Nghịch Thiên
Chương 216
Ánh bình minh rạng rỡ trải dài trên Thiên Nguyên Đại Lục, nhuộm vàng những cánh đồng lúa mạch bao la và những khu rừng cổ thụ xanh thẳm. Trần Phong và Lạc Băng Nhi nắm tay nhau bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt, một ngọn lửa bùng cháy trong huyết quản. Phù Vân Thành, mục tiêu đầu tiên của họ trên vùng đất mới này, dần hiện ra như một bức tranh hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm.
Khác hẳn với những thành trấn nhỏ bé mà Trần Phong từng biết ở tiểu thế giới, Phù Vân Thành sừng sững như một ngọn núi khổng lồ bằng đá xám, tường thành cao vút chạm tới mây xanh, được điêu khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa lấp lánh linh quang. Cổng thành rộng mở như hàm rồng, nuốt chửng dòng người đông đúc ra vào, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ và đầy sức sống. Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn gấp bội, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, như được gột rửa tâm hồn.
“Đây chính là Thiên Nguyên Đại Lục sao?” Lạc Băng Nhi khẽ thốt lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút choáng ngợp. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng ra một thế giới rộng lớn đến vậy, một thành phố hùng vĩ đến thế.
Trần Phong siết nhẹ tay nàng, nở một nụ cười tự tin. “Chỉ là một thành phố nhỏ ở rìa đại lục thôi. Nhưng đúng vậy, đây mới là khởi đầu thực sự.” Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn không ngừng cháy, không phải để thiêu rụi sự sợ hãi, mà là để đốt cháy mọi giới hạn, mọi quy tắc trói buộc. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của thế giới này, đồng thời cũng cảm nhận được sự thách thức to lớn đang chờ đợi.
Càng đến gần Phù Vân Thành, không khí càng trở nên náo nhiệt. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng vó ngựa và những âm thanh đặc trưng của một đô thị phồn hoa hòa quyện vào nhau. Trần Phong nhận thấy rõ ràng sự khác biệt về cảnh giới tu luyện. Những người qua đường bình thường cũng có thể đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng trung, thậm chí là Hóa Thần Kỳ, điều này ở tiểu thế giới đã là những cường giả đáng kính rồi. Ở đây, họ chỉ là những người dân thường.
Khi bước qua cổng thành, cảm giác uy nghiêm của Phù Vân Thành càng trở nên rõ nét. Những con đường lát đá xanh rộng lớn, những kiến trúc cổ kính xen lẫn hiện đại, những cửa hàng san sát với đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp được bày bán. Linh quang từ các vật phẩm tu luyện lấp lánh khắp nơi, khiến cả thành phố như được bao phủ bởi một lớp sương mờ huyền ảo.
Trần Phong và Lạc Băng Nhi không vội vã, họ chậm rãi quan sát, hấp thụ từng chi tiết của thế giới mới. Trần Phong đặc biệt chú ý đến những người trẻ tuổi. Nhiều người trong số họ mang theo khí chất bất phàm, ánh mắt sắc bén, bước đi vững chãi, rõ ràng là những thiên tài được nuôi dưỡng trong các thế lực lớn. Hắn nhận ra, đây là những “Thiên Kiêu”, những kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” của đại lục này. Hắn đã đọc qua trong những cuốn cổ tịch có được từ cơ duyên trước đó, về việc Thiên Nguyên Đại Lục thường sản sinh ra những kẻ mang “thiên mệnh”, những người được “Thiên Đạo” ưu ái, định sẵn sẽ trở thành cường giả vĩ đại.
Đột nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên từ quảng trường trung tâm, thu hút sự chú ý của mọi người. Trần Phong và Lạc Băng Nhi cũng hướng mắt về phía đó. Một đám đông lớn đang tụ tập quanh một võ đài bằng đá ngọc, nơi hai thanh niên đang giao đấu kịch liệt.
Một người là nam tử áo trắng, kiếm pháp như rồng bay phượng múa, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo một cỗ linh lực tinh thuần, ánh kiếm sắc bén như muốn xé rách không gian. Hắn ta có khuôn mặt tuấn tú, khí chất phi phàm, khiến nhiều cô gái trong đám đông phải reo hò, ánh mắt si mê. Người còn lại là một nam tử áo đen, sử dụng quyền pháp mạnh mẽ, mỗi cú đấm đều mang theo sức nặng ngàn cân, chấn động cả không gian xung quanh.
“Đó là Thanh Vân Kiếm Tử của Thanh Vân Tông, Mộ Dung Phàm! Nghe nói hắn đã đạt tới cảnh giới Linh Hải Kỳ tầng sáu khi chưa đầy ba mươi tuổi!” Một tiếng xì xào vang lên trong đám đông. “Đối thủ của hắn là Hỏa Quyền Thiếu Chủ, Liệt Hỏa. Cũng là một thiên tài hiếm có của Hỏa Vân Cốc!”
Trần Phong nhíu mày. Linh Hải Kỳ tầng sáu. Cảnh giới đó ở tiểu thế giới đã là cảnh giới của những tông chủ, những vị lão tổ ẩn cư rồi. Ở đây, một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi đã đạt được, và được gọi là “Kiếm Tử”, “Thiếu Chủ”. Hắn thầm cảm thán về sự khác biệt giữa hai thế giới. Tuy nhiên, hắn cũng cảm nhận được một điều khác. Khi Mộ Dung Phàm xuất kiếm, có một luồng khí vận vô hình bao quanh hắn, như thể cả “Thiên Đạo” đang ưu ái cho từng động tác của hắn. Đó chính là khí chất của một “Thiên Mệnh Chi Tử”.
Trận đấu kết thúc khá nhanh. Mộ Dung Phàm với một chiêu kiếm “Thanh Vân Trảm” mạnh mẽ, đã đánh bại Liệt Hỏa một cách dứt khoát. Hắn đứng thẳng tắp trên võ đài, kiếm chỉ lên trời, ánh mắt ngạo nghễ quét qua đám đông, nhận lấy những lời tán dương và ngưỡng mộ.
“Thiên phú của Mộ Dung Phàm này quả thật kinh người.” Trần Phong lẩm bẩm. “Hắn mang theo khí vận của Thiên Nguyên Đại Lục, là một trong những kẻ được ‘Thiên’ ưu ái.”
Lạc Băng Nhi nhìn Trần Phong, ánh mắt nàng có chút lo lắng. “Trần Phong, những người như vậy… chúng ta có thể đối phó được không?”
Trần Phong mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và kiên định. “Băng Nhi, ngươi quên mất ta là ai rồi sao? Ta là kẻ Nghịch Thiên. Ta sẽ không chỉ đối phó được, mà còn sẽ lật đổ cái gọi là ‘thiên mệnh’ của bọn chúng. Cái gọi là khí vận, cái gọi là Thiên Đạo ưu ái… chỉ là những xiềng xích mà thôi. Ta sẽ chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể thay đổi tất cả.”
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mộ Dung Phàm và những “Thiên Kiêu” khác chỉ là những quân cờ đầu tiên trên bàn cờ rộng lớn của Thiên Nguyên Đại Lục. Hắn không hề sợ hãi, mà ngược lại, còn cảm thấy hưng phấn. Sự xuất hiện của những kẻ được “Thiên” ưu ái càng khẳng định con đường hắn đã chọn là đúng đắn.
Rời khỏi quảng trường, Trần Phong dẫn Lạc Băng Nhi đi tìm một quán trọ nhỏ để nghỉ ngơi và thu thập thông tin. Hắn biết, để “Nghịch Thiên”, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần phải hiểu rõ thế giới này, những quy tắc của nó, những kẻ đang thao túng nó. Hắn cần phải xây dựng thế lực của riêng mình, tập hợp những kẻ dám thách thức định mệnh, giống như hắn.
Trong quán trọ, Trần Phong gọi một bữa ăn đơn giản và lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những người xung quanh. Hắn nghe được về các tông môn lớn như Thanh Vân Tông, Hỏa Vân Cốc, về những đế quốc hùng mạnh, về những cuộc tranh giành tài nguyên, và cả những truyền thuyết về các vị thần linh cổ xưa, về “Thiên Đạo” tối cao chi phối mọi sinh linh.
Một lão nhân ngồi bàn bên cạnh khẽ thở dài, vuốt râu nói: “Ai cũng muốn thành tiên, muốn nghịch thiên cải mệnh, nhưng ‘Thiên Đạo’ đã an bài. Kẻ nào dám chống lại, đều phải chịu vận rủi, thậm chí là hồn phi phách tán. Chỉ có những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mới có cơ hội chạm đến đỉnh cao.”
Trần Phong khẽ nhếch mép, không nói gì. Hắn không tin vào cái gọi là “Thiên Đạo đã an bài”. Nếu định mệnh đã được định sẵn, vậy thì ý nghĩa của sự cố gắng, của ý chí tự do là gì? Hắn sẽ là người đầu tiên phá vỡ cái vòng luẩn quẩn đó.
Sau khi ăn xong, Trần Phong và Lạc Băng Nhi quyết định ra ngoài dạo quanh thành phố một lần nữa, để tìm hiểu kỹ hơn về Phù Vân Thành và tìm kiếm một nơi thích hợp để bắt đầu hành trình tu luyện của mình. Hắn không thể mãi ẩn mình. Để thách thức “Thiên”, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải tạo ra tiếng vang, phải khiến cho cả Thiên Nguyên Đại Lục biết đến cái tên Trần Phong, kẻ dám Nghịch Thiên.
Hành trình “Nghịch Thiên” chỉ mới bắt đầu. Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn, đầy rẫy cơ hội và cả hiểm nguy. Nhưng Trần Phong đã sẵn sàng. Ngọn lửa trong huyết mạch hắn không ngừng bùng cháy, soi sáng con đường phía trước, con đường mà hắn sẽ dùng ý chí và sức mạnh của mình để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.