Nghịch Thiên
Chương 211
Trần Phong đứng lặng hồi lâu trên đỉnh núi cô độc, nơi Hỗn Độn Chi Khí vừa hé lộ những chân tướng rợn người về “Thiên Mệnh”. Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh lẽo của sự thật trần trụi, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa bất diệt đang bùng cháy. “Thiên Mệnh… chỉ là một phiên bản méo mó của Đại Đạo sao? Hay nó là một công cụ, một thứ bị lợi dụng để kiểm soát mọi sinh linh?” Những câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí hắn, giờ đây không còn là nghi vấn mà đã trở thành động lực thúc đẩy. Hắn đã đi quá xa để dừng lại. Hắn đã nhìn thấy ánh sáng của tự do, và hắn sẽ không để bất kỳ xiềng xích nào trói buộc mình hay những người xung quanh nữa.
Ánh mắt hắn vẫn hướng về phương Tây, nơi bóng đêm bao trùm những đỉnh núi trùng điệp. Tàn Kiếm Phái, một cái tên đã từng vang dội khắp Vạn Tượng Đại Lục, giờ đây chỉ còn là một truyền thuyết mờ nhạt, một tàn tích của quá khứ. Nhưng Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể hắn lại bất ngờ dao động mạnh mẽ khi hắn nghĩ đến nơi đó, như thể có một sợi dây liên kết vô hình đang kéo gọi. Xa hơn nữa, Vực Sâu Vô Tận, một địa danh chỉ tồn tại trong những cuốn cổ thư cấm kỵ, nơi được đồn đại là khởi nguồn của mọi sự hỗn loạn và cũng là nơi ẩn chứa chân tướng cuối cùng của “Thiên”.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Một cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, để viết lại số phận của cả một Đại Lục Vạn Tượng. Và Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên, sẽ là người cầm bút.
Hắn quay người, thân ảnh như hòa vào màn đêm, nhẹ nhàng lướt xuống sườn núi. Dưới chân núi, trong một hang động bí mật được che giấu bởi trận pháp, những ánh lửa bập bùng chiếu sáng gương mặt của những người đang chờ đợi hắn. Đó là Lạc Băng Nhi, với vẻ đẹp thanh khiết và ánh mắt kiên định, người đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy; là lão Hồ, vị trưởng lão bí ẩn với kiến thức uyên bác; và một vài thành viên cốt cán của thế lực Nghịch Thiên non trẻ mà hắn đang gây dựng, những kẻ cũng mang trong mình khao khát thoát ly khỏi sự sắp đặt của định mệnh.
“Trần Phong, huynh đã trở về,” Lạc Băng Nhi lên tiếng, giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt hắn – một sự kiên quyết chưa từng có, sâu thẳm và mãnh liệt.
Trần Phong gật đầu, ngồi xuống đối diện với họ. Hắn không vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề. “Ta đã có được một phần chân tướng về ‘Thiên Mệnh’.”
Cả hang động lập tức chìm vào im lặng. Ánh mắt mọi người đổ dồn vào hắn, chờ đợi từng lời. Họ đều là những người đã nếm trải sự bất công, sự nghiệt ngã của cái gọi là “Thiên Mệnh”, nên hiểu rõ ý nghĩa của những lời này.
“Nó không phải là Đạo tự nhiên,” Trần Phong nói, giọng trầm đục. “Nó là một sự thao túng, một xiềng xích vô hình được đặt ra bởi một thế lực nào đó, hoặc thậm chí là một thực thể, nhằm kiểm soát mọi sinh linh, mọi quy luật của Vạn Tượng Đại Lục này.”
Lão Hồ vuốt râu, đôi mắt tinh anh lóe lên tia sáng. “Quả nhiên… lão phu đã luôn nghi ngờ điều đó. Nhưng ai, hay cái gì, có thể làm được điều này?”
“Ta chưa biết,” Trần Phong lắc đầu. “Nhưng Hỗn Độn Chi Khí đã chỉ dẫn ta đến một nơi. Tàn Kiếm Phái.”
Nghe đến cái tên đó, mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên. Tàn Kiếm Phái, một phái đã suy tàn từ lâu, không còn là thế lực đáng kể trên đại lục. Nó chỉ còn là một tàn tích nằm khuất sâu trong vùng đất hoang vu phía Tây.
“Tàn Kiếm Phái?” Một đệ tử trẻ tuổi thốt lên. “Nơi đó chẳng phải chỉ còn lại vài người già yếu, bị các tông môn khác khinh thường sao? Có lời đồn rằng họ từng sở hữu một loại kiếm pháp nghịch thiên, nhưng vì phạm phải cấm kỵ của ‘Thiên Đạo’ nên bị giáng xuống phàm trần, mãi mãi không thể khôi phục vinh quang.”
Trần Phong nhếch mép cười. “Cấm kỵ của ‘Thiên Đạo’ ư? Có lẽ đó chính là manh mối chúng ta cần. Hỗn Độn Chi Khí cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, bị phong ấn sâu bên trong Tàn Kiếm Phái, một thứ có thể liên quan đến chân tướng của ‘Thiên Mệnh’ và khả năng phá giải nó.”
Lạc Băng Nhi suy tư. “Nếu quả thật Tàn Kiếm Phái từng có liên hệ với việc ‘nghịch Thiên’, vậy thì việc chúng ta xuất hiện ở đó có thể gây chú ý. Những thế lực trung thành với ‘Thiên Mệnh’ chắc chắn sẽ không ngồi yên.”
“Đó là điều chắc chắn,” Trần Phong khẳng định. “Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để phá vỡ xiềng xích, chúng ta phải đi tìm nguồn gốc của nó. Hơn nữa, ta cảm thấy, Tàn Kiếm Phái đang gặp nguy hiểm. Một thế lực nào đó đang nhăm nhe chiếm đoạt bí mật của họ, hoặc muốn xóa bỏ hoàn toàn dấu vết của sự ‘nghịch Thiên’ trong quá khứ.”
Lão Hồ gật gù. “Lão phu cũng từng nghe phong thanh. Gần đây, có tin đồn về việc Thánh Điện, một trong ba tông môn lớn nhất ủng hộ ‘Thiên Mệnh’, đang ráo riết tìm kiếm một loại cổ vật được cho là có khả năng ‘hàng yêu phục ma’ tại vùng đất phía Tây. Có lẽ mục tiêu của chúng chính là Tàn Kiếm Phái và những bí mật của họ.”
“Thánh Điện…” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo. Thánh Điện là một thế lực hùng mạnh, luôn tự xưng là người bảo vệ “Thiên Đạo”, và cũng là nơi sản sinh ra nhiều “Thiên Kiêu” nhất. Đối đầu với Thánh Điện sẽ là một thách thức lớn, nhưng cũng là cơ hội để hắn chứng minh ý chí của mình.
“Chúng ta sẽ lên đường ngay lập tức,” Trần Phong quyết định. “Chúng ta sẽ không công khai, nhưng cũng không che giấu quá mức. Hãy để cho những kẻ tin vào ‘Thiên Mệnh’ biết rằng, có một thế lực mới đang trỗi dậy, một thế lực sẵn sàng thách thức mọi quy tắc cũ.”
Hắn nhìn Lạc Băng Nhi. “Băng Nhi, nàng sẽ đi cùng ta. Lão Hồ, ông sẽ ở lại đây, tiếp tục củng cố thế lực Nghịch Thiên, và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn. Ta cần ông giám sát mọi động tĩnh của Thánh Điện và các tông môn khác.”
“Vâng, Trần Phong,” Lạc Băng Nhi đáp lời, trong mắt nàng không hề có chút do dự.
Lão Hồ cũng nghiêm nghị gật đầu. “Trần Phong cứ yên tâm. Lão phu sẽ không để huynh phải thất vọng. Nhưng huynh phải cẩn trọng. Thánh Điện không chỉ có cường giả, mà còn có những thủ đoạn vô cùng tàn độc. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để duy trì trật tự mà chúng đã thiết lập.”
“Ta biết,” Trần Phong nói. “Nhưng ta đã không còn là Trần Phong yếu đuối của ngày xưa. Ta có Hỗn Độn Chi Khí, và ta có ý chí Nghịch Thiên.”
Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng màu xám tro, che đi khí tức cường đại của bản thân. “Chúng ta sẽ đi đường tắt qua Ma Vực Cổ Lâm. Tuy nguy hiểm, nhưng đó là con đường ít người chú ý nhất.”
Ma Vực Cổ Lâm là một vùng rừng rậm cổ xưa, đầy rẫy yêu thú cường đại và những cạm bẫy chết người, nơi mà ngay cả những cường giả Luyện Hư kỳ cũng phải dè chừng. Nhưng đối với Trần Phong hiện tại, đó không còn là mối đe dọa lớn. Ngược lại, những cuộc chiến trong Ma Vực Cổ Lâm sẽ là cơ hội để hắn mài giũa sức mạnh, và kiểm chứng những khả năng mới mà Hỗn Độn Chi Khí đã ban cho.
Sáng sớm hôm sau, dưới ánh bình minh còn chưa ló dạng, hai thân ảnh nhanh chóng rời khỏi hang động. Trần Phong và Lạc Băng Nhi, như hai bóng ma, lướ đi trên những con đường mòn khuất nẻo, hướng về phía Tây. Không một lời từ biệt ồn ào, không một nghi thức phô trương. Chỉ có sự tĩnh lặng của quyết tâm và bước chân kiên định. Họ biết rằng chuyến đi này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là khởi đầu cho một cuộc hành trình vĩ đại hơn, một cuộc chiến để tái định nghĩa vũ trụ.
Những cơn gió đầu ngày thổi qua, mang theo hương vị của đất rừng và một lời hứa hẹn về sự thay đổi. Trần Phong cảm nhận được sự kích động trong huyết mạch. Tàn Kiếm Phái, và xa hơn nữa là Vực Sâu Vô Tận, đang chờ đợi. Những bí mật của “Thiên Mệnh” sẽ dần được hé lộ, và hắn, Trần Phong, sẽ là người phơi bày chúng ra ánh sáng.
Hành trình Nghịch Thiên, chính thức bước vào một chương mới.