Nghịch Thiên
Chương 292
Ánh trăng đã vượt qua đỉnh đầu, bắt đầu ngả về phía tây, nhưng La Chinh vẫn chìm đắm trong biển sách và ngọc giản của Tàng Kinh Lâu. Đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi mà rực sáng như hai vì tinh tú. Cái màng sương mù bấy lâu nay che phủ nhận thức của hắn về vũ trụ đã tan biến, để lại một bức tranh rõ ràng nhưng cũng vô cùng đáng sợ: “Thiên Đạo” không phải là một quy luật tự nhiên vô tri, mà là một ý chí, một trật tự có chủ đích, được thiết lập và duy trì bởi một lực lượng siêu việt.
Hắn lật đến một quyển cổ tịch đã ố vàng, ghi chép về “Thiên Kiếp” – tai ương mà mọi cường giả muốn phi thăng đều phải trải qua. Trước đây, La Chinh vẫn nghĩ Thiên Kiếp là sự thanh tẩy của tự nhiên, là thử thách tất yếu để tôi luyện ý chí. Nhưng giờ đây, với cái nhìn mới, hắn đọc được những điều khác biệt.
“Thiên Kiếp không chỉ là lôi điện, hỏa diễm, hay phong bạo,” La Chinh lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ lên hàng chữ cổ. “Nó còn là tâm ma, là nhân quả, là sự phản chiếu của chính nghiệp chướng một người. Càng là kẻ mang nghiệp lớn, càng là dị số, Thiên Kiếp càng khủng bố. Đây không phải là ngẫu nhiên, mà là sự ‘sàng lọc’ có chủ đích. Một sự ‘sàng lọc’ để loại bỏ những hạt giống ‘Nghịch Thiên’ ngay từ trong trứng nước.”
Hắn nhớ lại những Thiên Kiếp mà mình đã trải qua, so với những gì cổ tịch mô tả về Thiên Kiếp của các Thiên Kiêu trong Thượng Giới, Thiên Kiếp của hắn luôn có phần quỷ dị, tàn khốc hơn. Giờ đây hắn hiểu, đó là do “Thiên Đạo” đã sớm coi hắn là một “dị số”, một mầm mống cần phải tiêu diệt.
La Chinh tiếp tục tìm kiếm. Hắn không chỉ đọc những ghi chép chính thống, mà còn lùng sục những tàn phiến, những bản chép tay bị cấm kỵ, những giả thuyết bị coi là “điên rồ” của các tiền bối. Trong một góc khuất của Tàng Kinh Lâu, nơi ánh sáng khó lọt tới, hắn tìm thấy một cuộn da dê mục nát, không có bất kỳ ký hiệu hay tên sách nào.
Mở ra, bên trong là những ký tự cổ xưa, không phải ngôn ngữ hiện hành của Thượng Giới. Phải mất một lúc, La Chinh mới nhận ra đây là một loại cổ ngữ đã thất truyền, chỉ tồn tại trong những di tích cực kỳ xa xưa. Nhờ vào sự thức tỉnh của Hạt Giống Nghịch Thiên trong cơ thể, hắn có một khả năng nhận thức phi phàm, giúp hắn dần giải mã được nội dung.
Cuộn da dê này không nói về Thiên Kiếp, mà nói về “Nguyên Thủy Chi Đạo” và “Hậu Thiên Chi Đạo”.
“Nguyên Thủy Chi Đạo… là Đạo tự nhiên, vô hình vô tướng, không có ý chí, chỉ là sự vận hành thuần túy của vũ trụ từ thuở Hỗn Độn sơ khai.” La Chinh đọc từng chữ, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Còn Hậu Thiên Chi Đạo… là Đạo được ‘thiết lập’, được ‘định hình’ bởi các Cổ Thần, những kẻ tự xưng là ‘Chủ Tể’ của Vạn Giới sau cuộc Đại Chiến Khai Thiên. Họ đã ‘sửa đổi’ Nguyên Thủy Chi Đạo, tạo ra một trật tự mới, một ‘Thiên Đạo’ có ý chí, có quyền năng phán xét và sắp đặt số phận.”
Đầu La Chinh như nổ tung. Đây chính là “kẽ hở” mà hắn tìm kiếm! “Thiên Đạo” mà hắn đang đối mặt không phải là chân lý vĩnh hằng, không phải là quy luật bất biến của vũ trụ. Nó là một “sản phẩm”, một “công trình” được tạo ra bởi những thực thể có quyền năng tối thượng, nhưng vẫn hữu hạn.
Điều đó có nghĩa là, nếu nó được “thiết lập”, nó hoàn toàn có thể bị “phá vỡ” hoặc “thay đổi”!
Cuộn da dê còn ghi chép về một “Tôn Giả Vô Danh” ở thời kỳ Hậu Thiên sơ khai, kẻ đã nhận ra sự thay đổi này và tìm cách “Nghịch Đạo”. Vị Tôn Giả đó đã tập hợp một nhóm người, cố gắng tái lập Nguyên Thủy Chi Đạo, nhưng cuối cùng đã thất bại thảm hại. Họ bị “Thiên Đạo” trừng phạt, bị xóa sổ khỏi lịch sử, đến mức tên tuổi cũng không còn được nhắc đến. Cuộn da dê này có lẽ là tàn tích cuối cùng của nhóm người đó, được giấu kín trong Tàng Kinh Lâu, chờ đợi một người hữu duyên.
“Tôn Giả Vô Danh…” La Chinh khẽ nhắm mắt, tưởng tượng về một kẻ nghịch thiên khác, một tiền bối đã dũng cảm đối đầu với cái gọi là Thiên Đạo. “Ngươi thất bại, nhưng con đường của ngươi không hề sai. Ngươi đã thắp lên ngọn lửa cho ta.”
Sự tồn tại của “Hậu Thiên Chi Đạo” cũng giải thích tại sao Thượng Giới lại có những khái niệm như “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Tuyển Chi Nhân”. Đó không phải là sự ưu ái ngẫu nhiên của vũ trụ, mà là sự “chọn lựa” của “Thiên Đạo”, những con cờ mà nó sử dụng để duy trì trật tự của mình, để kiểm soát Vạn Giới.
La Chinh cũng nhận ra, vì “Thiên Đạo” có ý chí, có trật tự, nên nó cũng có “luật lệ”. Và mọi luật lệ đều có thể có “lỗ hổng”. Hắn không cần phải trực tiếp đối đầu với toàn bộ “Thiên Đạo” ngay lập tức, mà có thể tìm cách lợi dụng những lỗ hổng đó. Hoặc, nếu “Thiên Đạo” được thiết lập bởi các Cổ Thần, vậy thì bản thân các Cổ Thần đó cũng là một điểm yếu. Sẽ có sự khác biệt về ý chí giữa các Cổ Thần, sẽ có sự tranh giành quyền lực, và đó là cơ hội cho kẻ Nghịch Thiên như hắn.
Thế giới quan của La Chinh đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là một cá nhân nhỏ bé bị số phận vùi dập, mà là một phần của một cuộc chiến vũ trụ đã diễn ra từ hàng triệu năm trước. Hắn không chỉ là kẻ báo thù, mà là người kế thừa ý chí của những kẻ Nghịch Thiên tiền bối, một người được định sẵn để thách thức “Đạo” vận hành Vạn Giới.
Cảm nhận được luồng khí tức khác lạ từ cuộn da dê, La Chinh nhanh chóng thu nó vào nhẫn trữ vật. Vật phẩm này quá quan trọng, không thể để lộ. Nó không chỉ là nguồn tri thức, mà còn là một bằng chứng sống động cho sự thật bị che giấu.
Hắn đứng dậy, vươn vai. Cả một đêm dài chìm đắm trong tri thức cổ xưa, nhưng tinh thần lại sảng khoái hơn bao giờ hết. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn. Thượng Giới không chỉ là một cảnh giới cao hơn để hắn rèn luyện, mà là chiến trường đầu tiên của hắn với “Thiên Đạo”. Hắn sẽ không phi thăng như một kẻ yếu thế tìm kiếm sức mạnh, mà sẽ bước vào Thượng Giới như một kẻ thù tiềm tàng của trật tự hiện hữu.
“Thượng Giới… ta đến đây không phải để khuất phục các ngươi, mà là để lật đổ những gì các ngươi tôn thờ,” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. “Nếu ‘Thiên’ có thể được tạo ra, vậy nó cũng có thể bị phá hủy. Và kẻ Nghịch Thiên này, sẽ là người làm điều đó.”
Một luồng gió lạnh từ bên ngoài thổi vào qua cửa sổ Tàng Kinh Lâu, cuốn theo vài chiếc lá khô. Bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, nhuộm đỏ một góc bầu trời. La Chinh bước ra khỏi Tàng Kinh Lâu, hít một hơi thật sâu. Không khí buổi sớm trong lành, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cơn bão tố. Con đường phía trước chắc chắn sẽ tràn ngập chông gai, đối thủ của hắn không chỉ là những cường giả Thượng Giới, mà là cả một ý chí vũ trụ đã tồn tại từ hàng triệu năm. Nhưng chính điều đó càng khiến ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn bùng cháy dữ dội hơn.
Hắn phải tìm cách nhanh chóng đột phá, phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng trước khi chính thức đặt chân vào Thượng Giới. Hắn sẽ không thể là một “người ngoài cuộc” tầm thường bị khinh miệt. Hắn sẽ là một “dị số”, một hạt giống mang sứ mệnh lật đổ, một ngọn cờ của liên minh Nghịch Thiên trong tương lai. Đó là vận mệnh mà hắn, La Chinh, tự mình lựa chọn, tự mình định đoạt.
La Chinh nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần xua đi màn đêm. Một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu, và hắn, kẻ Nghịch Thiên, sẽ là người viết nên chương sử của nó.