Nghịch Thiên
Chương 266
Cả quảng trường rộng lớn chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lướt qua những ngọn cờ phấp phới. Thời gian dường như ngừng lại. Hàng vạn ánh mắt, từ những tu sĩ cấp thấp cho đến các tông chủ đại lão, đều đổ dồn vào một điểm duy nhất: bóng dáng La Chinh đứng sừng sững trên lôi đài, thanh Thiên Khí kia đã thu lại, nhưng dư uy của nó vẫn còn lơ lửng, như một lời tuyên bố không lời.
Thẩm Vân Thiên, người vừa chìm trong vinh quang giả tạo, giờ đây giống như một pho tượng đá. Nụ cười trên môi hắn đã biến thành một đường cong méo mó đầy khó coi. Hắn không thể tin được. Tuyệt đối không thể tin được! Hắn, Thẩm Vân Thiên, người mang “Thiên Mệnh Chi Tử” danh hiệu, người được Thiên Đạo ưu ái, lại bị đánh bại bởi một kẻ vô danh tiểu tốt, một phế vật từ hạ giới mà hắn khinh thường nhất. Hơn nữa, kẻ đó còn sử dụng một loại Thiên Khí mà hắn chưa từng nghe tên, một loại sức mạnh không nằm trong bất kỳ điển tịch cổ xưa nào của Vĩnh Hằng Thánh Địa.
“Không thể nào… Tuyệt đối không thể nào!” Thẩm Vân Thiên lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhục nhã đang thiêu đốt linh hồn hắn. Cả đời hắn, từ khi sinh ra đã được định sẵn là một ngôi sao sáng, một vị cứu tinh của Vĩnh Hằng Thánh Địa. Mọi người đều ca tụng hắn, mọi cơ duyên đều tự tìm đến hắn. Hắn là hiện thân của “Thiên Mệnh”! Vậy mà, giờ đây, “Thiên Mệnh” của hắn lại bị một kẻ… nghịch thiên đạp đổ ngay trước mắt vạn người.
Trên đài cao, Vĩnh Hằng Thánh Chủ, người luôn giữ vẻ mặt uy nghiêm và bình thản, cũng không giấu nổi sự kinh ngạc trong đáy mắt. Hàng lông mày của ngài khẽ nhíu lại. Ngài đã chứng kiến vô số kỳ tài, vô số biến cố trong cuộc đời tu luyện dài đằng đẵng của mình, nhưng chưa bao giờ có một kẻ nào lại mang đến cảm giác “khó lường” như La Chinh. Thanh Thiên Khí của La Chinh… Nó không phát ra khí tức quen thuộc của bất kỳ Thiên Khí cổ xưa nào mà ngài từng biết. Nó như một thực thể hoàn toàn mới, một loại sức mạnh không thuộc về trật tự đã được thiết lập. Điều này, đối với một người luôn tôn thờ và duy trì “Thiên Mệnh”, là một sự bất an sâu sắc.
“La Chinh… Ngươi, đã thắng.” Giọng Vĩnh Hằng Thánh Chủ vang lên, trầm ổn và mạnh mẽ như sấm rền, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc. Nhưng trong âm điệu đó, ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. “Thắng” một cách đường đường chính chính, nhưng lại là một chiến thắng mang đầy tính thách thức, một sự “nghịch chuyển” không thể chối cãi. Ngài không thể không thừa nhận, bởi vì vạn người đều đã chứng kiến. Kết quả này, dù có muốn hay không, cũng sẽ gây chấn động toàn bộ Vĩnh Hằng Thánh Địa, thậm chí lan truyền khắp đại lục.
Một làn sóng xì xào bắt đầu lan ra từ đám đông. Từ những lời thì thầm ban đầu, nó dần lớn lên thành những tiếng bàn tán ồn ào. “Kẻ đó là ai?”, “Hắn ta… đã đánh bại Thẩm Vân Thiên sao?”, “Thiên Khí kia là gì? Sao ta chưa từng thấy bao giờ?”. Sự hưng phấn, sự nghi ngờ, sự kính sợ và cả sự ghen tỵ đan xen vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của cảm xúc.
La Chinh không để tâm đến những lời bàn tán đó. Hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt kiên định. Hắn biết, chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng cá nhân, mà là một bước ngoặt. Bước ngoặt cho chính hắn, và có thể, cho cả những người từng bị “Thiên Mệnh” ruồng bỏ. Hắn không cần danh vọng, không cần sự tán dương. Hắn chỉ cần chứng minh, rằng “Thiên Mệnh” không phải là xiềng xích vĩnh cửu. Và hắn đã làm được.
“La Chinh, theo quy tắc của Tranh Long Hội, ngươi đã giành chiến thắng trong vòng đối quyết này. Ngươi sẽ tiến thẳng vào vòng cuối cùng, nơi mười vị Thiên Kiêu mạnh nhất sẽ tranh đoạt Long Hồn và cơ hội tiến vào Thiên Trụ.” Vĩnh Hằng Thánh Chủ tiếp tục tuyên bố, giọng điệu đã lấy lại sự bình tĩnh. Ngài cố gắng duy trì vẻ ngoài của một người chủ trì công bằng, không để lộ ra sự xao động trong lòng. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, ngài biết, cục diện đã thay đổi. Sự xuất hiện của La Chinh đã làm đảo lộn mọi tính toán, mọi sự sắp đặt mà Vĩnh Hằng Thánh Địa đã dày công chuẩn bị cho các “Thiên Mệnh Chi Tử” của mình.
La Chinh khẽ gật đầu, không nói một lời. Hắn quay người, bước xuống lôi đài. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không chút do dự, như thể mọi ánh mắt kinh ngạc, mọi lời bàn tán ồn ào đều không thể chạm tới hắn. Hắn lướt qua Thẩm Vân Thiên, người vẫn đang đứng đó, khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt đầy thù hận. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt hai người giao nhau. Trong mắt Thẩm Vân Thiên là lửa giận và sự không cam lòng tột độ. Còn trong mắt La Chinh, chỉ có sự lạnh nhạt, như nhìn một kẻ xa lạ.
“Ngươi… Ngươi sẽ phải trả giá!” Thẩm Vân Thiên nghiến răng, giọng nói thều thào, chỉ đủ cho La Chinh nghe thấy. “Thiên Mệnh không thể bị xúc phạm! Ngươi sẽ thấy, sự phẫn nộ của Thiên Đạo là như thế nào!”
La Chinh dừng bước, khẽ quay đầu lại. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi hắn. “Ồ? Vậy sao? Ta rất mong chờ đấy, Thiên Mệnh Chi Tử. Chỉ sợ, “Thiên Mệnh” của ngươi cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.”
Nói rồi, hắn không chờ Thẩm Vân Thiên phản ứng, tiếp tục bước đi. Lời nói của hắn tuy nhỏ, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Thẩm Vân Thiên, khiến hắn ta run rẩy dữ dội, suýt chút nữa ngã quỵ. Nỗi nhục nhã và sự phẫn nộ dâng lên đến cực điểm, khiến hắn ta chỉ muốn xé xác La Chinh ra thành trăm mảnh.
Các tông chủ khác trên đài cao cũng nhìn nhau. Có người trầm tư, có người lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng có người ánh lên sự hứng thú. Sự xuất hiện của La Chinh, một “dị số” hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, đã khiến cục diện của Tranh Long Hội trở nên khó lường hơn bao giờ hết. Liệu hắn có thể tiếp tục “nghịch chuyển” được nữa không? Hay “Thiên Mệnh” cuối cùng vẫn sẽ tìm cách trừng phạt kẻ dám thách thức nó?
Vĩnh Hằng Thánh Chủ nhìn theo bóng lưng La Chinh, ánh mắt sâu thẳm. Ngài không thể không suy nghĩ về ý nghĩa của sự kiện vừa rồi. Tranh Long Hội, vốn được thiết lập để tuyển chọn những “Thiên Mệnh Chi Tử” xứng đáng nhất để gánh vác sứ mệnh của Vĩnh Hằng Thánh Địa, giờ đây lại bị một kẻ “Nghịch Thiên” phá vỡ. Đây là một điềm báo tốt hay xấu? Ngài không biết. Nhưng có một điều chắc chắn: từ giờ phút này, cái tên La Chinh sẽ khắc sâu vào tâm trí của mọi cường giả trên đại lục, và hành trình của hắn sẽ không còn đơn thuần là tìm kiếm sức mạnh nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến để định nghĩa lại “Thiên”.
La Chinh trở về khu vực dành cho người tham gia. Đồng đội của hắn, những người bạn mà hắn đã cùng nhau trải qua sinh tử, đều nhìn hắn với ánh mắt đầy tự hào và ngưỡng mộ. Đặc biệt là những người từng chứng kiến hắn từ thuở còn là một phế vật, họ càng hiểu rõ hơn sự vĩ đại trong chiến thắng này. Hắn không chỉ đánh bại một Thiên Kiêu, mà còn đánh bại cái bóng của “Thiên Mệnh” đã đè nặng lên họ bấy lâu nay.
“La Chinh, ngươi… ngươi thật sự đã làm được!” Lâm Thanh Diễm, cô gái từng coi thường hắn, giờ đây nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có chút ngượng ngùng. “Ta… ta đã từng không tin ngươi.”
La Chinh khẽ mỉm cười, lắc đầu. “Không sao. Ta chỉ muốn chứng minh, rằng không có cái gọi là “Thiên Mệnh” bất biến. Định mệnh nằm trong tay chúng ta, không phải của bất kỳ vị thần linh hay ý chí vũ trụ nào.”
Lời nói của hắn, dù bình thản, nhưng lại vang vọng trong lòng những người nghe. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của La Chinh còn rất dài, và đầy rẫy chông gai. Nhưng ít nhất, hắn đã thắp lên một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ trong đêm tối của “Thiên Mệnh” nghiệt ngã.
Vĩnh Hằng Thánh Chủ sau một thoáng suy nghĩ, cuối cùng cũng đưa ra quyết định. “Trận đấu tiếp theo sẽ diễn ra sau một khắc. Các vị Thiên Kiêu còn lại, hãy chuẩn bị!”
Tranh Long Hội vẫn tiếp tục, nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bình thản như trước, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ và một cảm giác bất an mơ hồ. Bởi vì, mọi người đều biết, một “dị số” đã xuất hiện. Một kẻ dám “Nghịch Thiên”, và đã thành công trong bước đầu tiên của mình. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.