Nghịch Thiên
Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:00:06 | Lượt xem: 4

Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh xuyên qua khe cửa sổ hẹp, rọi vào căn phòng lạnh lẽo. La Chinh mở mắt, cảm nhận từng thớ thịt trong cơ thể mình. Linh khí Thượng Giới nồng đậm hơn nhiều so với Phàm Trần, nhưng đồng thời cũng mang theo một áp lực vô hình, như thể chính không gian này đang đè nén mọi thứ từ hạ giới lên. Hắn hít thở sâu, cố gắng thích nghi. Dù đã đạt đến cảnh giới phi thăng, nhưng ở nơi này, hắn vẫn chỉ là một tân binh, một “linh hồn ô trọc” trong mắt những kẻ tự xưng là cao quý.

Sau khi vệ sinh qua loa, La Chinh bước ra khỏi phòng. Hành lang dài hun hút, ánh sáng lờ mờ. Hắn không phải người duy nhất ở đây. Một vài người khác cũng đang lục tục rời khỏi phòng, nét mặt ai nấy đều mang vẻ mệt mỏi, lo lắng. Họ là những “phi thăng giả” khác, những kẻ may mắn (hay bất hạnh?) đã đặt chân đến Thượng Giới này. Từ ánh mắt họ, La Chinh có thể thấy sự dè dặt, nỗi sợ hãi và cả một chút thất vọng. Giấc mộng Tiên giới lung linh đã bị hiện thực nghiệt ngã nghiền nát.

Một giọng nói chói tai vang lên, cắt ngang sự im lặng: “Tất cả tập trung! Tập trung tại đại sảnh phía Đông! Kẻ nào đến muộn, tự chịu hậu quả!”

La Chinh cùng những phi thăng giả khác vội vã đi theo hướng dẫn. Đại sảnh phía Đông là một không gian rộng lớn, nhưng lại trống trải đến đáng sợ. Giữa sảnh có một bục đá cao, trên đó, một nam nhân trung niên với bộ y phục màu xám tro, khuôn mặt khắc nghiệt đang đứng. Hắn có tu vi ở cảnh giới Thần Hải sơ kỳ, không quá cao nhưng đủ để áp đảo những phi thăng giả vừa mới đặt chân lên đây.

“Ta là Hoắc Sơn, phụ trách quản lý các ngươi trong giai đoạn đầu,” Hoắc Sơn nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Ta không quan tâm các ngươi ở hạ giới là ai, là tông chủ hay đế vương. Ở đây, các ngươi chỉ là những kẻ mới đến, những hạt bụi nhỏ bé. Quy tắc của Thượng Giới này là: phục tùng. Kẻ nào không phục tùng, sẽ bị đào thải.”

Hắn quét mắt qua đám đông, dừng lại một chút ở La Chinh, như thể nhận ra khí tức khác biệt của hắn, nhưng rồi nhanh chóng bỏ qua. “Nhiệm vụ đầu tiên của các ngươi, là thu thập Linh Mạch Tinh Thạch tại Vực Sâu Tĩnh Mịch.”

Vực Sâu Tĩnh Mịch? Cái tên nghe đã thấy bất an. Một số phi thăng giả bắt đầu xì xào. La Chinh đứng im lặng lắng nghe. Hắn biết, nhiệm vụ này sẽ không đơn giản.

Hoắc Sơn tiếp tục: “Vực Sâu Tĩnh Mịch là một nơi bị nguyền rủa, linh khí hỗn loạn, sản sinh ra nhiều Linh Mạch Tinh Thạch nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm. Đặc biệt là những con ‘Ảnh Ma’ chuyên hút linh hồn. Các ngươi mỗi người phải thu thập đủ một trăm viên Linh Mạch Tinh Thạch trong ba ngày. Ai không hoàn thành, hoặc bỏ mạng ở đó, thì là do số phận. Đừng hòng trông chờ ai cứu giúp.”

Một trăm viên trong ba ngày? Và đối phó với Ảnh Ma? Điều kiện khắc nghiệt này khiến nhiều người xanh mặt. Một nam nhân gầy gò, có vẻ là một luyện đan sư ở hạ giới, run rẩy hỏi: “Đại nhân, Linh Mạch Tinh Thạch có thể đổi lấy vật phẩm gì không? Và… có công pháp hay chỉ dẫn gì để đối phó với Ảnh Ma không?”

Hoắc Sơn cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt. “Đổi lấy vật phẩm? Các ngươi cứ mơ đi. Hoàn thành nhiệm vụ là bổn phận. Còn về Ảnh Ma, thì tự các ngươi mà tìm cách đối phó. Ta chỉ biết, chúng nó ghét ánh sáng và ghét linh lực thuần khiết. Thế thôi.”

Hắn vung tay, một tấm bản đồ đơn giản hiện ra giữa không trung, chỉ rõ vị trí Vực Sâu Tĩnh Mịch. “Mau đi đi! Hạn định đã bắt đầu tính từ bây giờ!”

Đám phi thăng giả nhốn nháo tản ra. Một số người tìm cách tập hợp thành nhóm nhỏ để tăng cơ hội sống sót. La Chinh không vội vàng. Hắn quan sát. Những người này đều có tu vi không tệ ở hạ giới, nhưng lên Thượng Giới, họ đều trở nên yếu ớt, lạc lõng. Sự chênh lệch về linh khí, về quy tắc không gian khiến họ mất đi sự tự tin.

“Này, huynh đệ, có muốn đi cùng không?” Một nam nhân vóc dáng cường tráng, vẻ mặt cương nghị bước đến gần La Chinh. Hắn có vẻ là một võ giả, khí tức ổn định hơn những người khác. “Ta là Mạc Phong. Một mình đi Vực Sâu Tĩnh Mịch quá nguy hiểm.”

La Chinh gật đầu. “La Chinh. Rất vui được đồng hành.” Hắn không phải kẻ kiêu ngạo đến mức từ chối sự giúp đỡ. Hơn nữa, tìm hiểu thêm về Thượng Giới qua những người khác cũng là một cách tốt.

Mạc Phong cười gượng gạo: “Thật sự là một nơi chết tiệt. Cứ ngỡ phi thăng là lên Tiên cảnh, ai ngờ lại thành nô dịch.”

“Mỗi nơi đều có quy tắc của nó,” La Chinh bình thản nói. “Quan trọng là chúng ta có chấp nhận quy tắc đó hay không.”

Hai người cùng nhau đi về phía Vực Sâu Tĩnh Mịch. Đường đi gập ghềnh, càng vào sâu, linh khí càng trở nên hỗn tạp, mang theo một mùi ẩm mốc khó chịu. Ánh sáng mặt trời dần bị nuốt chửng bởi những tảng đá khổng lồ lởm chởm và những tán cây cổ thụ mục ruỗng. Đúng như cái tên, nơi đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ đá và tiếng bước chân của họ.

Cuối cùng, họ đến một khe nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy. Đó chính là Vực Sâu Tĩnh Mịch. Từ bên trong khe nứt, một luồng khí âm hàn bốc lên, khiến xương cốt người ta phải lạnh buốt.

“Chúng ta xuống thôi,” Mạc Phong nói, rút ra một thanh kiếm dài. Hắn có vẻ đã chuẩn bị tinh thần.

La Chinh không có vũ khí đặc biệt nào, nhưng cơ thể hắn chính là vũ khí mạnh nhất. Hắn vận chuyển Thái Thượng Luyện Thể Quyết, toàn thân phát ra một tầng kim quang nhàn nhạt, xua tan đi phần nào khí lạnh. Đây là bí mật của hắn, một công pháp luyện thể cường đại không thuộc về bất kỳ hệ thống tu luyện Thượng Giới nào.

Họ bắt đầu trèo xuống. Vách đá ẩm ướt, trơn trượt, nhưng với tu vi của họ, đó không phải là vấn đề quá lớn. Càng xuống sâu, bóng tối càng đặc quánh. Mạc Phong thắp lên một ngọn lửa nhỏ từ linh lực, tạo ra một quầng sáng yếu ớt.

“Cẩn thận,” La Chinh nhắc nhở. “Ảnh Ma xuất hiện rồi.”

Từ trong bóng tối, những cái bóng đen lướt đi thoăn thoắt, không có hình thù cụ thể, giống như những dải sương mù âm u. Chúng không phát ra âm thanh, chỉ lẳng lặng lao tới, mục tiêu là hút cạn linh hồn sinh vật.

“Chết tiệt!” Mạc Phong hét lên, vung kiếm. Kiếm quang mang theo linh lực chém vào một cái bóng, nhưng nó chỉ xuyên qua mà không gây ra bất kỳ tổn hại nào đáng kể. Ảnh Ma đó chỉ hơi chững lại một chút rồi tiếp tục lao tới.

La Chinh không sử dụng linh lực tấn công trực diện. Hắn biết, công kích vật lý hoặc linh lực thông thường sẽ khó có tác dụng với những thực thể hư ảo như Ảnh Ma. Hắn vận dụng Huyết Mạch Chi Lực, một luồng khí tức bá đạo pha lẫn Cấm Kỵ Chi Lực bùng phát từ cơ thể. Đó là một loại năng lượng thuần túy và cực đoan, hoàn toàn khác biệt với linh lực thông thường.

Khi một con Ảnh Ma lao đến, La Chinh không né tránh mà trực tiếp tung một quyền. Quyền phong không mang theo lực vật lý quá lớn, nhưng lại ẩn chứa một luồng khí tức tinh thần cường đại, một loại “ý chí” cứng rắn được tôi luyện qua bao nhiêu trận chiến sinh tử. Khi quyền đầu chạm vào cái bóng, không có tiếng nổ, chỉ có một tiếng rên rỉ vô hình. Cái bóng đen lập tức co rút lại, như thể bị một lực lượng vô hình thiêu đốt, rồi tan biến trong không khí.

Mạc Phong trợn tròn mắt. “Ngươi… ngươi làm cách nào vậy?” Hắn vừa rồi dùng linh lực mạnh nhất cũng chỉ khiến Ảnh Ma hơi chệch hướng, còn La Chinh lại có thể tiêu diệt nó dễ dàng như vậy?

“Ảnh Ma là sinh vật dựa vào linh hồn. Linh lực thuần khiết có thể xua đuổi, nhưng ý chí tinh thần mạnh mẽ mới có thể tiêu diệt chúng,” La Chinh giải thích ngắn gọn. Hắn không thể nói rõ về Cấm Kỵ Chi Lực hay Huyết Mạch Chi Lực của mình, nhưng ít nhất, hắn đã tìm ra một phương pháp hữu hiệu.

Sau đó, mỗi khi Ảnh Ma xuất hiện, La Chinh không cần sử dụng linh lực, chỉ cần vận chuyển ý chí, đấm ra một quyền mang theo khí tức bá đạo của bản thân. Những con Ảnh Ma đều bị đánh tan tác, biến mất không dấu vết.

Càng đi xuống sâu, họ càng thấy rõ những tinh thể lấp lánh trên vách đá và dưới lòng vực. Đó chính là Linh Mạch Tinh Thạch. Chúng tỏa ra một thứ năng lượng đặc biệt, không giống linh khí, cũng không giống nguyên lực. Có lẽ đây chính là thứ mà Thượng Giới cần.

Hai người bắt đầu thu thập. La Chinh không chỉ thu thập cho mình mà còn giúp Mạc Phong. Hắn biết, một mình hắn hoàn thành nhiệm vụ này có thể dễ dàng, nhưng để tồn tại ở Thượng Giới, cần có đồng minh, cần có sự thông hiểu về nơi này.

“La Chinh, ngươi thật sự rất mạnh,” Mạc Phong vừa thu thập vừa cảm thán. “Ta chưa từng thấy ai có thể đối phó với Ảnh Ma dễ dàng như vậy. Ở hạ giới, ngươi chắc chắn là một tồn tại bá chủ.”

La Chinh mỉm cười. “Ở hạ giới, ta chỉ là một kẻ phế vật bị ruồng bỏ.” Hắn không muốn kể lể quá nhiều, nhưng lời nói đó lại khiến Mạc Phong sửng sốt.

“Phế vật? Ngươi đùa ta sao? Nếu ngươi là phế vật, vậy chúng ta là gì?” Mạc Phong lắc đầu, không tin. Nhưng từ ánh mắt bình tĩnh của La Chinh, hắn cảm nhận được một sự thật nào đó, một quá khứ đầy gian nan mà La Chinh đã vượt qua.

Suốt buổi sáng và buổi chiều, hai người miệt mài thu thập. Với sự giúp đỡ của La Chinh, Mạc Phong cũng thu được một lượng lớn Linh Mạch Tinh Thạch. La Chinh thì đã có dư thừa. Hắn cảm nhận được rằng, những tinh thạch này không chỉ là vật phẩm nhiệm vụ, mà còn có thể chứa đựng một loại năng lượng đặc biệt, có thể hữu ích cho bản thân hắn sau này.

Khi ánh chiều tà bắt đầu lan rộng, báo hiệu một ngày sắp kết thúc, hai người quyết định quay trở lại. Hoàn thành nhiệm vụ chỉ là bước khởi đầu. La Chinh biết, cuộc sống ở Thượng Giới này sẽ còn nhiều thử thách hơn nữa. Nhưng với mỗi bước chân, hắn lại càng khẳng định được ý chí của mình: ý chí “Nghịch Thiên”.

Hoắc Sơn và những kẻ cai quản khác có thể coi hắn là “hạt bụi”, nhưng hạt bụi này sẽ một ngày nào đó bùng nổ thành một cơn bão, quét sạch mọi trật tự cũ kỹ và bất công của Thượng Giới. La Chinh nắm chặt tay, ánh mắt kiên định. Đây mới chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8