Thiên Đạo.
La Chinh khẽ nhắm mắt, tâm thần chìm sâu vào bên trong cơ thể, kết nối với “vật phẩm nghịch thiên” đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu ở Phàm Trần Khởi Điểm. Đó là một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, thường ngày ẩn chứa sức mạnh vô biên, nhưng giờ đây, nó không chỉ là nguồn sức mạnh mà còn là một kho tàng tri thức bị phong ấn. Hắn đã từng dùng nó để lĩnh ngộ công pháp, hóa giải nguy nan, nhưng chưa bao giờ thực sự khai thác hết tiềm năng của nó.
Dưới sự tập trung của La Chinh, tàn phiến ngọc bội khẽ rung động, phát ra một luồng sáng nhàn nhạt. Những hình ảnh, văn tự cổ xưa bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là những bản đồ sao mờ ảo, những chú giải về các loại năng lượng không gian, và đặc biệt là những ký hiệu về “Hỗn Độn Giới Môn” – một loại cổng dịch chuyển siêu việt, tồn tại từ thời khai thiên lập địa, không bị ảnh hưởng bởi Thiên Đạo hiện tại. Chúng là tàn dư của một kỷ nguyên cũ, một con đường bị lãng quên.
Việc tìm kiếm và kích hoạt Hỗn Độn Giới Môn không hề dễ dàng. Theo những thông tin ít ỏi từ ngọc bội, chúng thường xuất hiện ở những nơi có giao điểm năng lượng vũ trụ cực kỳ hỗn loạn, hoặc nơi có dấu vết của các Cổ Thần. Hơn nữa, để kích hoạt chúng, cần một lượng năng lượng khổng lồ và một phương pháp đặc biệt, vượt ra ngoài hiểu biết thông thường của tu sĩ hạ giới.
La Chinh mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng trí tuệ. Hắn đã có phương hướng. Giờ là lúc chuẩn bị.
Trước khi rời đi, hắn không thể bỏ mặc những người đã tin tưởng và đồng hành cùng hắn. Liên minh Nghịch Thiên mà hắn gầy dựng ở Thiên Lan Đại Lục, dù còn non trẻ, nhưng đã trở thành một thế lực không thể xem thường. Hắn triệu tập những người thân cận nhất: Mộc Thanh Y, người bạn tri kỷ và là trụ cột của liên minh; Lôi Kình Thiên, người bạn chiến đấu trung thành; và một vài trưởng lão cốt cán. Trong căn mật thất dưới lòng đất, không khí trang nghiêm đến lạ thường.
“Ta sẽ rời đi,” La Chinh mở lời, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. “Sẽ đến một nơi xa hơn, cao hơn. Nơi mà những kẻ tự xưng là ‘Thiên’ đang nắm giữ vận mệnh của vạn giới.”
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay, linh cảm từ lâu đã báo cho nàng biết ngày này sẽ đến. Lôi Kình Thiên thì ánh mắt rực lửa, hắn biết La Chinh không thuộc về thế giới này.
La Chinh giải thích về Thượng Giới, về sự thao túng của “Thiên Đạo” và mục tiêu tối thượng của hắn là lật đổ trật tự cũ. Hắn không giấu giếm sự nguy hiểm, nhưng cũng truyền đi ngọn lửa hy vọng. “Trong thời gian ta vắng mặt, liên minh Nghịch Thiên cần phải tiếp tục phát triển. Ta sẽ để lại cho các ngươi một số công pháp, tài nguyên, và cả phương pháp liên lạc đặc biệt. Hãy nhớ, tinh thần Nghịch Thiên không phải là chống đối mù quáng, mà là tìm kiếm tự do, công bằng cho tất cả sinh linh.”
Hắn truyền thụ cho Mộc Thanh Y một bộ tâm pháp tu luyện đặc biệt, có thể giúp nàng đột phá cảnh giới cao hơn, đồng thời giao phó trách nhiệm lãnh đạo liên minh. Đối với Lôi Kình Thiên, hắn để lại một số tài nguyên quý giá để rèn luyện thân thể và nâng cao sức chiến đấu. Hắn cũng căn dặn kỹ lưỡng về việc bảo vệ những người yếu thế, những kẻ bị áp bức, tiếp tục duy trì ngọn cờ “Nghịch Thiên” ở Thiên Lan Đại Lục.
“Thiên Lan Đại Lục, hay cả hạ giới này, chỉ là một góc nhỏ trong vũ trụ bao la. Nhưng nó là nền tảng, là nơi mà hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm. Hãy giữ vững nó, và một ngày nào đó, con đường đến Thượng Giới sẽ không còn là độc quyền của những kẻ tự xưng là thần linh nữa.” La Chinh nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc.
Đêm đó, trước khi bình minh ló dạng lần nữa, La Chinh một mình rời đi. Hắn đã định vị được một điểm yếu trong không gian, một nơi mà tàn phiến ngọc bội chỉ dẫn là nơi ẩn chứa dấu vết của một Hỗn Độn Giới Môn cổ xưa. Đó là một khu vực cấm địa bị lãng quên từ hàng vạn năm, nơi linh khí hỗn loạn, không gian méo mó, được đồn đại là nơi chôn vùi một vị Cổ Thần viễn cổ.
Khi La Chinh đặt chân đến, nơi đó hiện ra như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một thung lũng sâu hun hút bị bao phủ bởi sương mù đỏ sẫm. Không gian ở đây không ổn định, thi thoảng lại nứt ra những khe hở đen ngòm, nuốt chửng mọi thứ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, hoang dã đang dao động mạnh mẽ.
Theo chỉ dẫn của ngọc bội, La Chinh tiến sâu vào trung tâm thung lũng. Hắn kích hoạt tàn phiến ngọc bội, ánh sáng cổ xưa từ nó rọi vào những ký hiệu đá cổ khắc trên vách núi. Từng ký hiệu một sáng lên, tạo thành một trận pháp phức tạp bao trùm lấy hắn. Năng lượng hỗn loạn xung quanh bắt đầu bị hút vào trận pháp, xoáy thành một cơn lốc dữ dội.
Cảm giác như toàn bộ vũ trụ đang chống lại hắn. Một áp lực vô hình đè nặng, như thể ý chí của Thiên Đạo đang gầm thét, cố gắng ngăn cản hành động “nghịch thiên” này. Những ảo ảnh đáng sợ hiện ra, những lời nguyền rủa vang vọng trong tâm trí La Chinh, cố gắng lung lay ý chí của hắn. Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều này.
“Ta không tin vào vận mệnh đã định, cũng không phục tùng ý chí của ngươi!” La Chinh gầm lên, toàn thân bùng phát kim quang chói lọi. Huyết mạch của hắn sôi trào, công pháp nghịch thiên vận chuyển tới cực hạn. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào tàn phiến ngọc bội. Ánh sáng từ ngọc bội và trận pháp kết hợp lại, tạo thành một cột sáng chọc thẳng lên bầu trời.
Không gian xung quanh cột sáng bắt đầu vặn vẹo dữ dội. Những khe nứt đen ngòm mở rộng, không phải là vết nứt thông thường, mà là một cánh cổng khổng lồ, sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ, từ từ hiện ra. Đó chính là Hỗn Độn Giới Môn, con đường dẫn đến Thượng Giới, một con đường không thuộc về sự kiểm soát của Thiên Đạo.
Một luồng lực hút không thể cưỡng lại kéo mạnh La Chinh vào trong. Hắn không chút do dự, quay đầu nhìn lại Thiên Lan Đại Lục lần cuối, nơi bình minh đang ló rạng, nơi ngọn cờ Nghịch Thiên của hắn vẫn sẽ tung bay. Rồi hắn bước vào cánh cổng đen kịt, nuốt chửng bởi hư vô và sự vô định.
Hỗn Độn Giới Môn khép lại phía sau hắn, để lại một khoảng không gian bình lặng đến đáng sợ. Thiên Lan Đại Lục vẫn tiếp tục vận hành, nhưng từ giây phút này, một hạt giống Nghịch Thiên đã chính thức đặt chân vào vùng đất của các vị thần, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng với trật tự cũ, với ý chí tối cao của vũ trụ.