Nghịch Thiên
Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:56:11 | Lượt xem: 4

Cả quảng trường Tranh Long im lặng đến đáng sợ, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời nói. Từng ánh mắt đổ dồn về phía La Chinh, mang theo đủ mọi cung bậc cảm xúc: kinh ngạc, hoài nghi, phẫn nộ, và cả một sự lo sợ mơ hồ. Hắn, một kẻ vốn bị coi là “dị số” của Thượng Vực, giờ đây đã thực sự trở thành một ngọn cờ hiệu, một dấu chấm hỏi lớn thách thức vào cái gọi là “Thiên Mệnh” đã tồn tại hàng vạn năm.

La Chinh vẫn đứng đó, thân ảnh thẳng tắp giữa muôn vàn ánh nhìn dò xét. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ hít thở đều đặn, điều hòa lại chân nguyên đang cuộn trào trong đan điền. Trận chiến vừa rồi không hề dễ dàng, nhưng đó cũng là cơ hội để hắn thăm dò giới hạn của bản thân, và quan trọng hơn, để khẳng định một điều: định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi.

Trên đài cao, Vĩnh Hằng Thánh Chủ khẽ nhíu mày. Quyết định tiếp tục Tranh Long Hội là điều bắt buộc, nhưng trong lòng ông lại dâng lên một dự cảm bất an khó tả. La Chinh đã phá vỡ thế cân bằng, không còn là một cá nhân tranh tài nữa, mà đã trở thành một biểu tượng, một mối đe dọa tiềm tàng đối với trật tự của Thượng Vực. Các vị Thánh Chủ khác, các tông chủ của những đại tông môn cũng đang trao đổi ánh mắt, trong đó ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

“Kẻ này… thật sự có thể nghịch chuyển Thiên Mệnh ư?” Một trưởng lão của Thiên Kiếm Tông thì thầm, giọng run rẩy.

“Nghịch chuyển? Hừ! Chỉ là một chút tiểu xảo mà thôi. Thiên Mệnh là quy tắc vũ trụ, há có thể bị một phàm nhân lay động?” Một vị Thánh Chủ khác khinh thường hừ lạnh, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ dè chừng.

“Dù là tiểu xảo, nhưng nó đã thành công. Hơn nữa, những lời hắn nói… không phải là không có lý. Nếu Thiên Mệnh thực sự công bằng, sao lại có kẻ vừa sinh ra đã mang mệnh phế vật, kẻ lại được hưởng vinh hoa phú quý?” Một vị tông chủ của một tông môn hạng hai, vốn không thuộc phe Thiên Mệnh Chi Tử, lại có vẻ đồng tình. Những lời này tuy nhỏ, nhưng lại gieo vào lòng những người nghe một hạt giống bất an, một câu hỏi mà từ trước đến nay họ chưa bao giờ dám đặt ra.

Dưới đài, nhóm Thiên Kiêu đang chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo cũng không thể giữ được vẻ bình tĩnh. Từ trước đến nay, họ luôn tự hào là những người được Thiên Đạo ưu ái, là những con rồng trong rồng, phượng trong phượng. Nhưng La Chinh, một kẻ không có chút danh tiếng, xuất thân thấp kém, lại dám công khai thách thức cái gọi là Thiên Mệnh của họ, thậm chí còn giành chiến thắng trong trận đầu tiên. Điều này giống như một cái tát thẳng vào mặt họ, khiến niềm kiêu hãnh của họ bị tổn thương sâu sắc.

Bạch Vô Trần, Thiên Kiêu đứng thứ ba trong danh sách của Vĩnh Hằng Thánh Địa, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn vốn coi thường La Chinh, nhưng trận đấu vừa rồi đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. “Dị số? Hừ! Dị số thì sao? Thiên Mệnh vẫn là Thiên Mệnh. Ta sẽ chứng minh cho hắn thấy, sức mạnh cá nhân không thể thay đổi được quy luật!”

Trong khi đó, Diệp Huyền Cơ, Thiên Kiêu đứng thứ hai, lại lộ ra vẻ hứng thú. Hắn vốn là người có tư tưởng cởi mở, không quá chấp niệm vào Thiên Mệnh. Với hắn, mạnh là mạnh, yếu là yếu, không cần tìm kiếm lý do. La Chinh đã thể hiện sức mạnh, vậy là đủ. “Xem ra, Tranh Long Hội năm nay sẽ không còn nhàm chán nữa rồi.” Hắn khẽ cười, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Thời gian một khắc trôi qua thật nhanh. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, La Chinh không hề động đậy. Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng luồng chân nguyên lưu chuyển trong kinh mạch. Vận mệnh của hắn, từ khoảnh khắc hắn bị ruồng bỏ, bị xem là phế vật, đã bắt đầu một con đường khác biệt. Con đường đó, gọi là Nghịch Thiên. Hắn đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên phía trước, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những lời hứa, vì những người đã tin tưởng hắn.

Đúng một khắc sau, tiếng chuông đồng vang lên trầm đục, báo hiệu trận đấu tiếp theo. Vĩnh Hằng Thánh Chủ đứng dậy, ánh mắt quét qua toàn bộ quảng trường. “Trận đấu tiếp theo, La Chinh đối chiến Bạch Vô Trần!”

Thông báo này như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tai mọi người. Bạch Vô Trần! Thiên Kiêu hạng ba của Vĩnh Hằng Thánh Địa! Một kẻ được mệnh danh là “Kiếm Đạo Thiên Tài”, người đã lĩnh ngộ được một phần của Vĩnh Hằng Kiếm Ý, sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có thể vượt qua cả một số trưởng lão bình thường. Hắn được coi là hiện thân của “Thiên Mệnh Chi Tử”, được Thiên Đạo ban tặng cho tài năng kiếm đạo vô song.

Sự lựa chọn này không phải là ngẫu nhiên. Vĩnh Hằng Thánh Chủ rõ ràng muốn dùng Bạch Vô Trần để trấn áp khí thế của La Chinh, để chứng minh rằng “dị số” dù có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống lại được Thiên Mệnh chân chính.

Bạch Vô Trần bước ra, thân hình cao lớn, khí thế bức người. Hắn vận một bộ trường bào trắng muốt, mái tóc đen dài bay trong gió. Trên lưng hắn là một thanh cổ kiếm không vỏ, ánh sáng lấp lánh như ẩn chứa kiếm ý ngàn năm. Mỗi bước chân của hắn đều như đo đạc, vững chãi, toát lên sự tự tin tuyệt đối, thậm chí còn có chút kiêu ngạo. Hắn không thèm nhìn La Chinh lấy một cái, chỉ lạnh lùng bước lên đài chiến đấu, ánh mắt chỉ hướng về Vĩnh Hằng Thánh Chủ, như một kẻ sẵn sàng nhận mệnh lệnh.

“La Chinh, ngươi đã dám khiêu khích Thiên Mệnh, ta sẽ cho ngươi thấy, đó là sự ngông cuồng ngu xuẩn đến mức nào.” Giọng Bạch Vô Trần trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, vang vọng khắp quảng trường.

La Chinh khẽ nhếch miệng. Hắn biết, đối thủ lần này sẽ khác hoàn toàn với những kẻ trước. Bạch Vô Trần không chỉ mạnh về thực lực, mà còn mang trong mình niềm tin sắt đá vào cái gọi là Thiên Mệnh. Điều đó sẽ khiến trận chiến này không chỉ là cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là cuộc đối đầu về ý chí, về con đường.

Hắn chậm rãi bước lên, đối diện với Bạch Vô Trần. Khoảng cách giữa hai người không quá xa, nhưng bầu không khí lại căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Ánh mắt của La Chinh không hề dao động, không hề sợ hãi. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã nếm trải quá nhiều sự khinh miệt. Niềm tin vào bản thân hắn, vào con đường hắn chọn, đã được tôi luyện cứng rắn như sắt thép.

“Thiên Mệnh hay không Thiên Mệnh, ta chỉ biết một điều.” La Chinh cất giọng, không lớn, nhưng lại rõ ràng đến từng tai người nghe. “Kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết. Ta không tin vào Thiên Mệnh, ta chỉ tin vào chính mình.”

Những lời này một lần nữa chấn động lòng người. Đây là một lời tuyên chiến công khai, không chỉ với Bạch Vô Trần, mà còn với toàn bộ hệ thống “Thiên Mệnh” đang thống trị Thượng Vực. Một cuộc chiến thực sự, một cuộc đối đầu định đoạt ý chí, đã chính thức bắt đầu.

Bạch Vô Trần không đáp lời. Hắn chỉ từ từ rút thanh cổ kiếm trên lưng ra. Một luồng kiếm ý sắc bén bỗng chốc bùng nổ, xuyên thẳng lên bầu trời, khiến không khí xung quanh như bị xé toạc. Thanh kiếm không có vẻ ngoài hoa mỹ, nhưng lại tỏa ra một áp lực kinh người, như thể nó có thể cắt đứt mọi thứ trên đời, kể cả vận mệnh.

“Kiếm ý của Vô Trần đã đạt tới cảnh giới này ư?” Một vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông kinh ngạc thốt lên. “Đây là Vĩnh Hằng Kiếm Ý chân chính, không còn là những chiêu thức thông thường nữa!”

La Chinh cảm nhận được sự nguy hiểm. Kiếm ý này không chỉ đơn thuần là sức mạnh vật lý, mà còn là một loại ý chí, một sự tự tin tuyệt đối vào kiếm đạo của bản thân. Bạch Vô Trần đã hòa mình vào kiếm, kiếm chính là hắn, hắn chính là kiếm. Đây mới là đối thủ xứng tầm để La Chinh có thể thể hiện hết khả năng của mình.

Hắn không hề né tránh, mà ngược lại, ánh mắt hắn càng trở nên kiên định hơn. Đan điền của hắn vận chuyển, Chân Nguyên Hỗn Độn bắt đầu cuộn trào, tỏa ra một thứ khí tức cổ xưa và hùng vĩ, đối chọi lại với kiếm ý sắc bén của Bạch Vô Trần.

Trận chiến này, không chỉ vì một vị trí trong Tranh Long Hội. Trận chiến này, là để chứng minh rằng, dù cho Thiên Mệnh có nghiệt ngã đến đâu, dù cho có những kẻ được ban tặng tài năng vô song, thì một kẻ dám Nghịch Thiên, vẫn có thể tạo nên kỳ tích của riêng mình.

Vĩnh Hằng Thánh Chủ khẽ phất tay. “Bắt đầu!”

Lời vừa dứt, Bạch Vô Trần lập tức biến mất khỏi vị trí, chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. Thanh cổ kiếm trong tay hắn hóa thành một luồng sáng trắng, xé rách không gian, thẳng tắp bổ về phía La Chinh. Một chiêu kiếm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa kiếm ý khai thiên phách địa, đủ để khiến bất kỳ cường giả nào cũng phải biến sắc.

Đây là kiếm của Thiên Mệnh Chi Tử. Kiếm của sự tự tin tuyệt đối, kiếm của kẻ được chọn. Và La Chinh, hắn sẽ dùng chính ý chí của mình để đối đầu với nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8