Nghịch Thiên
Chương 277
Ánh chiều tà dần nuốt chửng những đỉnh núi cao vút của Thượng Giới, nhuộm đỏ cả một vùng trời. La Chinh và Lâm Phong, người đồng hành mới quen trong nhiệm vụ này, bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn về khu vực quản lý. Nhiệm vụ thu thập Linh Mạch Tinh Thạch đã hoàn thành, thậm chí còn vượt ngoài mong đợi. La Chinh cảm nhận rõ ràng sức nặng trong chiếc túi càn khôn của mình, không phải là gánh nặng mà là một sự hài lòng sâu sắc.
“Hôm nay xem như thuận lợi,” Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, giọng pha chút mệt mỏi nhưng cũng không giấu được vẻ vui mừng. “Cứ nghĩ sẽ phải tranh đoạt kịch liệt với đám người của Huyền Quang Các, không ngờ lại êm xuôi đến vậy.”
La Chinh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. “Sự bình yên này chỉ là tạm thời. Thượng Giới này, mỗi tấc đất đều ẩn chứa tranh đấu ngầm. Huyền Quang Các không xuất hiện có thể vì chúng ta không động đến ‘phần bánh’ của bọn họ, hoặc giả, chúng có mục tiêu khác lớn hơn.”
Lâm Phong nghe vậy không khỏi rùng mình. Y vốn dĩ chỉ là một tu sĩ bình thường ở Thượng Giới, quen với những tranh chấp nhỏ nhặt giữa các nhóm thợ mỏ, nhưng cách nhìn nhận vấn đề của La Chinh lại sâu sắc và mang tầm vóc khác hẳn. Y đã từng nghe nói về những “dị nhân” đến từ hạ giới, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng họ lại có tầm nhìn vượt trội đến thế. “Huynh nói phải. Thượng Giới này phức tạp hơn ta tưởng nhiều. Nhưng dù sao, chúng ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ. Nghe nói Hoắc Sơn hôm nay tâm tình không tốt, hy vọng hắn sẽ không gây khó dễ.”
La Chinh nhếch mép cười lạnh. Hoắc Sơn, một trong những kẻ cai quản khu vực mỏ, từng nhiều lần buông lời khinh miệt hắn. Cái thái độ coi thường những người đến từ hạ giới, xem họ như những con kiến bé nhỏ, luôn khiến La Chinh cảm thấy chán ghét. “Hắn có gây khó dễ hay không, cũng không thay đổi được gì. Chúng ta làm việc của mình, hắn có quyền gì mà can thiệp?”
Hai người nhanh chóng trở về khu vực giao nhiệm vụ. Một hàng dài tu sĩ đang xếp hàng chờ nộp thành quả. Tiếng ồn ào, tranh cãi, và cả những lời nịnh bợ vang vọng khắp nơi. Khi La Chinh và Lâm Phong tiến đến, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. La Chinh, với vóc dáng không quá nổi bật nhưng khí chất lại toát ra vẻ bất cần, luôn là tâm điểm chú ý.
Đúng như dự đoán, Hoắc Sơn đang ngồi chễm chệ trên ghế đá, vẻ mặt cau có, liên tục quát tháo những tu sĩ nộp thiếu số lượng hoặc chất lượng tinh thạch không đạt yêu cầu. Hắn ta là một gã béo lùn, nước da ngăm đen, cặp mắt ti hí lúc nào cũng toát ra vẻ khinh thường. Khi nhìn thấy La Chinh, ánh mắt hắn ta lóe lên tia chế giễu.
“Ồ, đây chẳng phải là ‘phế vật’ đến từ hạ giới sao?” Hoắc Sơn cười khẩy, giọng nói cố ý lớn tiếng để mọi người xung quanh đều nghe thấy. “Tưởng ngươi đã lạc trong Linh Mạch, hóa ra vẫn còn đường quay về. Nhiệm vụ hôm nay là thu thập Linh Mạch Tinh Thạch cấp thấp, hy vọng ngươi không làm ta thất vọng.”
Lâm Phong muốn lên tiếng phản bác, nhưng La Chinh đã giơ tay ngăn lại. Hắn bước đến trước mặt Hoắc Sơn, vẻ mặt bình thản như không hề nghe thấy lời khiêu khích. “Nhiệm vụ đã hoàn thành, Linh Mạch Tinh Thạch cũng đã đủ số lượng, thậm chí còn dư thừa.”
Nói rồi, La Chinh từ tốn lấy ra một chiếc túi càn khôn khác, không phải là chiếc túi chứa tinh thạch dư thừa của mình, mà là chiếc túi hắn dùng để nộp nhiệm vụ. Hắn đổ ra một đống Linh Mạch Tinh Thạch lấp lánh, chất lượng đồng đều, số lượng vượt xa mức yêu cầu.
Mọi người xung quanh đều xôn xao. Ngay cả Hoắc Sơn cũng phải nheo mắt lại. Hắn ta vốn dĩ chỉ muốn tìm cớ gây sự, không ngờ La Chinh lại hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo đến vậy. Hắn ho khan một tiếng, vẻ mặt khó chịu. “Hừ, được thôi. Số lượng tuy đủ, nhưng chất lượng thì sao? Ngươi nghĩ ta dễ lừa gạt đến vậy sao?”
Hoắc Sơn vươn tay, tùy tiện chọn lấy vài viên tinh thạch, dùng thần thức quét qua. Ánh mắt hắn ta từ vẻ nghi ngờ dần chuyển sang kinh ngạc. Những viên tinh thạch này không chỉ đạt yêu cầu, mà còn có phần tinh khiết hơn so với tiêu chuẩn thông thường. Đây rõ ràng là thành quả của một người có kinh nghiệm và kỹ năng vượt trội.
“Ngươi… Ngươi đã đào ở đâu ra những tinh thạch này?” Hoắc Sơn lẩm bẩm, không giấu được sự bất ngờ. Hắn ta không thể tin được một kẻ đến từ hạ giới lại có thể làm tốt đến vậy.
La Chinh thu lại túi càn khôn, nói giọng bình thản. “Đó là bí quyết của ta. Hoắc quản sự chỉ cần kiểm tra số lượng và chất lượng, xác nhận hoàn thành nhiệm vụ là đủ.”
Thái độ của La Chinh khiến Hoắc Sơn càng thêm tức tối. Hắn ta muốn gây khó dễ, nhưng không có cớ. Cuối cùng, hắn đành phải hừ lạnh một tiếng, ghi lại điểm công trạng vào thẻ thân phận của La Chinh và Lâm Phong. “Được rồi, tạm thời coi như ngươi vượt qua. Đừng tưởng chỉ cần một lần may mắn là có thể vênh váo ở Thượng Giới này. Vẫn còn nhiều thử thách đang chờ ngươi.”
La Chinh không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng nhận lấy thẻ thân phận và quay người rời đi. Hắn biết, lời đe dọa của Hoắc Sơn không phải là vô căn cứ. Thượng Giới này là một thế giới của kẻ mạnh, nơi mà nguồn gốc và gia thế đôi khi quan trọng hơn cả tài năng. Nhưng chính vì thế, hắn lại càng có động lực để nghịch chuyển định mệnh.
Trở về căn phòng tu luyện tồi tàn của mình, La Chinh không vội vàng tu luyện hay nghỉ ngơi. Hắn lấy ra chiếc túi càn khôn chứa những Linh Mạch Tinh Thạch đã thu thập được từ nhiệm vụ. Hắn đã cố ý giữ lại một phần lớn, không nộp hết. Những tinh thạch này, hắn cảm nhận được, không chỉ là vật phẩm nhiệm vụ thông thường.
Đặt một viên tinh thạch lên lòng bàn tay, La Chinh nhắm mắt, thần thức chậm rãi xâm nhập vào bên trong. Một luồng năng lượng thuần khiết, mát lạnh lan tỏa, nhưng đó không phải là tất cả. Bên trong dòng năng lượng đó, có một thứ gì đó khác, mơ hồ và khó nắm bắt. Nó giống như một sợi tơ, liên kết với một mạng lưới rộng lớn hơn.
La Chinh đã từng tiếp xúc với nhiều loại linh thạch ở hạ giới, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được điều này. Linh Mạch Tinh Thạch ở Thượng Giới dường như chứa đựng một loại “khí tức” đặc biệt, không chỉ là linh khí đơn thuần. Hắn tập trung thần thức, cố gắng truy tìm nguồn gốc của sợi tơ năng lượng đó. Dần dần, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn – một mạng lưới khổng lồ, vô tận, bao trùm khắp Thượng Giới, thậm chí còn vươn ra xa hơn nữa.
“Đây là… Linh Mạch của Thượng Giới? Hay là… ‘Thiên Đạo’?” La Chinh lẩm bẩm. Hắn từng nghe nói về “Thiên Đạo” ở Thượng Giới không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một thể chế, một trật tự được thiết lập bởi các Cổ Thần. Liệu những tinh thạch này có phải là một phần của hệ thống đó?
Hắn bắt đầu hấp thụ linh khí từ tinh thạch. Sức mạnh của hắn tăng lên một cách rõ rệt. Tuy nhiên, thứ khiến hắn quan tâm hơn là sợi tơ năng lượng bí ẩn kia. Hắn thử dùng công pháp của mình, công pháp “Nghịch Thiên Quyết”, để giao tiếp với sợi tơ đó. Ngay lập tức, sợi tơ phản ứng, không phải là sự hấp thụ thông thường, mà là một sự “phân tích” và “thay đổi”.
Linh Mạch Tinh Thạch trong tay hắn dần chuyển hóa. Một phần năng lượng của nó bị hút vào cơ thể La Chinh, nhưng một phần khác lại bị “tinh luyện” thành một thứ tinh túy hơn, một hạt nhỏ li ti màu xám bạc, chứa đựng một loại quy tắc nào đó. La Chinh cảm thấy tim mình đập mạnh. Đây không phải là tu luyện thông thường. Công pháp “Nghịch Thiên Quyết” của hắn dường như có khả năng “biến đổi” bản chất của năng lượng, không chỉ là hấp thụ.
Nếu những tinh thạch này là một phần của “Thiên Đạo” hoặc hệ thống quy tắc của Thượng Giới, vậy thì khả năng “biến đổi” của hắn có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó không chỉ giúp hắn tăng cường sức mạnh, mà còn giúp hắn hiểu rõ hơn về cách “Thiên Đạo” vận hành. Và nếu hắn có thể hiểu rõ, hắn có thể tìm cách phá vỡ.
La Chinh dành trọn đêm đó để nghiên cứu những Linh Mạch Tinh Thạch. Hắn không chỉ hấp thụ, mà còn cố gắng phân tích cấu trúc, tìm hiểu sâu hơn về sợi tơ năng lượng bí ẩn bên trong. Mỗi viên tinh thạch như một mảnh ghép nhỏ, hé lộ một phần bức tranh lớn về Thượng Giới và những quy tắc ẩn chứa của nó.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khe cửa, La Chinh mở mắt. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ mệt mỏi, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã có một phát hiện quan trọng. Những tinh thạch này không chỉ là nguồn linh khí, mà còn là “chìa khóa” để hắn chạm tới tầng sâu hơn của Thượng Giới. Chúng chứa đựng những mảnh vỡ của “Thiên Đạo Pháp Tắc” cấp thấp, những quy tắc cơ bản chi phối sự vận hành của Linh Mạch.
Nếu hắn có thể tinh luyện và nắm giữ những mảnh vỡ pháp tắc này, hắn không chỉ có thể tu luyện nhanh hơn, mà còn có thể bắt đầu xây dựng nền tảng cho việc “Nghịch Thiên” của mình. Hắn có thể từng bước phá vỡ những quy tắc cũ, thiết lập những quy tắc mới, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất.
La Chinh đứng dậy, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong cơ thể. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng với phát hiện này, hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, một con đường độc đáo chỉ dành cho kẻ “Nghịch Thiên”. Hoắc Sơn và những kẻ cai quản khác có thể coi hắn là “hạt bụi”, nhưng hạt bụi này sẽ một ngày nào đó bùng nổ thành một cơn bão, quét sạch mọi trật tự cũ kỹ và bất công của Thượng Giới. Đây mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu đầy hứa hẹn cho hành trình lật đổ “Thiên” của La Chinh.