Nghịch Thiên
Chương 215
Dòng chảy linh khí ở Thiên Nguyên Đại Lục quả nhiên không giống bất kỳ nơi nào Trần Phong từng đặt chân tới. Nó đặc quánh, mạnh mẽ, như những con sông cuộn chảy trong huyết quản của đại địa. Hít thở sâu một hơi, toàn thân hắn dường như được gột rửa, từng tế bào khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này. Ngay cả vết thương cũ, dù đã lành lặn, cũng cảm thấy như được tưới tắm, rục rịch chờ đợi một cuộc lột xác mới.
Lạc Băng Nhi tựa vào vai hắn, ánh mắt nàng lướt qua những ngọn núi hùng vĩ vươn tận mây xanh, những cánh rừng cổ thụ bạt ngàn mà chỉ một thân cây đã đủ che khuất một tiểu trấn. Nàng cảm nhận được sự rộng lớn, sự nguy hiểm nhưng cũng đầy hứa hẹn của thế giới mới này. Nụ cười trên môi nàng vẫn vẹn nguyên, không chút lo lắng. Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng vào ngọn lửa Nghịch Thiên đang rực cháy trong lòng hắn.
“Chúng ta đang ở đâu?” Băng Nhi khẽ hỏi, giọng nói như tiếng suối chảy, xua đi phần nào sự căng thẳng của Trần Phong.
Trần Phong nhắm mắt, cảm nhận địa mạch và linh khí xung quanh. “Theo những gì ta thu thập được từ tàn hồn của tên Cổ Ma đó, chúng ta đã xuyên qua ‘Không Gian Liệt Phùng’ và rơi xuống rìa phía Tây của Thiên Nguyên Đại Lục. Nơi này được gọi là ‘Hoang Cổ Chi Địa’, một vùng đất tương đối hẻo lánh, nhưng linh khí vẫn vượt xa tiểu thế giới chúng ta.”
Hoang Cổ Chi Địa… Cái tên nghe đã thấy vẻ cổ xưa và hiểm trở. Nhưng với Trần Phong, đó lại là một khởi đầu lý tưởng. Một nơi đủ xa để tránh sự chú ý của các thế lực lớn ngay lập tức, nhưng đủ gần để hắn có thể bắt đầu hành trình của mình.
“Vậy chúng ta sẽ đi đâu?” Băng Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo.
Trần Phong xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng. “Tìm một thành trấn, tìm hiểu thêm về thế giới này, và quan trọng nhất là, bắt đầu tu luyện.” Hắn không nói ra, nhưng trong lòng hắn đã vạch ra một kế hoạch. Nơi này là điểm khởi đầu cho một cuộc chiến hoàn toàn mới, một cuộc chiến chống lại “Thiên Mệnh”, chống lại “Thiên Đạo”. Hắn cần sức mạnh, sức mạnh tuyệt đối.
Ngay lúc này, một luồng khí tức cường đại bất ngờ quét qua, khiến không khí xung quanh dao động. Trần Phong lập tức cảnh giác, kéo Lạc Băng Nhi ra sau lưng. Một bóng người lướt qua trên đỉnh đầu họ, tốc độ nhanh như chớp, mang theo một luồng uy áp mà ngay cả những cường giả Luyện Hư kỳ ở tiểu thế giới cũng khó lòng sánh bằng.
“Cường giả Phá Hư kỳ?” Trần Phong thầm nghĩ, trái tim hắn đập mạnh. Hắn đã đạt đến Hóa Thần đỉnh phong, nhưng vẫn cảm thấy một áp lực vô hình từ luồng khí tức đó. Đây mới chỉ là rìa của Thiên Nguyên Đại Lục, vậy mà đã có những cường giả như vậy. Đại Lục này quả nhiên không tầm thường.
Bóng người kia nhanh chóng biến mất ở phía chân trời, nhưng nó đã để lại một lời nhắc nhở rõ ràng: Trần Phong không còn ở tiểu thế giới nữa. Hắn phải nhanh chóng nâng cao thực lực, nếu không, một cái hắt hơi của cường giả nơi đây cũng đủ để nghiền nát hắn.
“Chúng ta đi thôi,” Trần Phong nói, nắm chặt tay Lạc Băng Nhi. Hắn không muốn dừng lại một giây nào. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn không chỉ là ý chí báo thù, mà còn là khao khát vươn tới đỉnh cao, thấu hiểu mọi bí mật của vũ trụ.
Hai người bắt đầu hành trình xuyên qua khu rừng cổ thụ. Càng đi sâu, sự sống càng trở nên phong phú và kỳ lạ hơn. Những cây cổ thụ cao vút chạm mây, cành lá rậm rạp như che phủ cả bầu trời. Linh dược quý hiếm mọc dại bên đường, tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến Trần Phong phải kinh ngạc. Ở tiểu thế giới, những linh dược này đủ để các tông môn tranh giành đến long trời lở đất, vậy mà ở đây lại mọc đầy như cỏ dại.
Hắn hái vài cây linh dược cấp thấp, cất vào trữ vật giới chỉ. Không phải hắn thiếu thốn, mà là để quan sát sự khác biệt về phẩm chất. Quả nhiên, ngay cả linh dược cùng loại, linh khí chứa đựng trong chúng ở Thiên Nguyên Đại Lục cũng vượt trội hơn hẳn.
Khi hoàng hôn buông xuống, họ tìm thấy một hang động nhỏ để nghỉ ngơi. Trần Phong bày ra một vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và phòng thủ. Trong khi Lạc Băng Nhi ngồi tĩnh tọa điều hòa linh khí, Trần Phong lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm từ chiến lợi phẩm của mình, bắt đầu tu luyện.
Nguồn linh khí dồi dào của Thiên Nguyên Đại Lục kết hợp với linh thạch thượng phẩm khiến tốc độ tu luyện của hắn tăng lên đáng kể. Hắn cảm nhận được cánh cửa của cảnh giới Phá Hư đang dần hé mở. Tuy nhiên, hắn không vội vàng đột phá. Hắn cần một nền tảng vững chắc, một sự tích lũy đủ lớn để khi đột phá, sức mạnh của hắn sẽ vượt xa những cường giả cùng cảnh giới.
Đêm đó, trong lúc tu luyện, Trần Phong bỗng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ từ vật phẩm mà hắn vô tình đoạt được ở tiểu thế giới – tàn phiến ngọc bội. Tàn phiến này đã từng giúp hắn nhiều lần, nhưng từ khi đến Thiên Nguyên Đại Lục, nó lại trở nên trầm mặc.
Hắn lấy tàn phiến ra. Một luồng ánh sáng yếu ớt màu xanh ngọc bỗng lóe lên, rồi nhanh chóng tắt đi. Trần Phong nhíu mày. Điều này chưa từng xảy ra. Phải chăng nó đang phản ứng với điều gì đó ở thế giới này? Hay là nó đang dần thức tỉnh?
Hắn thử dùng linh lực dò xét, nhưng tàn phiến vẫn im lìm như cũ, không tiết lộ bất cứ bí mật nào. Trần Phong không nản lòng. Vật phẩm nghịch thiên này luôn ẩn chứa những tiềm năng to lớn, và hắn tin rằng, ở Thiên Nguyên Đại Lục này, nó sẽ càng phát huy tác dụng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Trần Phong và Lạc Băng Nhi tiếp tục hành trình. Sau khoảng nửa ngày đi bộ, họ bắt gặp một con đường mòn. Đây là dấu hiệu của sự sống, của con người.
Không lâu sau, họ thấy một đoàn người đang di chuyển trên con đường mòn đó. Đoàn người này gồm khoảng hơn chục người, ăn mặc gọn gàng, mang theo binh khí. Họ có vẻ là những người tu luyện, nhưng cảnh giới không cao, phần lớn chỉ ở Trúc Cơ hoặc Kết Đan kỳ.
Trần Phong và Lạc Băng Nhi không che giấu hành tung. Khi đoàn người đó thấy họ, lập tức cảnh giác, rút binh khí ra.
“Các vị là ai? Từ đâu đến?” Một nam tử trung niên, có vẻ là thủ lĩnh, lên tiếng hỏi. Hắn có tu vi Kết Đan hậu kỳ, nhưng ánh mắt đầy cảnh giác khi nhìn thấy Trần Phong và Lạc Băng Nhi, đặc biệt là khi hắn không thể nhìn thấu được tu vi của Trần Phong.
Trần Phong khẽ cười. “Ta là Trần Phong, đây là Lạc Băng Nhi. Chúng ta là những lữ khách đi ngang qua đây. Các vị không cần lo lắng.”
Nam tử trung niên vẫn không buông lỏng cảnh giác. “Lữ khách? Ở Hoang Cổ Chi Địa này, không có lữ khách nào dám đi một mình cả. Các ngươi rốt cuộc có mục đích gì?”
Trần Phong nhìn lướt qua đoàn người. Hắn nhận ra trên vai áo của một vài người có thêu một biểu tượng hình ngọn núi. “Các vị là người của Phù Vân Tông?”
Nam tử trung niên giật mình. “Ngươi biết Phù Vân Tông chúng ta?”
“Ta có nghe nói qua.” Trần Phong nói dối một cách trắng trợn. Hắn chỉ vừa mới đến đây, làm sao biết được. Nhưng hắn đã nhanh chóng thu thập được thông tin từ những mảnh ký ức vụn vặt của Cổ Ma. Phù Vân Tông là một tông môn hạng ba ở rìa Hoang Cổ Chi Địa, không mạnh nhưng cũng đủ để cung cấp thông tin ban đầu.
“Vậy thì tốt.” Nam tử trung niên tạm thời hạ thấp cảnh giác. “Chúng ta đang trên đường trở về tông môn sau chuyến đi thu thập linh dược. Nếu các ngươi không có ác ý, xin đừng cản đường.”
Trần Phong gật đầu. “Chúng ta chỉ muốn hỏi thăm một chút về tình hình xung quanh đây. Các vị có thể chỉ dẫn cho chúng ta một thành trấn gần nhất không?”
Nam tử trung niên ngần ngừ một chút, rồi chỉ về phía trước. “Nếu các ngươi đi theo con đường này, khoảng ba ngày nữa sẽ đến Phù Vân Thành. Đó là thành trấn lớn nhất ở khu vực này, cũng là nơi Phù Vân Tông chúng ta tọa lạc.”
“Đa tạ.” Trần Phong nói. Hắn không định đi cùng đoàn người này. Hắn cần sự tự do để hành động.
Sau khi đoàn người Phù Vân Tông rời đi, Lạc Băng Nhi hỏi: “Chúng ta có nên đi Phù Vân Thành không?”
“Tất nhiên.” Trần Phong mỉm cười. “Phù Vân Thành sẽ là bước chân đầu tiên của chúng ta ở Thiên Nguyên Đại Lục. Nơi đó sẽ có đủ thông tin để chúng ta hiểu rõ hơn về thế giới này, về các tông môn, các thế lực, và cả… những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mà chúng ta sắp phải đối mặt.”
Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên định. Hắn không phải là “Thiên Mệnh Chi Tử” được ban ơn từ trời, hắn là “Nghịch Thiên Chi Tử”, kẻ sẽ lật đổ mọi định lý, mọi quy tắc. Những kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” ở đây, những kẻ được cho là mang thiên mệnh, sẽ sớm biết rằng, có một loại “Thiên Mệnh” khác, không phải do trời ban, mà do chính ý chí phàm nhân tạo ra.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ Phù Vân Thành,” Trần Phong nói, giọng đầy tự tin. “Và từ đó, chúng ta sẽ dần dần khuấy động cả Thiên Nguyên Đại Lục này.”
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Phù Vân Thành đang chờ đợi. Những thử thách mới, những âm mưu mới, và cả những cường giả siêu phàm đang ẩn mình. Tất cả đều là bước đệm cho hành trình Nghịch Thiên của hắn. Hắn sẽ không chỉ phá vỡ xiềng xích của cá nhân, mà còn phá vỡ xiềng xích của toàn bộ thế giới này. Thiên Nguyên Đại Lục, và cả “Thiên Đạo” tối cao, hãy sẵn sàng cho một cuộc lật đổ chưa từng có.
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết mạch hắn bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi. Đây không chỉ là một chuyến phiêu lưu, đây là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn của kẻ dám đối đầu với định mệnh, dám thách thức cả trời xanh.
Trần Phong siết chặt tay Lạc Băng Nhi, nàng đáp lại bằng một cái siết nhẹ nhàng và ấm áp. Cả hai cùng bước đi, hướng về phía chân trời, nơi Phù Vân Thành đang ẩn hiện trong sương sớm. Hành trình của “Nghịch Thiên” chính thức bắt đầu, với những bước chân đầu tiên trên vùng đất bao la và đầy bí ẩn của Thiên Nguyên Đại Lục.