Nghịch Thiên
Chương 295
La Chinh đứng trên đỉnh núi, gió Thượng Giới thổi mạnh, mang theo một thứ linh khí tinh thuần mà Hạ Giới không thể nào sánh bằng. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể như đang được gột rửa, được nuôi dưỡng bởi nguồn năng lượng dồi dào này. Nhưng cảm giác sảng khoái ấy nhanh chóng nhường chỗ cho sự cảnh giác. Những kẻ vừa rời đi, với vẻ mặt ngạo mạn và sự khinh thường không che giấu, đã khắc sâu vào tâm trí hắn ấn tượng đầu tiên về Thượng Giới.
“Thượng Giới… nơi của những vị thần?” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Hay là nơi của những kẻ tự phong mình là thần?”
Hắn không còn là La Chinh của Phàm Trần, cũng không còn là La Chinh của Vạn Tượng Đại Lục. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công để có thể dễ dàng bị lừa dối bởi vẻ ngoài hào nhoáng. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn không chỉ là sự bất khuất, mà còn là ánh sáng soi rọi sự thật.
La Chinh không vội vã. Hắn dành một lúc để quan sát xung quanh. Cảnh vật ở Thượng Giới quả thực hùng vĩ và tráng lệ hơn nhiều so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Những ngọn núi không chỉ cao vút mà còn dường như chạm tới tận mây xanh, được bao phủ bởi những loại cây cối kỳ lạ tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Dưới chân hắn là một thung lũng rộng lớn, nơi có những dòng suối linh khí uốn lượn như dải lụa, và xa hơn nữa là những quần thể kiến trúc đồ sộ, ẩn hiện trong sương mù, trông như những tòa thành cổ kính được xây dựng cho các vị thần.
Tuy nhiên, sự hùng vĩ ấy cũng đi kèm với một cảm giác áp lực vô hình. Hắn biết, trong vẻ đẹp đó ẩn chứa vô vàn nguy hiểm và những quy tắc khắc nghiệt. Hắn cần thông tin.
La Chinh hạ thấp người, nhanh chóng lướt qua những sườn núi dốc. Hắn quyết định đi về phía quần thể kiến trúc kia, hy vọng tìm được một thành trấn hoặc một nơi có thể giao lưu, tìm hiểu về Thượng Giới. Hắn không còn là kẻ yếu đuối, nhưng cũng không thể tự đại mà bỏ qua sự cảnh giác. Sức mạnh của hắn ở Hạ Giới có thể là đỉnh cao, nhưng ở Thượng Giới này, hắn chỉ là một người mới, một “hạ giới nhân” như những kẻ kia đã gọi.
Sau một thời gian di chuyển, La Chinh nhận ra khoảng cách đến những quần thể kiến trúc đó xa hơn hắn tưởng. Hắn đã dùng tốc độ tối đa, nhưng dường như cảnh vật vẫn cứ xa mãi. Điều này cho thấy không gian ở Thượng Giới rộng lớn và có thể có những quy tắc không gian khác biệt.
Khi gần đến một khu vực có vẻ là ngoại vi của một thành trấn, La Chinh thấy có vài người tu luyện đang di chuyển. Họ ăn mặc lộng lẫy hơn, khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ hắn gặp lúc đầu. Hắn quyết định ẩn mình, quan sát một chút.
Một nhóm ba người đang đi qua. Hai nam, một nữ. Cả ba đều có khí tức đạt đến cảnh giới mà La Chinh phỏng đoán là Thượng Cổ Chân Tiên ở Hạ Giới, nhưng ở đây, họ có vẻ chỉ là những tu sĩ bình thường.
“Nghe nói đợt phi thăng lần này có một vài tên hạ giới nhân may mắn thoát được Thiên Kiếp, nhưng đa số đều là phế vật,” một nam nhân mặc áo bào màu lam nhạt cất tiếng, giọng điệu đầy khinh thường.
Nữ nhân bên cạnh cười khẩy: “Phế vật thì mãi mãi là phế vật. Hạ giới chẳng qua chỉ là một cái ao tù. Cá trong ao dù có lớn đến mấy, ra biển lớn cũng chỉ là con tôm tép mà thôi.”
Nam nhân còn lại gật gù: “Đúng vậy. Linh khí Hạ Giới quá mỏng manh, lại tạp nham, làm sao bồi dưỡng được căn cơ vững chắc? Ta dám chắc, những kẻ đó dù có may mắn phi thăng lên đây cũng chỉ sống được vài năm là cùng, không bị yêu thú nuốt chửng thì cũng bị linh khí Thượng Giới phản phệ mà chết.”
La Chinh nghe thấy những lời đó, trong lòng không khỏi dấy lên một ngọn lửa. Đúng là hắn không có ý định che giấu thân phận, nhưng cái cách bọn họ miệt thị Hạ Giới, miệt thị những người phi thăng, lại chạm vào niềm kiêu hãnh của hắn. Hắn đến đây không phải để bị coi thường.
Hắn tiếp tục đi, giữ khoảng cách với nhóm người đó. Không lâu sau, hắn đến cổng một thành trấn nhỏ. Dù là thành trấn nhỏ, nhưng tường thành cũng cao vút, được khắc vẽ những trận pháp phức tạp, tỏa ra khí tức hùng hậu. Bên ngoài cổng thành có vài lính gác, khí tức cũng không hề yếu, ngang ngửa với những cường giả Hư Vô Cảnh ở Hạ Giới.
La Chinh tiến đến gần cổng thành. Ngay lập tức, một tên lính gác chặn hắn lại.
“Ngươi là ai? Đến từ đâu?” Tên lính gác hỏi, ánh mắt quét qua La Chinh với vẻ dò xét. Hắn cảm nhận được La Chinh có khí tức cường đại, nhưng lại có một sự khác biệt khó tả, một loại “mùi” của người Hạ Giới.
“Ta là La Chinh, đến từ Hạ Giới.” La Chinh không giấu giếm. Hắn biết che giấu cũng vô ích, khí tức của người phi thăng không thể lẫn vào đâu được.
Nghe thấy La Chinh tự nhận là “Hạ Giới nhân”, tên lính gác lập tức nhíu mày, lộ rõ vẻ khinh thường. “Hạ Giới nhân? Hừ, lại là một tên phế vật phi thăng lên đây kiếm ăn. Thành Mộc Linh không hoan nghênh những kẻ không có cống hiến.”
“Cống hiến?” La Chinh hỏi ngược lại. “Ý ngươi là gì?”
Một tên lính gác khác, vẻ mặt kiêu ngạo hơn, tiến đến gần. “Ngươi không hiểu? Ở Thượng Giới này, mỗi người đều phải có giá trị. Hoặc là tài năng xuất chúng, được tông môn lớn chiêu mộ. Hoặc là có cống hiến cho thành trấn, nộp đủ linh thạch mới được phép vào. Ngươi, một hạ giới nhân, có gì?”
La Chinh nhíu mày. Hắn đã đoán trước được sự phân biệt đối xử, nhưng không ngờ nó lại trắng trợn đến vậy. “Ta không có linh thạch. Ta vừa mới đến đây.”
Cả hai tên lính gác phá lên cười. “Không có linh thạch? Vừa mới đến? Vậy thì cút về Hạ Giới của ngươi mà sống đi! Đừng làm bẩn mắt chúng ta ở Thượng Giới này!”
Tên lính gác đầu tiên giơ thương lên, mũi thương chỉ thẳng vào La Chinh, ánh mắt sắc lạnh: “Mau cút đi! Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!”
La Chinh không nói gì, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hắn biết, nếu hắn muốn vào thành, hắn sẽ phải dùng vũ lực. Nhưng hắn không muốn gây chuyện ngay lập tức khi mới đặt chân đến Thượng Giới. Hắn cần tìm hiểu thêm.
Hắn quay người, định rời đi. Tuy nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Khoan đã!”
La Chinh quay lại, thấy một lão nhân mặc áo bào xám, râu tóc bạc phơ, chậm rãi bước ra từ cổng thành. Lão nhân này có vẻ là người đứng đầu đội lính gác, khí tức uy nghiêm hơn nhiều.
Lão nhân nhìn La Chinh một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt thâm thúy. “Ngươi là hạ giới nhân, vừa mới phi thăng?”
“Đúng vậy.” La Chinh đáp.
“Cảnh giới của ngươi không thấp, nhưng căn cơ lại có chút hỗn tạp, đúng là đặc trưng của người Hạ Giới.” Lão nhân lẩm bẩm, rồi ánh mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Ngươi vừa nói… Nghịch Thiên?”
La Chinh hơi ngạc nhiên. Hắn không ngờ lão nhân này lại nghe được. “Đúng, ta có nói.”
Lão nhân nhìn chằm chằm vào La Chinh một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười khe khẽ. “Nghịch Thiên… Một từ đã lâu không ai dám nhắc đến ở Thượng Giới này. Ngươi có biết, từ ngữ đó mang ý nghĩa gì không?”
“Ta biết.” La Chinh đáp, giọng điệu kiên định. “Nghịch chuyển số phận, phá vỡ xiềng xích, định nghĩa lại ý nghĩa của Thiên.”
Lão nhân gật gù, nụ cười trên môi càng sâu hơn. “Có chí khí. Nhưng chí khí không thể giúp ngươi sống sót ở Thượng Giới này, đặc biệt là với cái danh ‘hạ giới nhân’ của ngươi.”
Hai tên lính gác bên cạnh nghe vậy thì cau mày. Bọn họ không hiểu tại sao lão nhân lại tỏ ra “nhân từ” với tên hạ giới nhân này.
Lão nhân tiếp tục nói, ánh mắt nhìn thẳng vào La Chinh: “Thành Mộc Linh này tuy nhỏ, nhưng cũng có quy tắc riêng. Ngươi muốn vào thành, có hai cách. Một là nộp linh thạch, điều mà ngươi không có. Hai là… chứng minh giá trị của mình.”
“Làm sao để chứng minh?” La Chinh hỏi. Hắn cảm thấy lão nhân này có vẻ không hoàn toàn ác ý như những kẻ khác, hoặc ít nhất là có một mục đích nào đó.
“Ngươi có thể làm công cho thành trấn, đổi lấy quyền cư trú tạm thời và một ít linh thạch sơ cấp. Hoặc, ngươi có thể tham gia vào cuộc thi tuyển chọn đệ tử của một số tông môn nhỏ trong vùng. Nếu được chọn, ngươi sẽ có thân phận và nơi nương tựa.” Lão nhân chậm rãi nói. “Nhưng ta nghĩ, với cái căn cơ hỗn tạp của ngươi, được chọn là điều không tưởng. Vậy nên, làm công là lựa chọn duy nhất cho ngươi lúc này.”
La Chinh im lặng suy nghĩ. Làm công? Hắn, một cường giả đỉnh cao của Hạ Giới, lại phải làm những công việc chân tay ở Thượng Giới? Sự khinh miệt này, sự áp bức này, còn sâu sắc hơn hắn tưởng tượng.
Nhưng hắn không thể phủ nhận, đây là một cách để hắn có thể bước chân vào Thượng Giới, để tìm hiểu về thế giới này. “Ta đồng ý. Ta sẽ làm công.”
Lão nhân mỉm cười hài lòng. “Tốt. Ngươi đi theo ta. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc phù hợp với ‘căn cơ’ của ngươi.”
Lão nhân quay người, dẫn La Chinh vào trong thành. Hai tên lính gác nhìn theo, vẻ mặt đầy khó chịu và khinh bỉ.
“Lão Quách lại làm cái trò gì vậy? Lại rước một tên hạ giới nhân phế vật vào thành?”
“Hừ, lão ta luôn vậy. Cứ thấy kẻ nào có chút gì đó khác lạ là lại muốn ‘bồi dưỡng’. Chắc lại nghĩ tên này có thể làm được gì đó vĩ đại. Nực cười!”
La Chinh không để ý đến những lời bàn tán sau lưng. Hắn bước qua cổng thành, cảm nhận được một luồng năng lượng khác lạ bao bọc lấy mình. Thành trấn Mộc Linh tuy nhỏ, nhưng lại mang một vẻ cổ kính và trang nghiêm. Những con đường lát đá xanh, những cửa hàng san sát, những dòng người qua lại đều toát lên một vẻ sống động và trật tự.
Lão Quách dẫn La Chinh đến một khu vực hẻo lánh của thành, nơi có nhiều kiến trúc cũ kỹ và những người lao động đang làm việc.
“Ngươi sẽ làm việc ở đây.” Lão Quách chỉ vào một khu vực chất đầy những tảng đá lớn. “Công việc của ngươi là vận chuyển những tảng đá này đến khu vực luyện khí của thành. Mỗi ngày hoàn thành một lượng nhất định, ngươi sẽ nhận được mười linh thạch hạ phẩm và một bữa ăn.”
La Chinh nhìn những tảng đá. Chúng không chỉ lớn mà còn nặng một cách bất thường, dường như được luyện hóa bằng một loại vật liệu đặc biệt của Thượng Giới. Với sức mạnh của hắn, việc vận chuyển chúng không phải là vấn đề, nhưng đây rõ ràng là một công việc nặng nhọc, dành cho những kẻ có sức vóc nhưng không có địa vị.
“Đây là cách mà Thượng Giới đối xử với những kẻ không có chỗ dựa sao?” La Chinh nghĩ thầm, trong lòng ngọn lửa Nghịch Thiên lại bùng cháy dữ dội hơn. “Nếu muốn ta cúi đầu, muốn ta chấp nhận số phận, vậy thì các ngươi đã lầm rồi.”
“Linh thạch hạ phẩm có thể giúp ngươi mua những thứ cơ bản. Đừng nghĩ đến việc tu luyện bằng nó, linh khí quá mỏng manh.” Lão Quách nói, dường như đọc được suy nghĩ của La Chinh. “Nhưng ít nhất, nó sẽ giúp ngươi sống sót. Sau một thời gian, nếu ngươi chứng tỏ được năng lực, hoặc có duyên với tông môn nào đó, cuộc sống của ngươi sẽ tốt hơn.”
“Ta hiểu.” La Chinh gật đầu. Hắn biết, đây là một thử thách. Một thử thách để xem hắn có chấp nhận bị nghiền nát bởi quy tắc của Thượng Giới, hay hắn sẽ tìm cách vượt lên trên nó.
“Ngươi có thể bắt đầu ngay bây giờ.” Lão Quách nói, rồi quay người rời đi, để lại La Chinh một mình giữa đống đá và những ánh mắt tò mò, khinh thường từ những người lao động khác.
La Chinh đứng đó, nhìn những tảng đá khổng lồ. Hắn không hề nản lòng. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ bắt đầu từ con số không, từ việc vận chuyển những tảng đá vô tri này, để từng bước khẳng định bản thân, phá vỡ mọi quy tắc, và cuối cùng, đối đầu với cái gọi là “Thiên” của thế giới này.
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn, không chỉ bùng cháy mạnh mẽ, mà còn trở nên âm ỉ, cuộn trào, chờ đợi ngày được giải phóng, thiêu rụi mọi xiềng xích của định mệnh.