Nghịch Thiên
Chương 217
Trần Phong và Lạc Băng Nhi sóng vai bước đi trên những con phố rộng lớn của Phù Vân Thành. Không khí nơi đây khác hẳn với những gì hắn từng biết ở tiểu thế giới. Linh khí dày đặc hơn, luân chuyển trong không gian như một dòng sông vô hình, nuôi dưỡng vạn vật và những cường giả đang tung hoành. Những kiến trúc hùng vĩ vươn cao, chạm tới mây xanh, được chạm khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa mà chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy sự huyền diệu.
Xung quanh họ, dòng người tấp nập. Những tu sĩ vận y phục đủ màu sắc, đủ kiểu dáng, mang theo khí tức mạnh mẽ, lướt qua nhau như những cơn gió. Trần Phong dễ dàng nhận ra nhiều người có cảnh giới cao hơn hắn, thậm chí là những lão giả tóc bạc phơ với ánh mắt thâm thúy, ẩn chứa sức mạnh kinh người. Thiên Nguyên Đại Lục quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
“Phù Vân Thành thật sự rất lớn, Trần Phong,” Lạc Băng Nhi khẽ thì thầm, đôi mắt đẹp lấp lánh sự kinh ngạc. “Linh khí ở đây còn dồi dào hơn cả Linh Khê Sơn Mạch của chúng ta.”
Trần Phong gật đầu, ánh mắt quét qua từng góc phố, từng gương mặt. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng huyết mạch đang sôi sục trong lồng ngực. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không ngừng nhắc nhở, đây chỉ là khởi đầu. Hắn không thể bị choáng ngợp bởi sự phồn thịnh hay sức mạnh nơi đây. Ngược lại, hắn phải hòa nhập, phải vượt qua. Mục tiêu của hắn là lật đổ cái “Thiên” đã định sẵn số phận cho mình, chứ không phải chỉ là trở thành một cường giả bình thường ở một đại lục nào đó.
“Đúng vậy, Băng Nhi,” Trần Phong đáp. “Đây là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ có khát vọng. Và cũng là nơi khắc nghiệt, đào thải những kẻ yếu đuối.” Hắn siết nhẹ bàn tay Lạc Băng Nhi, trấn an nàng. “Chúng ta sẽ tìm một nơi thích hợp để ta tu luyện. Ta cần sức mạnh, rất nhiều sức mạnh.”
Họ tiếp tục đi sâu vào lòng thành phố, càng đi, những khu vực càng trở nên sầm uất. Có những cửa hàng bán linh dược quý hiếm, những tiệm pháp khí lấp lánh ánh sáng, những quán ăn tỏa hương thơm phức từ những món ăn được chế biến từ linh thú. Trần Phong cũng chú ý đến những quảng trường lớn, nơi có các võ đài được dựng lên, thỉnh thoảng lại có tiếng reo hò cổ vũ từ đám đông khi một trận đấu đang diễn ra. Đây là nơi các tu sĩ thể hiện sức mạnh, tranh đoạt danh tiếng.
Hắn chợt dừng lại trước một bảng thông báo khổng lồ được dựng ở trung tâm một quảng trường. Bảng thông báo này được làm từ một loại đá đặc biệt, phía trên khắc đầy phù văn, liên tục hiện lên những dòng chữ lấp lánh. Đó là “Thiên Cơ Bảng”, nơi tập hợp các tin tức quan trọng, nhiệm vụ, và cả thông tin về những thiên tài trẻ tuổi của Thiên Nguyên Đại Lục.
“Thiên Cơ Bảng…” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt tập trung vào một số dòng chữ nổi bật. “Xem ra, muốn tạo ra tiếng vang, đây là nơi tốt nhất để bắt đầu.”
Lạc Băng Nhi cũng nhìn theo ánh mắt của hắn. Nàng đọc lướt qua vài thông tin: “Tuyển chọn đệ tử cho Thiên Kiếm Tông, yêu cầu cảnh giới Linh Hải Kỳ trở lên…” “Phát hiện động phủ cổ xưa tại Mộc Linh Sơn, đang chiêu mộ tu sĩ cảnh giới Hóa Thần Kỳ thám hiểm…” “Thiên Kiêu bảng cập nhật: Vị trí thứ nhất, Mộ Dung Khuyết, Linh Hư Cảnh trung kỳ, đệ tử chân truyền của Vô Cực Thánh Địa…”
Trần Phong nhíu mày khi đọc cái tên Mộ Dung Khuyết. Hắn đã nghe nói về Vô Cực Thánh Địa, một trong những thế lực siêu cấp trên Thiên Nguyên Đại Lục, nơi sản sinh ra vô số cường giả. Mộ Dung Khuyết, cái tên này lập tức gợi lên hình ảnh một “Thiên Mệnh Chi Tử”, một kẻ được “Thiên” ưu ái. Linh Hư Cảnh trung kỳ ở tuổi trẻ như vậy, quả thật là một thiên tài hiếm có.
Hắn không cảm thấy ghen tị, mà là một sự thách thức. “Thiên Mệnh Chi Tử”? Hắn sẽ chứng minh rằng “Thiên Mệnh” có thể bị phá vỡ. Hắn sẽ chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân bị ruồng bỏ còn mạnh mẽ hơn bất kỳ thiên phú nào được ban tặng.
Ánh mắt Trần Phong chuyển sang một dòng thông báo khác, thu hút sự chú ý đặc biệt của hắn. “Tuyển chọn tinh anh tham gia ‘Thí Luyện Viễn Cổ’ tại Cổ Mộ Chi Địa, một tháng nữa sẽ khai mở. Yêu cầu: Tu sĩ dưới ba mươi tuổi, cảnh giới Linh Hải Cảnh đỉnh phong trở lên. Phần thưởng: Cơ duyên nghịch thiên, bảo vật truyền thừa từ thời viễn cổ.”
“Cổ Mộ Chi Địa… Thí Luyện Viễn Cổ?” Trần Phong lặp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải là sự sợ hãi, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn dường như đang reo vang, như thể đó là nơi mà hắn phải đến.
“Trần Phong, có vẻ rất nguy hiểm,” Lạc Băng Nhi lo lắng nói. “Cổ Mộ Chi Địa thường là nơi ẩn chứa vô số cơ quan, cấm chế cổ xưa. Những cuộc thí luyện như vậy thường có tỷ lệ tử vong cực cao.”
“Nguy hiểm thì mới có cơ hội,” Trần Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. “Những cơ duyên nghịch thiên sẽ không bao giờ dễ dàng đạt được. Và ta, Trần Phong, cần những cơ duyên đó để lật đổ Thiên.”
Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình hiện tại vẫn còn quá yếu ớt so với những cường giả trên Thiên Nguyên Đại Lục. Hắn cần một bước đột phá, một sự lột xác nhanh chóng. “Thí Luyện Viễn Cổ” này, nghe có vẻ là một cơ hội vàng.
“Nhưng cảnh giới của chàng…” Lạc Băng Nhi biết Trần Phong hiện tại chỉ mới Linh Hải Cảnh sơ kỳ, mặc dù sức mạnh chiến đấu của hắn đã vượt xa cảnh giới thực tế, nhưng để tham gia một cuộc thí luyện yêu cầu Linh Hải Cảnh đỉnh phong, đó vẫn là một khoảng cách lớn.
Trần Phong hiểu ý nàng. “Một tháng. Một tháng là đủ.” Hắn tự tin nói. “Ta sẽ tìm một nơi để bế quan, vận dụng tất cả khả năng của mình để đột phá. Ta tin mình có thể làm được.”
Ánh mắt hắn lại một lần nữa hướng về phía Thiên Cơ Bảng, đặc biệt là dòng chữ về Mộ Dung Khuyết. Hắn không có danh tiếng, không có thế lực chống lưng, không có bất kỳ “Thiên Mệnh” nào. Nhưng hắn có ý chí Nghịch Thiên, có huyết mạch sôi sục, và có một vật phẩm bí ẩn trong cơ thể mà hắn vẫn chưa thể khám phá hết. Đây là những thứ mà bất kỳ “Thiên Mệnh Chi Tử” nào cũng không có được.
“Được rồi, vậy chúng ta sẽ tìm một khách điếm trước, sau đó là một nơi yên tĩnh để chàng bế quan,” Lạc Băng Nhi nói, giọng nàng đã trở lại vẻ kiên định thường ngày, dù trong lòng vẫn còn chút bất an. Nàng tin tưởng Trần Phong, tin vào lựa chọn của hắn.
Trần Phong gật đầu. “Đúng vậy. Băng Nhi, nàng không cần lo lắng quá nhiều. Ta sẽ không bao giờ đặt mình vào chỗ chết vô ích.” Hắn vuốt nhẹ mái tóc nàng. “Hơn nữa, ta không cô đơn. Có nàng ở bên, ta có thêm dũng khí để đối mặt với mọi thứ.”
Họ rời khỏi quảng trường, tìm kiếm một khách điếm phù hợp. Trong lòng Trần Phong, kế hoạch đã dần hình thành. Hắn sẽ tìm một nơi ẩn mình, dốc toàn lực tu luyện để đạt đến Linh Hải Cảnh đỉnh phong trong vòng một tháng. Sau đó, hắn sẽ tham gia “Thí Luyện Viễn Cổ” tại Cổ Mộ Chi Địa, tìm kiếm cơ duyên để mạnh mẽ hơn nữa, và từ đó, bắt đầu hành trình tạo ra tiếng vang, thách thức cái gọi là “Thiên Mệnh” trên Thiên Nguyên Đại Lục.
Phù Vân Thành chỉ là điểm dừng chân đầu tiên, là bước đệm cho hành trình vĩ đại của hắn. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết mạch hắn không ngừng bùng cháy, soi sáng con đường phía trước, con đường mà hắn sẽ dùng ý chí và sức mạnh của mình để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.