Nghịch Thiên
Chương 212
Gió Tây thổi mạnh hơn khi Trần Phong và Lạc Băng Nhi tiến sâu vào vùng đất chưa từng đặt chân tới. Mùi hương của đất rừng dần nhường chỗ cho vị mặn chát của biển cả từ xa xăm vọng lại, cùng với đó là một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn so với những gì họ từng cảm nhận ở Vô Cực Tông hay toàn bộ Đại Lục Phàm Trần. Cảm giác như mỗi hơi thở đều mang theo một sức sống mới, một năng lượng cuộn trào, báo hiệu rằng họ đã thực sự bước vào một thế giới khác, một cấp độ khác của sự tồn tại.
Trần Phong nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự thay đổi vi tế trong không khí. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn như một con sông lớn vừa được dẫn vào một đại dương bao la, bắt đầu cuộn chảy mạnh mẽ hơn, khao khát hấp thụ nguồn linh khí dồi dào này. Hắn biết, đây chính là khởi đầu. Cái thế giới mà hắn từng cho là to lớn, giờ đây chỉ còn là một góc nhỏ bé trong biển cả vũ trụ.
Lạc Băng Nhi đi bên cạnh, ánh mắt nàng quét qua những hàng cây cổ thụ cao vút, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững ẩn hiện trong màn sương sớm. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng đồng thời cũng là sự hưng phấn. Từ khi đi theo Trần Phong, cuộc đời nàng đã hoàn toàn thay đổi. Từ một thiếu nữ bị giam hãm trong định mệnh, nàng giờ đây là một phần của hành trình lật đổ nó.
“Phía trước có linh lực dao động,” Lạc Băng Nhi khẽ nói, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng. “Không phải yêu thú, hình như là nhân loại.”
Trần Phong gật đầu, hắn cũng đã nhận ra. Khác với những kẻ tu luyện ở Đại Lục Phàm Trần, những dao động linh lực này mạnh mẽ và phức tạp hơn nhiều. Đây là dấu hiệu của những cường giả thực sự, những kẻ mà hắn sắp phải đối mặt trong “đại lục rộng lớn hơn” này.
Họ tăng tốc, thân pháp uyển chuyển như gió lướt qua rừng cây. Chẳng mấy chốc, một con đường mòn nhỏ dần lộ ra, dẫn đến một thung lũng hẹp. Tại đó, một nhóm khoảng mười người đang vây quanh một chiếc xe ngựa đổ nát, tiếng tranh cãi và tiếng kim loại va chạm vang lên loảng xoảng. Linh lực dao động từ những kẻ này đạt tới cảnh giới Thiên Cương, thậm chí có hai kẻ đã chạm đến ngưỡng Linh Hải Cảnh, một cấp độ mà ở Đại Lục Phàm Trần, họ sẽ là những tông chủ quyền uy.
“Giao ra Linh Thạch và bảo vật! Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!” Một tên cường tráng, râu ria xồm xoàm, tay cầm cây đại đao gầm lên, ánh mắt tham lam quét qua những người trên xe ngựa.
Trên xe ngựa, một gia đình gồm ba người đang run rẩy. Người đàn ông trung niên cố gắng che chắn cho vợ và con gái nhỏ, nhưng ánh mắt ông ta lộ rõ sự tuyệt vọng. “Các vị anh hùng, chúng tôi chỉ là thương nhân nhỏ, không có gì đáng giá! Xin hãy tha cho chúng tôi!”
“Không có gì đáng giá?” Tên cầm đầu cười khẩy, liếc nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay cô bé gái. “Chiếc vòng ngọc kia xem ra cũng không tệ. Đem ra đây!”
Trần Phong dừng lại trên một cành cây cao, quan sát tình hình. Hắn không có ý định xen vào chuyện không liên quan, nhưng trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh của chính mình năm xưa, khi còn yếu ớt và bất lực chứng kiến người thân gặp nạn. Sự đồng cảm chợt trỗi dậy. Hắn đến thế giới này để Nghịch Thiên, để phá vỡ xiềng xích định mệnh, chứ không phải để làm ngơ trước sự bất công.
“Những kẻ này…” Lạc Băng Nhi khẽ nhíu mày. “Lực lượng cũng không yếu, nhưng lại đi cướp bóc thương nhân.”
Trần Phong thở dài một tiếng. “Dù ở đâu, kẻ yếu đều bị bắt nạt. Đây có lẽ là một phần của ‘Vạn Tượng Phong Vân’ mà chúng ta sắp đối mặt.”
Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ nhún người. Thân ảnh hắn hóa thành một làn khói đen, lao thẳng xuống thung lũng. Tốc độ kinh người, không một tiếng động. Lạc Băng Nhi cũng theo sát phía sau, bóng dáng nàng như một ảo ảnh.
Tên cầm đầu vừa vươn tay định giật chiếc vòng ngọc, thì một luồng kình phong mạnh mẽ bất ngờ ập tới. Hắn giật mình quay lại, chỉ thấy một bóng người trẻ tuổi đã đứng chắn trước mặt gia đình thương nhân. Ánh mắt người thanh niên lạnh lẽo như băng giá, mang theo một sự uy hiếp vô hình khiến tên cướp bất giác lùi lại một bước.
“Các ngươi… đang làm gì?” Trần Phong lạnh nhạt hỏi, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, mang theo một sức nặng khó tả.
Tên cầm đầu ngẩn người trong giây lát, rồi bật cười lớn. “Ha ha ha! Ở đâu ra một tên nhóc con không biết trời cao đất rộng? Dám xen vào chuyện của Lão Hổ ta sao? Muốn chết à!”
Những tên cướp khác cũng đồng loạt rút binh khí, ánh mắt hung tợn nhìn Trần Phong và Lạc Băng Nhi vừa xuất hiện. Chúng không cảm nhận được linh lực rõ ràng từ Trần Phong, điều này khiến chúng càng thêm khinh thường. Ở thế giới này, kẻ không lộ linh lực thường là kẻ yếu.
“Linh Hải Cảnh sao? Vậy mà cũng dám xưng là ‘Lão Hổ’?” Trần Phong cười nhạt, không chút sợ hãi. “Ngươi có biết, ngay cả những cường giả đứng đầu Đại Lục Phàm Trần cũng chưa chắc dám tự xưng như vậy sao?”
Tên Lão Hổ biến sắc. “Ngươi nói cái gì? Đại Lục Phàm Trần? Ngươi đến từ hạ giới?” Hắn nhìn Trần Phong bằng ánh mắt khinh miệt rõ rệt. “Ha! Một tên tạp chủng hạ giới dám lớn lối ở đây? Dù ngươi có là thiên tài ở cái nơi linh khí cằn cỗi đó, đến đây cũng chỉ là con kiến mà thôi!”
Lời nói của Lão Hổ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trần Phong, nhưng cũng là một lời khẳng định về sự khác biệt giữa hai thế giới. Đúng như dự đoán, ở đây, xuất thân từ hạ giới là một sự sỉ nhục.
“Con kiến?” Trần Phong lặp lại, nụ cười trên môi càng thêm lạnh. “Vậy thì, con kiến này sẽ cho ngươi thấy, định nghĩa về ‘thiên tài’ của ta.”
Không đợi Lão Hổ phản ứng, Trần Phong chợt động. Thân ảnh hắn biến mất khỏi vị trí cũ, chỉ để lại một tàn ảnh mờ nhạt. Một tên cướp đang lao tới với cây rìu trong tay, chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy một cú đấm thép giáng thẳng vào mặt. Âm thanh xương gãy răng vỡ vang lên ghê rợn, tên cướp văng ra xa hàng chục trượng, đập vào thân cây lớn và bất tỉnh nhân sự.
Tốc độ quá nhanh! Sức mạnh quá khủng khiếp! Cả Lão Hổ và đồng bọn đều sững sờ. Chúng chưa từng thấy một đòn tấn công nào đơn giản mà lại hiệu quả đến vậy. Không có chiêu thức hoa lệ, không có linh lực bùng nổ, chỉ là một cú đấm thuần túy bằng sức mạnh thể chất, nhưng lại mang theo một uy lực kinh hồn.
“Lên hết đi!” Lão Hổ gầm lên, hắn cảm thấy uy hiếp thực sự. Hắn không tin một tên “hạ giới” lại có thể mạnh đến mức này. Hắn vung đại đao, mũi đao lóe lên hàn quang, chém thẳng vào Trần Phong. Hai tên Linh Hải Cảnh còn lại cũng đồng loạt xuất thủ, linh lực bùng nổ, tạo thành một lưới tấn công không kẽ hở.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình thản. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, hai ngón tay kẹp lấy lưỡi đại đao của Lão Hổ trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Kim loại sắc bén không thể nhích thêm một tấc, như bị một bức tường vô hình chặn lại.
“Sức mạnh của ngươi, quá yếu,” Trần Phong nói khẽ. Ngay sau đó, hắn dùng lực xoay cổ tay. “Rắc!” Âm thanh kim loại vặn vẹo vang lên, cây đại đao của Lão Hổ bị bẻ gãy làm đôi một cách dễ dàng. Trần Phong không ngừng lại, hắn tung một cước đá thẳng vào bụng Lão Hổ. Tên cướp thủ lĩnh bay ngược lên không trung, nôn ra một búng máu lớn, thân thể va chạm mạnh vào vách đá, bất tỉnh ngay lập tức.
Hai tên Linh Hải Cảnh còn lại và những tên Thiên Cương hoàn toàn hóa đá. Một tên Linh Hải Cảnh chỉ trong nháy mắt đã bị đánh bại, binh khí bị bẻ gãy như đồ chơi. Đây không phải là sức mạnh của một “hạ giới” bình thường, đây là một con quái vật!
Trong khi chúng còn đang kinh hãi, Lạc Băng Nhi đã ra tay. Nàng không dùng những chiêu thức hoa mỹ, chỉ là những đường kiếm thanh thoát nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Kiếm quang chớp động, tiếng kêu thảm thiết vang lên, những tên cướp còn lại nhanh chóng bị đánh bại, nằm rên rỉ trên mặt đất, không còn khả năng phản kháng.
Chỉ trong vài hơi thở, đám cướp đã bị dọn dẹp sạch sẽ. Trần Phong quay lại nhìn gia đình thương nhân đang kinh hoàng. Người đàn ông trung niên quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. “Đa tạ đại nhân! Đa tạ ân nhân cứu mạng! Chúng tôi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!”
Trần Phong khoát tay. “Không cần. Các ngươi tiếp tục hành trình đi. Nhớ kỹ, trên con đường này, không phải ai cũng sẽ may mắn gặp được kẻ ra tay nghĩa hiệp.” Hắn nói vậy, một phần là để cảnh báo, một phần là tự nhắc nhở bản thân. Ở thế giới mới này, lòng tốt có thể là một gánh nặng.
Hắn liếc nhìn những tên cướp đang nằm bất tỉnh. Hắn không giết chúng, một phần vì không muốn gây thêm rắc rối không cần thiết, một phần vì hắn hiểu rằng, ở thế giới này, sự sống chết của những kẻ yếu hơn chỉ là chuyện nhỏ. Hắn có những mục tiêu lớn lao hơn.
Gia đình thương nhân vội vàng thu dọn đồ đạc, lắp lại bánh xe ngựa một cách vội vã, sau đó không dám nán lại thêm một giây phút nào, nhanh chóng rời đi. Bọn chúng đã chứng kiến một cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng và khó tin.
Trần Phong và Lạc Băng Nhi tiếp tục lên đường. Vụ việc nhỏ này không làm chậm bước chân họ, nhưng nó đã cung cấp cho Trần Phong một cái nhìn đầu tiên về “Vạn Tượng Phong Vân” mà hắn sắp phải đối mặt. Cường giả ở đây nhiều hơn, tàn nhẫn hơn, và linh khí cũng dồi dào hơn. Đây chính là nơi để hắn tôi luyện bản thân, để hạt giống Nghịch Thiên nảy mầm mạnh mẽ hơn nữa.
“Tàn Kiếm Phái… Vực Sâu Vô Tận…” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía chân trời Tây. “Những bí mật của Thiên Mệnh, ta đến đây để phơi bày ngươi ra ánh sáng.”
Hắn cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lồng ngực. Định mệnh liệu có phải là thứ không thể thay đổi? Liệu “Thiên” có phải là chân lý tối thượng? Hành trình này sẽ cho hắn câu trả lời. Và hắn, Trần Phong, sẽ là người định nghĩa lại “Thiên”.
Mặt trời bắt đầu lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá, chiếu rọi con đường mòn. Phía trước, một con sông lớn uốn lượn như một dải lụa bạc, báo hiệu một ranh giới tự nhiên, một cánh cửa dẫn vào vùng đất rộng lớn hơn. Nơi đó, những thách thức mới, những cơ duyên lớn, và cả những âm mưu sâu xa hơn đang chờ đợi Trần Phong và Lạc Băng Nhi.
Hành trình Nghịch Thiên, chương mới đã chính thức mở ra, mang theo hứa hẹn về những cuộc đối đầu với các “Thiên Kiêu”, những thế lực đại diện cho “Thiên Mệnh”, và những bí ẩn đang chờ được giải mã.