Nghịch Thiên
Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:31:15 | Lượt xem: 4

Trần Phong và Lạc Băng không đi quá xa quảng trường. Phù Vân Thành là một đại thành, phồn hoa tấp nập, những con phố rộng lớn lát đá xanh ẩn chứa vô số cửa hàng, tửu lâu và khách điếm. Linh khí trong thành cũng nồng đậm hơn so với vùng ngoại ô, cho thấy đây là một nơi được các thế lực lớn chú trọng xây dựng và duy trì.

Họ chọn một khách điếm có vẻ ngoài trang nhã, không quá phô trương nhưng cũng không kém phần sang trọng, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. “Phù Vân Các” – tên khách điếm được khắc trên tấm biển gỗ, toát lên một vẻ cổ kính. Bên trong, linh khí lại càng thêm tinh thuần, có lẽ là nhờ những trận pháp tụ linh được ẩn giấu.

“Nơi này khá phù hợp để bế quan tu luyện,” Trần Phong khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những họa tiết chạm khắc tinh xảo trên cột gỗ. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào hơn hẳn so với những nơi khác hắn từng đặt chân đến. Đây là điều kiện lý tưởng để hắn dốc toàn lực trong tháng tới.

Lạc Băng điềm đạm theo sau hắn, gương mặt nàng vẫn giữ vẻ lãnh đạm thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt băng lam lại ẩn chứa sự quan tâm không lời. Nàng biết rõ gánh nặng trên vai Trần Phong, và cũng hiểu khát khao phá vỡ xiềng xích định mệnh của hắn mãnh liệt đến mức nào.

Sau khi thuê được một gian phòng rộng rãi, có kèm theo một tiểu viện riêng biệt, Trần Phong lập tức bố trí trận pháp phòng ngự và cách ly âm thanh. Hắn không chần chừ một khắc, lập tức ngồi xuống trong tư thế tĩnh tọa, bắt đầu vận chuyển công pháp.

Lạc Băng lặng lẽ đứng gác bên ngoài tiểu viện, đôi mắt nàng khép hờ, tựa như đang nhập định, nhưng mỗi hơi thở, mỗi dao động nhỏ nhất trong Phù Vân Các đều không thoát khỏi cảm ứng của nàng. Nàng không chỉ là người bảo vệ, mà còn là điểm tựa tinh thần, là sự yên bình mà Trần Phong cần để hoàn toàn tập trung vào con đường tu luyện đầy chông gai.

Trần Phong vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết”. Đây là một bộ công pháp hắn vô tình đạt được trong một cơ duyên ban sơ, không thuộc bất kỳ hệ thống nào mà hắn biết, chỉ biết rằng mỗi khi tu luyện, nó lại khơi dậy một dòng sức mạnh cấm kỵ, thách thức mọi giới hạn của cơ thể và linh hồn. Linh khí trong phòng như bị một cơn lốc vô hình cuốn lấy, ào ạt đổ vào cơ thể Trần Phong. Đan điền của hắn như một vực sâu không đáy, điên cuồng hấp thu, chuyển hóa. Từng tia linh lực tinh thuần được Nghịch Thiên Quyết lọc sạch, hóa thành sức mạnh thuần túy, củng cố kinh mạch, tăng cường thể chất.

Mục tiêu của hắn là Linh Hải Cảnh đỉnh phong. Đây là một cảnh giới không hề thấp đối với những tu sĩ trẻ tuổi trên Thiên Nguyên Đại Lục. Đa số các Thiên Kiêu của các đại tông môn cũng chỉ mới ở Linh Hải Cảnh trung kỳ hoặc hậu kỳ ở độ tuổi của hắn. Để đạt đến đỉnh phong trong vòng một tháng, đây quả là một yêu cầu cực kỳ hà khắc, đòi hỏi không chỉ thiên phú kinh người mà còn cả sự liều lĩnh và cơ duyên đặc biệt.

Nhưng Trần Phong có đủ cả ba. Hắn có “Nghịch Thiên Quyết”, có sự trợ giúp từ Hỗn Độn Thần Tháp ẩn sâu trong thức hải, và quan trọng hơn cả, hắn có ý chí sắt đá, không gì lay chuyển được. Thời gian trong Hỗn Độn Thần Tháp trôi chậm hơn bên ngoài, cho phép hắn có nhiều thời gian hơn để cô đọng linh lực, thấu hiểu quy tắc. Từng ngày trôi qua, khí tức của Trần Phong càng trở nên vững chắc, mạnh mẽ hơn.

Trong khi Trần Phong bế quan, Lạc Băng không ngừng thu thập thông tin về Phù Vân Thành và các sự kiện sắp tới. Nàng phát hiện ra rằng, “Thí Luyện Viễn Cổ” tại Cổ Mộ Chi Địa không chỉ là một cơ hội, mà còn là một sàn đấu khốc liệt. Tin tức về thí luyện đã lan rộng khắp Thiên Nguyên Đại Lục, thu hút vô số tu sĩ trẻ tuổi tài năng từ các tông môn, thế gia danh tiếng.

Những cái tên như “Thiên Kiêu Bách Lý Hùng của Bách Lý Thế Gia”, “Thánh Nữ Mộ Dung Tuyết của Thanh Liên Kiếm Tông”, hay “Đế Tử Long Hạo của Đại Chu Đế Quốc” liên tục được nhắc đến. Họ đều là những nhân vật có huyết mạch trác tuyệt, thiên phú kinh người, được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử”, được kỳ vọng sẽ làm rạng danh gia tộc, tông môn của mình trong Thí Luyện Viễn Cổ.

Đặc biệt, Lạc Băng nghe ngóng được một tin tức quan trọng: Cổ Mộ Chi Địa không chỉ ẩn chứa vô số cơ duyên, mà còn là một vùng đất bị nguyền rủa, là nơi chôn vùi một phần bí mật của các Cổ Thần. Có lời đồn rằng, những kẻ có “Thiên Mệnh” sẽ được các trận pháp cổ xưa trong Cổ Mộ Chi Địa dẫn dắt đến những bảo vật phù hợp, trong khi những kẻ không có “Thiên Mệnh” sẽ gặp phải vô vàn hung hiểm, thậm chí là bỏ mạng.

Lạc Băng nhíu mày. Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” này luôn khiến nàng cảm thấy khó chịu. Nó như một định luật bất di bất dịch, gông cùm trói buộc những kẻ không may mắn. Nhưng nàng biết, Trần Phong chính là kẻ sẽ phá vỡ định luật đó. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình để chứng minh rằng, “Thiên Mệnh” không phải là chân lý.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. Trần Phong đã đạt đến Linh Hải Cảnh hậu kỳ. Tốc độ này khiến Lạc Băng cũng phải kinh ngạc. Nàng có thể cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn trong tiểu viện, như một con sông lớn sắp vỡ bờ. Nàng biết, hắn đã gần chạm tới ngưỡng cửa đỉnh phong.

Tuy nhiên, cũng trong tuần này, Phù Vân Thành lại không yên ả như vẻ bề ngoài. Một nhóm tu sĩ trẻ tuổi từ một thế lực gọi là “Hắc Diệm Môn” đã đến. Chúng nổi tiếng tàn bạo, ngang ngược, chuyên ức hiếp kẻ yếu. Chúng đã gây sự ở vài khách điếm khác, thậm chí còn ra tay đánh trọng thương một vài tu sĩ địa phương vì tranh giành phòng ốc.

Lạc Băng cảm nhận được ánh mắt tham lam của chúng quét qua Phù Vân Các. Khách điếm này tuy không phô trương nhưng linh khí nồng đậm, lại yên tĩnh, là nơi lý tưởng để tu luyện. Nàng đoán rằng, không sớm thì muộn, chúng sẽ tìm đến đây gây rối. Nàng không lo lắng cho bản thân hay Trần Phong, nhưng nàng không muốn bất kỳ sự quấy rầy nào làm ảnh hưởng đến quá trình đột phá của hắn.

Nàng khẽ thở dài, đôi mắt băng lam lướt qua bầu trời đêm. Dù là ở Phù Vân Thành, hay Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn, thậm chí là toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, sự tranh giành, đấu đá vẫn luôn tồn tại. Đó là một phần của quy luật sinh tồn, nhưng cũng chính là lý do khiến “Thiên Đạo” trở nên hỗn loạn, không công bằng.

Thêm hai tuần nữa trôi qua. Khí tức trong tiểu viện đột ngột bùng nổ. Một luồng linh lực mạnh mẽ như thủy triều dâng trào, tràn ngập khắp Phù Vân Các, khiến các tu sĩ khác trong khách điếm đều cảm nhận được. Đây là dấu hiệu của sự đột phá!

Lạc Băng lập tức điều động linh lực, tạo ra một màn chắn vô hình bao phủ tiểu viện, ngăn không cho luồng năng lượng này khuếch tán quá xa, tránh gây chú ý không cần thiết. Nàng biết, Trần Phong đã thành công.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, luồng linh lực cuồng bạo dần lắng xuống, rồi hoàn toàn thu lại vào trong tiểu viện. Cánh cửa gỗ khẽ mở ra. Trần Phong bước ra, toàn thân toát lên một khí chất khác lạ. Mắt hắn sáng như sao, khí tức quanh thân đã hoàn toàn vững chắc, không còn chút nào dao động. Hắn đã đạt đến Linh Hải Cảnh đỉnh phong.

Chỉ trong ba tuần, hắn đã hoàn thành mục tiêu. Đây là một kỳ tích mà ngay cả những “Thiên Kiêu” được cho là mang thiên mệnh cũng khó lòng làm được.

“Thế nào rồi?” Lạc Băng khẽ hỏi, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng.

Trần Phong mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và kiên định. “Đã đột phá. Linh Hải Cảnh đỉnh phong. Sức mạnh trong cơ thể ta như biển cả mênh mông, mỗi tế bào đều tràn đầy linh lực.” Hắn nắm chặt tay, cảm nhận được quyền năng đang chảy trong huyết quản. “Bây giờ, ta đã sẵn sàng.”

“Sẵn sàng cho Cổ Mộ Chi Địa, và sẵn sàng đối mặt với cái gọi là Thiên Mệnh,” Lạc Băng bổ sung, giọng nói nàng tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự ủng hộ tuyệt đối. Nàng kể lại những gì mình đã nghe ngóng được về Thí Luyện Viễn Cổ, về các “Thiên Kiêu” và những lời đồn thổi về “Thiên Mệnh Chi Tử”.

Trần Phong lắng nghe, ánh mắt hắn càng thêm sắc bén. “Thiên Mệnh Chi Tử? Vậy thì ta sẽ là kẻ Nghịch Thiên. Ta sẽ chứng minh rằng, ý chí của phàm nhân có thể lật đổ mọi sắp đặt của ‘Thiên’. Cổ Mộ Chi Địa sẽ là nơi ta bắt đầu viết lại câu chuyện của chính mình, và của cả Thiên Nguyên Đại Lục này.”

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló rạng, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên lên Phù Vân Thành. Một tháng đã gần trôi qua. Thời khắc để hắn bước lên vũ đài lớn hơn đã điểm. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng Trần Phong bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, soi sáng con đường hắn sẽ đi, con đường mà hắn sẽ dùng ý chí và sức mạnh của mình để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn sẽ không còn là phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn sẽ là Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8