Nghịch Thiên
Chương 275

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:59:29 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi trên con đường đá cổ kính, từng bước vững vàng như thể đã quen thuộc với nơi này từ ngàn đời. Không có sự sợ hãi, không có sự bối rối, chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ ẩn sâu trong đáy mắt. Hắn biết, lời cảnh cáo và sự khinh miệt của kẻ giáp đồng kia chỉ là khúc dạo đầu cho bản giao hưởng khắc nghiệt mà Thượng Giới sẽ dành cho hắn. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, nơi quy tắc cũ không còn giá trị, nơi mỗi cá nhân phải tự tìm lấy vị trí của mình, hoặc bị nghiền nát.

Con đường dẫn hắn đến một khu vực rộng lớn hơn, được bao bọc bởi những bức tường đá cao vút, xám xịt và lạnh lẽo. Không có những kiến trúc hoa lệ hay linh khí bùng nổ như hắn từng tưởng tượng về một tiên cảnh. Thay vào đó, nơi đây mang đậm vẻ quân doanh, với những dãy nhà đơn sơ được xây dựng san sát, dường như chỉ để phục vụ cho mục đích lưu trú tạm thời. Cả không gian toát lên một cảm giác tù túng, ngột ngạt, như một cái lồng lớn giam giữ những kẻ bị ruồng bỏ.

Khi bước qua cổng chính, La Chinh nhìn thấy hàng trăm con người đang lầm lũi di chuyển, hoặc ngồi co ro ở một góc. Họ có đủ mọi chủng tộc, đủ mọi dáng vẻ, nhưng điểm chung là sự mệt mỏi, sự hoang mang và một chút gì đó tuyệt vọng ẩn hiện trong ánh mắt. Đây chính là những “hạ giới” mà kẻ giáp đồng kia nhắc đến – những kẻ đã may mắn hoặc xui xẻo phi thăng lên Thượng Giới, nhưng lại không có bất kỳ chỗ đứng nào.

Một giọng nói khàn khàn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của La Chinh. “Kẻ mới tới à? Đi theo ta.”

Một lão già gầy gò, lưng còng, khoác trên mình bộ y phục xám xịt đã bạc màu, đứng tựa vào một cột đá gần đó. Ánh mắt ông ta quét qua La Chinh một cách thờ ơ, không chút cảm xúc. La Chinh nhận ra trên ngực lão có một huy hiệu hình chiếc búa và một mũi tên gãy – biểu tượng của những kẻ làm việc vặt, hoặc những người quản lý cấp thấp nhất trong hệ thống này.

La Chinh gật đầu, lặng lẽ bước theo lão già. Lão ta không nói thêm lời nào, chỉ lầm lũi dẫn đường qua những dãy nhà lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc và bụi bặm vương vấn trong không khí, càng khiến nơi này thêm phần tiêu điều.

“Đây là nơi ở của ngươi,” lão già dừng lại trước một căn phòng nhỏ, cửa gỗ mục nát. Bên trong chỉ có một tấm phản cứng nhắc và một cái bàn đá cũ kỹ. Không có linh khí, không có bất kỳ vật phẩm tu luyện nào. Nó còn tệ hơn cả những căn phòng tồi tàn nhất ở hạ giới.

“Ở đây, không có đặc quyền,” lão già nói, giọng đều đều như đọc thuộc lòng. “Các ngươi, những kẻ từ hạ giới phi thăng lên, đều là những linh hồn ô trọc, mang theo tạp chất của phàm trần. Thượng Giới không dễ dàng tiếp nhận. Các ngươi phải trải qua một quá trình ‘thanh lọc’.”

La Chinh nghe nhưng không đáp. Hắn biết, “thanh lọc” chỉ là một cái cớ để bóc lột sức lao động, để kiểm soát và để duy trì sự phân cấp nghiệt ngã này.

“Mỗi ngày, các ngươi sẽ được phân công nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ, các ngươi sẽ được cấp phát lương thực và một ít ‘linh dịch’ để duy trì sinh khí. Đừng mong có thể tu luyện ở đây, linh khí đã bị phong tỏa, và cho dù có, các ngươi cũng không có tư cách để hấp thu.” Lão già khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ thoáng qua. “Chỉ khi nào các ngươi chứng minh được giá trị, hoặc có cơ duyên lớn, các ngươi mới có thể bước chân ra khỏi khu vực này, và bắt đầu cuộc đời thật sự ở Thượng Giới.”

“Thế nào là ‘chứng minh giá trị’?” La Chinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, không chút dao động.

Lão già nhìn hắn, có vẻ ngạc nhiên khi thấy một kẻ phi thăng lại dám hỏi ngược lại mình. “Chứng minh giá trị ư? Đó là khi các ngươi có thể hoàn thành những nhiệm vụ khó khăn nhất, sống sót qua những nguy hiểm chết người, và thể hiện được tiềm năng vượt trội. Hoặc, may mắn được một thế lực lớn nào đó để mắt tới. Nhưng đó là điều xa vời. Hầu hết các ngươi, cả đời cũng chỉ quanh quẩn ở đây, làm những công việc thấp kém, cho đến khi sinh mệnh cạn kiệt mà thôi.”

Nói rồi, lão già ném cho La Chinh một tấm thẻ đá màu xám. “Đây là thẻ thân phận của ngươi. Sáng mai, tập trung ở quảng trường chính. Sẽ có người phân công nhiệm vụ đầu tiên cho ngươi. Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn hay gây rối. Khu vực này được canh gác nghiêm ngặt, và bất kỳ hành vi chống đối nào cũng sẽ bị trừng phạt nặng nề.”

Lão ta xoay người bỏ đi, để lại La Chinh một mình trong căn phòng tồi tàn. La Chinh bước vào, đóng sập cánh cửa gỗ lại, ngăn cách mình với thế giới bên ngoài. Hắn chạm tay vào tấm thẻ đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Thẻ thân phận – một biểu tượng cho sự khởi đầu từ con số không, cho danh phận của một “linh hồn ô trọc” trong mắt Thượng Giới.

Hắn ngồi xuống tấm phản cứng nhắc, nhắm mắt lại. Hạt nhân đen trong đan điền hắn khẽ xoay tròn, như một hòn đá cuội đen tuyền giữa dòng chảy linh khí hỗn loạn của Thượng Giới. Nó không hề bị ảnh hưởng bởi sự phong tỏa linh khí xung quanh, vẫn giữ vững sự vận hành huyền ảo của riêng mình. Đây là nguồn sức mạnh, là bảo chứng cho sự “Nghịch Thiên” của hắn.

Mùi ẩm mốc và sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. La Chinh không cảm thấy thất vọng hay nản lòng. Ngược lại, trong lòng hắn dâng lên một ngọn lửa hừng hực. Sự khinh miệt, sự áp bức này, tất cả đều là nhiên liệu để ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn đã từng trải qua vô số thử thách, từng bị coi là phế vật, từng đứng trước vực thẳm sinh tử. Nhưng mỗi lần như vậy, hắn đều mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

Thượng Giới này, với những quy tắc nghiệt ngã, với những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo” – tất cả đều sẽ phải run sợ trước ý chí của hắn. Hắn sẽ không chỉ đứng vững ở đây, mà còn sẽ lật đổ mọi xiềng xích, phá vỡ mọi trật tự đã được thiết lập bởi những kẻ tự mãn kia.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng cũng đầy tiềm năng của Thượng Giới. Đây không phải là nơi hắn sẽ an phận. Đây là chiến trường mới, là điểm khởi đầu cho một hành trình vĩ đại hơn. Từ một “linh hồn ô trọc”, hắn sẽ từng bước chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể thay đổi cả vận mệnh của Chư Thiên Vạn Giới.

Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm khu vực dành cho những kẻ phi thăng. Tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh lẽo của Thượng Giới. Nhưng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa quyết tâm trong lòng La Chinh vẫn bùng cháy rực rỡ, chiếu sáng con đường hắn sẽ đi, con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đã chọn.

Ngày mai, nhiệm vụ đầu tiên sẽ bắt đầu. Và hắn, La Chinh, sẽ bắt đầu viết nên chương mới của riêng mình, từ chính cái “con số không” này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8