Nghịch Thiên
Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:55:27 | Lượt xem: 4

Tiếng huyên náo của quảng trường Tranh Long Hội đạt đến đỉnh điểm khi một vầng sáng chói lòa từ trung tâm bốc lên, báo hiệu thời khắc khai mạc đã điểm. Hàng vạn ánh mắt đổ dồn về đài cao, nơi những nhân vật quyền uy của các đại tông môn, thế gia và đế quốc đã tề tựu. Trên khán đài danh dự, những lão tổ tóc bạc phơ, những Tông chủ uy nghi, và cả những vị Hoàng đế trẻ tuổi mang theo khí chất đế vương đều im lặng, chờ đợi.

La Chinh đứng giữa biển người, cảm nhận từng luồng khí tức cường đại lướt qua mình. Đây là nơi hội tụ tinh anh của đại lục, những “Thiên Kiêu” thực sự, những kẻ được sinh ra với tài năng vượt trội, được tông môn bồi dưỡng bằng mọi tài nguyên. Hắn biết, trong số họ, chắc chắn có những kẻ mang danh “Thiên Mệnh Chi Tử”, những người được “Thiên Đạo” ưu ái, định sẵn sẽ trở thành bá chủ một phương.

Một bóng người cao lớn, khoác áo bào thêu hình rồng vàng, bước ra trung tâm đài cao. Đó là Vĩnh Hằng Thánh Chủ của Vĩnh Hằng Thánh Địa, một trong ba Thánh Địa đứng đầu đại lục, người chủ trì Tranh Long Hội lần này. Giọng nói của ông ta trầm hùng, vang vọng khắp quảng trường, mang theo một loại uy áp vô hình khiến mọi người phải nín thở.

“Chư vị thiên tài, cường giả từ khắp Vạn Tượng đại lục!” Vĩnh Hằng Thánh Chủ cất lời, “Tranh Long Hội ba trăm năm một lần, là nơi để các ngươi chứng tỏ bản thân, khẳng định tài năng, và giành lấy vinh quang tối thượng. Nhưng hơn hết, đây là nơi để ‘Thiên’ lựa chọn, để ‘Thiên Mệnh’ hiển hiện!”

Lời lẽ của ông ta như một lời tuyên bố, khắc sâu vào tâm trí mỗi người về quyền năng tuyệt đối của “Thiên”. La Chinh khẽ nhếch môi. “Thiên” lựa chọn? “Thiên Mệnh” hiển hiện? Hắn đến đây chính là để lật đổ cái gọi là lựa chọn và hiển hiện đó.

Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong túi áo lại ấm lên, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc sức mạnh nghịch thiên của hắn. Đó không phải là Thiên Mệnh ban tặng, mà là cơ duyên đoạt được, là sự phản kháng tự thân. Hắn sẽ dùng nó để chứng minh rằng, ý chí phàm nhân có thể vượt qua mọi định luật.

Vĩnh Hằng Thánh Chủ tiếp tục giải thích thể thức thi đấu. “Vòng đầu tiên, sẽ là Đoạt Thiên Khí! Các ngươi sẽ bước vào Thiên Khí Bí Cảnh, một tiểu thế giới được hình thành từ vô số linh khí nguyên bản của đại lục. Mục tiêu của các ngươi là thu thập càng nhiều Thiên Khí càng tốt trong vòng ba canh giờ. Thiên Khí càng hiếm, giá trị càng cao. Ba trăm người có tổng giá trị Thiên Khí cao nhất sẽ tiến vào vòng trong!”

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Thiên Khí Bí Cảnh là một địa điểm nổi tiếng, nhưng không phải ai cũng có tư cách bước vào. Nó ẩn chứa vô vàn cơ duyên, nhưng cũng tiềm tàng hiểm nguy. Việc thu thập Thiên Khí không chỉ đòi hỏi thực lực mà còn cả sự may mắn và khả năng cảm ứng linh khí.

La Chinh không xa lạ gì với những cuộc thi dạng này. Hắn đã trải qua quá nhiều sinh tử, đối mặt với đủ loại nguy hiểm. Thiên Khí Bí Cảnh có lẽ cũng chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Điều hắn quan tâm là liệu những “Thiên Mệnh Chi Tử” kia sẽ thể hiện như thế nào.

Khi cánh cổng không gian khổng lồ hình thành từ linh lực rực rỡ mở ra, hàng ngàn tu sĩ đồng loạt lao vào như những mũi tên. La Chinh không vội vàng. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ nhất đang dẫn đầu, đó chắc chắn là những “Thiên Kiêu” hàng đầu. Hắn muốn quan sát, muốn hiểu rõ hơn về đối thủ của mình.

Bước vào Thiên Khí Bí Cảnh, một thế giới tràn ngập linh quang hiện ra trước mắt. Cây cối xanh tươi kỳ lạ phát ra ánh sáng ngũ sắc, những con suối chảy ra tinh hoa linh khí, và trên bầu trời, từng cụm mây hình rồng, phượng lượn lờ, đó chính là Thiên Khí cấp cao. Khí tức linh nguyên ở đây nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng, từng hơi thở đều mang theo sự tinh thuần, có thể giúp tu sĩ thanh lọc kinh mạch.

La Chinh không đi theo đám đông đổ xô vào những khu vực có vẻ nhiều Thiên Khí. Hắn vận dụng Huyễn Ảnh Bộ Pháp, nhẹ nhàng lướt qua những vách đá, tiến sâu vào một khu rừng linh mộc âm u hơn. Kinh nghiệm mách bảo hắn rằng, những thứ quý giá nhất thường ẩn mình ở những nơi ít được chú ý.

Khi hắn đi được một đoạn, một nhóm tu sĩ từ Lôi Diễm Tông, một tông môn nổi tiếng về hỏa hệ công pháp, chặn đường hắn. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên tóc đỏ rực, mặt mày kiêu căng, tu vi đạt đến Thiên Cương cảnh đỉnh phong, cách Linh Hải cảnh không xa.

“Này, tiểu tử kia! Ngươi là kẻ nào mà dám một mình xông vào đây?” Thanh niên tóc đỏ tên là Lôi Phong, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường. “Đây là khu vực của Lôi Diễm Tông ta. Cút ngay, hoặc đừng trách ta không khách khí!”

La Chinh dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Lôi Phong và đồng bọn. Hắn không có hứng thú gây sự, nhưng cũng không thể để người khác chà đạp. “Thiên Khí Bí Cảnh là của chung, không có khu vực riêng của bất kỳ tông môn nào. Ngươi muốn độc chiếm, xem ra không đúng quy tắc của Tranh Long Hội.”

Lôi Phong cười khẩy, như nghe được chuyện nực cười nhất. “Quy tắc? Trong giới tu luyện, cường giả chính là quy tắc! Ngươi nhìn xem, nơi nào có Thiên Khí tốt, nơi đó đã có bóng dáng của các đại tông môn. Ngươi một kẻ vô danh tiểu tốt, dám nói lý với ta?”

Hắn vung tay, một luồng hỏa diễm cuộn trào, biến thành một con mãng xà lửa hung hãn lao về phía La Chinh. Rõ ràng, Lôi Phong muốn dùng thực lực để giáo huấn hắn.

La Chinh đứng yên, không hề né tránh. Khi mãng xà lửa đến gần, hắn giơ tay, một luồng chân nguyên thuần túy, không màu sắc nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng nổ. Không phải là hỏa, không phải là thủy, mà là một loại lực lượng nguyên bản, trấn áp mọi thuộc tính. Luồng chân nguyên đó va chạm với mãng xà lửa, khiến nó tan biến thành từng đốm sáng li ti như chưa từng tồn tại.

Lôi Phong và đồng bọn trố mắt kinh ngạc. Chiêu thức của hắn là một trong những thủ đoạn mạnh nhất của Lôi Diễm Tông, lại bị một kẻ vô danh hóa giải nhẹ nhàng như vậy?

“Ngươi…” Lôi Phong lắp bắp, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Hắn cảm thấy luồng chân nguyên của La Chinh không hề giống với bất kỳ công pháp nào hắn từng biết, nó mang một vẻ nguyên thủy, uyên thâm đến đáng sợ.

La Chinh không phí lời nữa. Hắn biết thời gian rất quý giá. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước qua Lôi Phong, ánh mắt không hề dừng lại. “Nếu không có gì nữa, ta sẽ đi trước. Ngươi nên nhớ, cường giả chân chính không cần dựa vào thế lực để hống hách.”

Hắn tiếp tục đi sâu vào khu rừng, để lại Lôi Phong và đám đệ tử Lôi Diễm Tông đứng chết lặng. Lôi Phong nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn bị sỉ nhục ngay trước mặt đồng môn, nhưng lại không dám đuổi theo. Trực giác mách bảo hắn rằng, kẻ vừa rồi không phải là người hắn có thể trêu chọc.

La Chinh không để tâm đến chuyện nhỏ nhặt đó. Hắn tập trung cảm ứng linh khí trong bí cảnh. Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong người hắn không chỉ là một vật phẩm, nó dường như còn là một chìa khóa, giúp hắn cảm nhận được những dao động linh khí tinh thuần nhất mà người khác khó lòng phát hiện.

Hắn dừng lại trước một cái cây cổ thụ mục nát, tưởng chừng như không có gì đặc biệt. Nhưng Mảnh Vỡ Nguyên Thiên lại khẽ rung lên mãnh liệt. La Chinh đưa tay chạm vào thân cây, một luồng khí tức lạnh buốt lập tức truyền vào lòng bàn tay. Đó là một loại Thiên Khí cực kỳ hiếm, được gọi là “Huyền Băng Linh Tủy”, thường ẩn sâu trong lòng đất hoặc những nơi cực hàn. Việc nó xuất hiện trong một cái cây mục nát như thế này là điều không tưởng.

Hắn vận dụng chân nguyên, nhẹ nhàng tách vỏ cây mục nát. Bên trong, một khối kết tinh màu xanh lam trong suốt, hình dạng như một bộ xương rồng thu nhỏ, đang tỏa ra hàn khí kinh người. Chính là Huyền Băng Linh Tủy!

La Chinh cẩn thận thu lấy Huyền Băng Linh Tủy, cất vào Không Gian Giới Chỉ. Giá trị của khối Huyền Băng Linh Tủy này có lẽ bằng cả trăm khối Thiên Khí bình thường gộp lại. Đây mới là cách thu thập Thiên Khí của hắn, không phải dựa vào số lượng, mà dựa vào chất lượng và sự tinh nhạy.

Hắn tiếp tục di chuyển. Càng đi sâu vào, những loại Thiên Khí kỳ lạ và quý hiếm càng xuất hiện nhiều hơn. Có lúc, hắn phát hiện ra một Viên Kim Cương Thảo mọc trên đỉnh một thác nước linh lực, có lúc lại tìm thấy một cụm Linh Nham Thạch ẩn mình dưới lòng hồ dung nham. Tất cả đều là nhờ sự dẫn dắt của Mảnh Vỡ Nguyên Thiên.

Trong khi những tu sĩ khác đang vất vả tranh giành những Thiên Khí phổ biến, thậm chí là đánh nhau túi bụi để đoạt lấy, La Chinh lại ung dung thu thập những bảo vật mà không một ai hay biết. Hắn như một bóng ma lướt qua bí cảnh, chỉ để lại những khoảng trống nơi từng có những loại Thiên Khí quý hiếm nhất.

Ba canh giờ trôi qua nhanh chóng. Một tiếng chuông ngân vang, báo hiệu kết thúc vòng Đoạt Thiên Khí. Các tu sĩ bắt đầu được truyền tống ra khỏi bí cảnh, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi nhưng cũng không kém phần hưng phấn. Ai cũng nghĩ mình đã thu hoạch được không ít.

La Chinh cũng được truyền tống trở lại quảng trường. Hắn đứng lẫn trong đám đông, không gây sự chú ý. Ánh mắt hắn lướt qua những “Thiên Kiêu” nổi bật, những kẻ đang được Tông chủ của mình vỗ vai khen ngợi. Hắn thấy một thiếu niên mặc bạch y, khí chất thoát tục, trên tay cầm một viên Thiên Khí hình rồng vàng rực rỡ, đó là “Thiên Long Khí”, một trong những Thiên Khí quý hiếm nhất trong bí cảnh. Chắc chắn đó là một “Thiên Mệnh Chi Tử” được các tông môn lớn kỳ vọng.

Vĩnh Hằng Thánh Chủ lại bước ra. “Giờ là lúc kiểm kê thành quả! Hãy đặt Thiên Khí của các ngươi vào trận pháp kiểm định!”

Từng nhóm tu sĩ tiến lên, đặt Thiên Khí của mình vào một trận pháp khổng lồ. Ánh sáng từ trận pháp bùng lên, hiển thị tổng giá trị Thiên Khí mà mỗi người thu được. Tiếng reo hò, tiếng tiếc nuối không ngừng vang lên.

Lôi Phong, kẻ từng chặn đường La Chinh, cũng tiến lên. Hắn thu được không ít Thiên Khí cấp trung, tổng giá trị cũng khá cao, khiến hắn tự tin mỉm cười. Nhưng khi hắn nhìn thấy một con số cao hơn hắn gấp đôi, được hiển thị cho một “Thiên Kiêu” của Vĩnh Hằng Thánh Địa, nụ cười của hắn cứng lại.

Đến lượt thiếu niên bạch y kia, hắn nhẹ nhàng đặt Thiên Long Khí vào trận pháp. Một luồng sáng vàng rực rỡ bùng lên, hiển thị một con số khổng lồ, khiến toàn bộ quảng trường phải ồ lên kinh ngạc. Đó là con số cao nhất từ trước đến nay.

Vĩnh Hằng Thánh Chủ gật đầu hài lòng. “Quả nhiên là Thiên Kiêu của Thánh Địa ta, Thẩm Vân Thiên! Ngươi xứng đáng với danh hiệu ‘Thiên Mệnh Chi Tử’!”

Lời khen ngợi của Thánh Chủ khiến Thẩm Vân Thiên mỉm cười tự tin, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ từ khắp nơi. Hắn là người được “Thiên” chọn, hắn là kẻ sẽ đứng trên vạn người.

Cuối cùng, đến lượt những tu sĩ còn lại. La Chinh bước lên, không chút biểu cảm. Hắn đặt khối Huyền Băng Linh Tủy và những Thiên Khí quý hiếm khác mà hắn đã thu thập được vào trận pháp.

Ban đầu, trận pháp chỉ hiển thị một con số khiêm tốn. Nhưng ngay sau đó, khi Huyền Băng Linh Tủy được nhận diện hoàn toàn, một luồng ánh sáng xanh lam chói mắt bùng lên, vượt xa cả ánh sáng vàng của Thiên Long Khí. Con số hiển thị trên trận pháp nhảy vọt, không chỉ vượt qua Thẩm Vân Thiên, mà còn cao hơn gần gấp đôi!

Toàn bộ quảng trường chìm vào im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về La Chinh, kẻ đang đứng đó với vẻ mặt bình thản. Hắn không có khí chất của “Thiên Mệnh Chi Tử”, không có hào quang của Thiên Kiêu. Hắn chỉ là một kẻ vô danh, nhưng lại vừa tạo ra một kỷ lục không tưởng.

Vĩnh Hằng Thánh Chủ và các tông chủ khác đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy sự khó tin. Thẩm Vân Thiên, người đang hưởng thụ vinh quang, cũng sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn không thể tin được có kẻ lại vượt qua mình, và với một loại Thiên Khí mà hắn chưa từng nghe tên.

La Chinh thu lại Thiên Khí của mình, ánh mắt lướt qua Thẩm Vân Thiên, rồi hướng về phía Vĩnh Hằng Thánh Chủ. Hắn không cần lời khen ngợi, không cần danh hiệu. Hắn chỉ cần chứng minh, rằng “Thiên Mệnh” có thể bị phá vỡ, và “Thiên” cũng không phải là chân lý tối thượng.

Hắn vừa tạo ra một vết nứt đầu tiên trong bức tường “Thiên Mệnh” mà Tranh Long Hội này muốn xây dựng. Và đây, mới chỉ là khởi đầu.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của vạn người, La Chinh chỉ khẽ nhếch môi. Tranh Long Hội, cuộc chiến “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8