Nghịch Thiên
Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:31:44 | Lượt xem: 5

Tia nắng đầu tiên của bình minh Phù Vân Thành nhuộm vàng những mái ngói cổ kính, xua đi màn sương đêm còn vương vấn. Nhưng trong lòng Trần Phong, ngọn lửa còn rực rỡ hơn cả vầng thái dương đang lên, thiêu đốt mọi nghi hoặc và sợ hãi. Hắn đã đứng đây, trên ban công của căn phòng thuê tạm bợ, nhìn về phía Đông, nơi Cổ Mộ Chi Địa được đồn đại là ẩn chứa vô vàn cơ duyên nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.

Một tháng. Đúng một tháng kể từ ngày hắn chính thức đoạt được “Hạt Giống Nghịch Thiên” trong Vô Tận Tháp, từ một phế vật bị ruồng bỏ trở thành kẻ có khả năng thấu hiểu và nắm giữ sức mạnh vượt xa tưởng tượng. Cái danh “phế vật” đã trở thành quá khứ, là một vết sẹo nhắc nhở hắn về những ngày tháng đau khổ, nhưng cũng là động lực để hắn không ngừng tiến lên.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào chảy trong kinh mạch. Khí Hải của hắn giờ đây không còn là một đầm lầy cạn khô, mà là một biển rộng mênh mông, ẩn chứa sức mạnh của Hỗn Độn Nguyên Lực, loại năng lượng mà hắn vẫn chưa thể lý giải hoàn toàn, nhưng biết chắc nó vượt xa linh lực thông thường của Thiên Nguyên Đại Lục. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn đã củng cố cảnh giới Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng Tụ Linh Cảnh. Tốc độ này, nếu nói ra, e rằng sẽ khiến cả những “Thiên Kiêu” tự hào nhất cũng phải tái mặt.

Cổ Mộ Chi Địa không chỉ là một phế tích cổ xưa, mà còn là cánh cửa dẫn hắn đến với thế giới rộng lớn hơn, nơi những “Thiên Mệnh Chi Tử” được định sẵn sẽ tỏa sáng. Trần Phong nhếch môi. “Thiên Mệnh ư? Ta sẽ xem ‘Thiên’ có thể làm gì khi gặp phải một kẻ không an phận.”

Hắn quay người, căn phòng nhỏ đã được dọn dẹp gọn gàng. Hắn không có nhiều đồ đạc để mang theo. Một vài bộ y phục đơn giản, một túi trữ vật nhỏ chứa đầy đan dược tự luyện cùng những vật phẩm thu thập được từ Vô Tận Tháp, và quan trọng nhất, viên Hỗn Độn Châu đã dung nhập vào đan điền, nơi mọi bí mật của hắn được cất giữ. Viên châu này, chính là hạt giống Nghịch Thiên, là nguồn gốc sức mạnh và cũng là chìa khóa để hắn mở ra con đường phá vỡ định mệnh.

Trước khi rời đi, Trần Phong ghé qua quán trà cũ mà hắn thường ngồi, nơi hắn từng nghe lỏm được những câu chuyện về các Thiên Kiêu, về Cổ Mộ Chi Địa, và cả về những lời nguyền phế vật. Lão chủ quán, một ông già gầy gò với đôi mắt tinh anh, nhận ra hắn ngay lập tức. “Tiểu tử Trần Phong, hôm nay sao lại dậy sớm thế?”

“Chủ quán, ta đến để từ biệt.” Trần Phong mỉm cười, nụ cười giờ đây đã không còn chút u ám nào của ngày xưa. “Ta sẽ đi Cổ Mộ Chi Địa.”

Lão chủ quán giật mình, đôi mắt tinh anh trợn tròn. “Cổ Mộ Chi Địa? Ngươi… ngươi đã quyết định rồi sao? Nơi đó không phải là chỗ dành cho những người trẻ tuổi muốn tìm kiếm danh vọng mà không có đủ thực lực đâu. Nghe nói, năm nay còn có vài vị Thiên Kiêu của các đại tông môn cũng sẽ đến đó.”

“Ta biết.” Trần Phong gật đầu, sự bình tĩnh của hắn khiến lão chủ quán không khỏi kinh ngạc. “Nhưng ta có lý do của riêng mình.”

Lão chủ quán nhìn thẳng vào mắt Trần Phong, nhận ra sự kiên định không thể lay chuyển trong đó. Ánh mắt này, lão chưa từng thấy ở bất kỳ thanh niên nào trong Phù Vân Thành. “Được thôi. Nếu đã vậy, ta chúc ngươi thuận buồm xuôi gió. Cổ Mộ Chi Địa ẩn chứa bí mật của các Đại Đế thời thượng cổ, cũng là nơi linh khí dồi dào nhất trong phạm vi nghìn dặm quanh đây. Nhưng cũng đừng quên, nơi càng có nhiều cơ duyên, thì càng có nhiều hung hiểm.”

Trần Phong khẽ khàng đặt xuống một thỏi bạc. “Cảm ơn lời khuyên của chủ quán. Tạm biệt.”

Hắn rời khỏi quán trà, bước đi vững chãi trên con đường đá lát quen thuộc. Phù Vân Thành đã không còn gì để hắn lưu luyến, ngoại trừ những ký ức về sự đau khổ và sự trỗi dậy của chính mình. Phía trước hắn là một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy những thách thức và cũng đầy rẫy những cơ hội.

Khi ra khỏi cổng thành, Trần Phong không đi một mình. Một bóng người mảnh khảnh đang chờ đợi hắn dưới gốc cây cổ thụ. Đó là Liễu Thanh Thư, cô gái duy nhất vẫn luôn tin tưởng hắn, người đã chứng kiến những ngày tháng tăm tối nhất của hắn và cũng là người đầu tiên nhìn thấy sự thay đổi. Nàng vận một bộ y phục xanh lam thanh thoát, mái tóc đen như thác nước buông xõa, đôi mắt long lanh chứa đầy sự lo lắng.

“Trần Phong, ngươi… thực sự muốn đi sao?” Thanh Thư khẽ hỏi, giọng nói nàng mang theo chút nghẹn ngào.

Trần Phong bước đến gần, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc nàng. “Ta phải đi. Đây là con đường của ta, con đường mà ta phải tự mình bước đi. Ta không thể mãi mãi ở lại Phù Vân Thành, sống một cuộc đời an ổn mà không có ý nghĩa.”

“Ta biết.” Thanh Thư gật đầu, nước mắt nàng đã chực trào ra. “Nhưng Cổ Mộ Chi Địa quá nguy hiểm. Nghe nói, có những yêu thú cấp cao ẩn nấp, và cả những cấm chế cổ xưa có thể cướp đi sinh mạng của cường giả Tụ Linh Cảnh.”

“Ta đã chuẩn bị sẵn sàng.” Trần Phong kiên định nói. “Hơn nữa, ta không thể để những kẻ coi thường ta, những kẻ cho rằng ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ là bất khả chiến bại, tiếp tục tự tung tự tác. Ta phải chứng minh, rằng không có ‘Thiên Mệnh’ nào là không thể thay đổi.”

Thanh Thư nhìn vào đôi mắt rực lửa của hắn, nàng biết mình không thể ngăn cản. “Vậy… ngươi hứa với ta, phải bảo trọng. Phải trở về.”

“Ta hứa.” Trần Phong ôm nhẹ nàng vào lòng, cảm nhận sự ấm áp và nỗi lo lắng của nàng. “Ta sẽ trở về, và khi đó, ta sẽ mang theo một câu chuyện khác, một câu chuyện về kẻ đã Nghịch Thiên.”

Buông Thanh Thư ra, Trần Phong quay người. Hắn không dám nhìn lại, sợ rằng ánh mắt nàng sẽ làm lung lay ý chí của hắn. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không còn là kẻ yếu đuối nữa. Hắn là Trần Phong, là kẻ Nghịch Thiên.

Hắn nhanh chóng di chuyển, thân pháp linh hoạt, mỗi bước chân đều chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng. Phía Tây Phù Vân Thành, một ngọn núi hùng vĩ sừng sững, được bao phủ bởi một màn sương mù kỳ lạ, chính là lối vào Cổ Mộ Chi Địa. Càng đến gần, linh khí càng trở nên đậm đặc, khiến Trần Phong cảm thấy sảng khoái. Nhưng cùng với đó, một cảm giác áp lực vô hình cũng đè nặng lên tâm trí hắn, như thể có một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ đang thức tỉnh.

Hắn không đơn độc trên con đường này. Trên đường đi, hắn bắt gặp những nhóm người tu luyện khác, đa số là thanh niên trẻ tuổi, khí thế hừng hực, nhưng cũng có vài lão giả với ánh mắt thâm thúy. Tất cả đều hướng về một mục đích duy nhất: Cổ Mộ Chi Địa. Họ đến đây để tìm kiếm cơ duyên, để đột phá cảnh giới, để khẳng định bản thân. Và trong số đó, chắc chắn sẽ có những “Thiên Kiêu” đích thực, những người được các tông môn lớn hậu thuẫn, mang theo “Thiên Mệnh” tỏa sáng.

Trần Phong hòa vào dòng người, không cố tình gây chú ý. Hắn đã học được bài học về sự khiêm tốn và che giấu thực lực. Dù đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, hắn vẫn biết rằng mình chỉ là một hạt cát giữa biển người ở Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn này. Nhưng khác với hạt cát thông thường, hạt cát này lại ẩn chứa một sức mạnh có thể lật đổ cả biển trời.

Một nhóm thanh niên ăn mặc sang trọng, trên y phục thêu hình mây cuộn, đi ngang qua hắn. Trần Phong nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của họ.

“Nghe nói lần này Cổ Mộ Chi Địa mở ra, Lâm thiếu chủ của Thiên Vân Tông cũng sẽ đến. Hắn đã đạt đến Tụ Linh Cảnh trung kỳ, lại còn là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được tông môn bồi dưỡng, chắc chắn sẽ thu hoạch được không ít.”

“Đúng vậy, còn có Công chúa Diệu Linh của Đại Hạ Hoàng Triều nữa. Nàng ta không chỉ xinh đẹp tuyệt trần mà còn có thiên phú kinh người, nghe đâu đã thức tỉnh huyết mạch Cửu Phượng.”

“Haizz, chúng ta chỉ là những kẻ theo sau. Cơ duyên lớn e rằng đều đã bị những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ này chiếm hết rồi.”

Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử” lại xuất hiện. Hắn cảm nhận được sự bất công trong những lời nói đó, sự chấp nhận định mệnh một cách vô điều kiện. Nhưng đó cũng chính là điều hắn muốn thay đổi. Hắn muốn chứng minh rằng, danh xưng “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là một vầng hào quang bất diệt. Có những kẻ, dù xuất thân thấp kém, dù bị ruồng bỏ, vẫn có thể Nghịch Thiên mà đi, tự mình tạo nên vận mệnh.

Càng đi sâu, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh sáng, tạo nên một không gian âm u, tĩnh mịch. Một cổng đá khổng lồ, phủ đầy rêu phong và những họa tiết cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, hiện ra trước mắt. Đó chính là lối vào Cổ Mộ Chi Địa.

Trước cổng đá, đã có hàng trăm người tụ tập. Các cường giả từ khắp nơi đổ về, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy căng thẳng. Trần Phong nhận ra một vài lá cờ hiệu của các tông môn lớn mà hắn từng nghe danh: Thiên Vân Tông, Hỏa Dương Cốc, Bách Hoa Lâu… Và ở trung tâm của đám đông, đứng sừng sững là một vài thanh niên trẻ tuổi, khí chất phi phàm, được vây quanh bởi những đệ tử cung kính. Hẳn đó chính là những “Thiên Kiêu” mà mọi người đồn đại.

Ánh mắt Trần Phong lướt qua một thanh niên vận áo bào trắng như tuyết, dung mạo tuấn tú, khí độ bất phàm, đứng giữa đám đông như một ngôi sao sáng. Đó có lẽ là Lâm thiếu chủ của Thiên Vân Tông. Bên cạnh hắn là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, tựa như tiên nữ hạ phàm, chính là Công chúa Diệu Linh. Hào quang tỏa ra từ họ thật sự rực rỡ, khiến những kẻ xung quanh chỉ dám ngẩng đầu nhìn từ xa.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Trần Phong. Hắn không ghen tị, không tự ti, mà là một sự thách thức mãnh liệt. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch thiên, không thuộc về bất kỳ tông môn hay thế lực nào. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, chính ý chí của mình, để lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh” đó.

Bỗng nhiên, cổng đá cổ xưa bắt đầu rung chuyển, những họa tiết trên đó phát sáng mờ ảo. Một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần bùng nổ, kéo theo một sức hút mạnh mẽ, như thể đang mời gọi mọi người bước vào. Cổ Mộ Chi Địa đã mở ra!

Đám đông trở nên hỗn loạn, mọi người chen chúc nhau lao về phía cổng đá. Những “Thiên Kiêu” dẫn đầu, thân pháp nhanh nhẹn như điện, biến mất ngay lập tức vào trong màn sương mù phía sau cổng. Trần Phong không vội vã. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hưng phấn dâng trào trong huyết quản.

“Cổ Mộ Chi Địa… Thiên Mệnh Chi Tử… Ta đến đây!”

Với một bước chân kiên quyết, Trần Phong cũng lao vào cổng đá, hòa mình vào màn sương mù bí ẩn. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của hắn sẽ không chỉ là một hành trình tìm kiếm sức mạnh, mà còn là một lời tuyên chiến với “Thiên”, một cuộc hành trình khởi nghịch dòng chảy định mệnh, mở ra một kỷ nguyên mới cho chính hắn và cho Thiên Nguyên Đại Lục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8