Nghịch Thiên
Chương 210
Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự điềm tĩnh lạ thường, như thể trận chiến vừa rồi chỉ là một giấc mộng phù du. Nhưng tàn tích hoang tàn phía sau lưng hắn, những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, và luồng linh khí hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không gian là minh chứng sống động cho thực tại tàn khốc vừa diễn ra. Hắn cảm nhận được sức mạnh cuộn trào trong huyết mạch, Hỗn Độn Chi Khí đã hòa nhập sâu hơn vào đan điền, không còn là một dòng năng lượng ngoại lai mà đã trở thành một phần không thể tách rời của hắn. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một cánh cửa, hé mở cho hắn những bí ẩn sâu xa hơn về bản chất của vũ trụ, về cội nguồn của Đạo.
Cảm giác thấu hiểu này không phải là sự khai ngộ bùng nổ, mà là một sự ngấm ngầm, từ từ thẩm thấu, như nước chảy đá mòn. Trần Phong biết, những gì hắn vừa chạm tới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Hỗn Độn, là khởi nguyên của vạn vật, cũng là nơi mọi quy tắc tan biến. Việc hắn có thể điều khiển và dung hợp nó đã chứng minh rằng hắn không còn bị ràng buộc bởi những định luật thông thường của Đại Lục Vạn Tượng này.
Đồng minh của hắn, những người đã kiên cường sát cánh, giờ đây đang dần tập hợp lại. Ánh mắt họ nhìn Trần Phong không chỉ có sự kính trọng, mà còn có cả niềm tin tuyệt đối. Họ đã chứng kiến một điều không tưởng, một phàm nhân bị coi là dị số, đã đánh bại một Thiên Kiêu được mệnh danh là Thiên Mệnh Chi Tử, dùng sức mạnh vượt qua mọi giới hạn để lật đổ định luật. Đó là một chiến thắng không chỉ của Trần Phong, mà là của tất cả những ai dám mơ ước phá vỡ xiềng xích.
“Trần Phong, ngươi… ngươi đã làm được!” Lâm Thanh Dao tiến đến, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và một chút bàng hoàng. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ khi Trần Phong còn là một kẻ yếu ớt đến khi hắn vươn mình, trở thành một cường giả có thể rung chuyển cả đại lục. “Sức mạnh của ngươi đã đạt đến mức nào rồi?”
Trần Phong khẽ lắc đầu. “Ta cũng không rõ. Nhưng ta biết, đây không phải là điểm cuối. Chỉ là một khởi đầu mới.” Hắn nhìn sâu vào mắt Lâm Thanh Dao. “Thanh Dao, ngươi có tin vào Thiên Mệnh không?”
Lâm Thanh Dao thoáng ngập ngừng. “Trước đây, ta tin. Các trưởng lão, các tông chủ đều nói, Thiên Mệnh là ý chí của trời đất, là quy luật không thể kháng cự. Nhưng sau khi chứng kiến ngươi, ta bắt đầu nghi ngờ. Liệu Thiên Mệnh có phải chỉ là một lời nói dối, một xiềng xích mà những kẻ mạnh hơn đặt ra để kiểm soát chúng ta?”
Trần Phong gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. “Có lẽ là vậy. Hoặc có thể, Thiên Mệnh không phải là bất biến. Nó chỉ là một con đường, và chúng ta có quyền chọn đi con đường khác.”
Đúng lúc này, một tiếng ho khan vang lên. Đó là Lão Quỷ, ông ta chậm rãi tiến đến, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại rực sáng. “Thiên Mệnh Chi Tử của Thiên Huyễn Tông bị đánh bại, tin tức này sẽ lan truyền khắp Đại Lục Vạn Tượng nhanh hơn cả hỏa tốc. Sẽ có hai luồng phản ứng chính. Một là những kẻ trung thành với Thiên Mệnh, họ sẽ coi ngươi là dị đoan, là mối họa cần phải diệt trừ. Hai là những kẻ đã từng bị Thiên Mệnh chèn ép, những thế lực yếu kém, họ sẽ coi ngươi là hy vọng, là ngọn cờ để nổi dậy.”
“Vậy thì ta sẽ là ngọn cờ đó.” Trần Phong nói, giọng điệu kiên định. “Ta đã nói, Đại Lục Vạn Tượng sẽ không còn là Đại Lục Vạn Tượng của Thiên Mệnh nữa. Để làm được điều đó, ta cần phải xây dựng một thế lực đủ mạnh, tập hợp đủ những người có chung chí hướng.”
Lão Quỷ gật gù. “Đúng là như vậy. Nhưng không dễ dàng đâu. Thiên Huyễn Tông, cùng với các đại tông môn khác có liên hệ mật thiết với Thiên Mệnh, sẽ không ngồi yên nhìn ngươi lớn mạnh. Họ sẽ tìm mọi cách để bóp chết mầm mống Nghịch Thiên này. Ngươi đã trở thành mục tiêu số một của họ.”
“Ta biết.” Trần Phong khẽ nheo mắt. “Càng khó khăn, ta càng phải tiến lên. Những gì ta cần làm bây giờ là củng cố sức mạnh, và tìm kiếm những đồng minh tiềm năng. Lão Quỷ, ông có biết về những thế lực nào đã từng đối kháng, hoặc có vẻ không hài lòng với sự sắp đặt của Thiên Mệnh không?”
Lão Quỷ vuốt chòm râu bạc. “Có. Rất nhiều. Nhưng hầu hết đều đã bị Thiên Mệnh trấn áp, hoặc bị đồng hóa. Tuy nhiên, vẫn còn những hạt giống. Chẳng hạn như Tàn Kiếm Phái ở phía Tây, một tông môn từng sở hữu một bộ kiếm pháp cực kỳ cường đại, nhưng lại bị Thiên Mệnh coi là dị đoan, bị các đại tông môn khác chèn ép đến mức gần như diệt vong. Hay Tộc Thú Nhân ở vùng đất hoang phía Bắc, họ sống tách biệt, không phục tùng bất kỳ quy tắc nào của nhân loại hay Thiên Mệnh.”
Trần Phong trầm ngâm. “Tàn Kiếm Phái… Tộc Thú Nhân…” Hắn nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn. Nó là của tất cả những ai bị áp bức, những ai không cam chịu số phận. Hắn cần phải trở thành người dẫn dắt họ.
“Ngoài ra,” Lão Quỷ tiếp lời, “còn có một tin đồn. Rằng sâu bên trong Đại Lục Vạn Tượng này, ở một vùng đất cấm kỵ được gọi là ‘Vực Sâu Vô Tận’, tồn tại một di tích cổ đại. Di tích này được cho là chứa đựng bí mật về nguồn gốc của Thiên Mệnh, và cả những phương pháp tu luyện có thể phá vỡ giới hạn của nó. Nhưng nó bị canh giữ bởi một thế lực cực kỳ cường đại, được gọi là ‘Thủ Hộ Giả của Thiên’.”
Nghe đến “Thủ Hộ Giả của Thiên”, ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia sáng. Đây chính là thứ hắn cần. Bí mật về Thiên Mệnh. Hắn không chỉ muốn đánh bại những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên Mệnh, hắn muốn hiểu rõ bản chất của nó, tìm ra gốc rễ để lật đổ hoàn toàn.
“Vực Sâu Vô Tận…” Trần Phong lẩm bẩm. “Đó là mục tiêu tiếp theo của ta.”
Lâm Thanh Dao lo lắng. “Vực Sâu Vô Tận là một nơi cực kỳ nguy hiểm, Trần Phong. Nghe nói chưa từng có ai trở về từ đó. Các Thủ Hộ Giả của Thiên cũng không phải là những kẻ dễ đối phó.”
“Ta biết.” Trần Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Nhưng đây là con đường ta phải đi. Nếu ta muốn phá vỡ mọi xiềng xích, ta phải đối mặt với mọi nguy hiểm. Hơn nữa, việc ta đánh bại một Thiên Mệnh Chi Tử đã khiến Thiên Huyễn Tông và các thế lực khác chú ý. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Chúng ta phải chủ động.”
Trần Phong nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng. Một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa bi tráng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có máu và nước mắt. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường Nghịch Thiên, và hắn sẽ đi đến cùng.
“Chúng ta sẽ đi đến Tàn Kiếm Phái trước,” Trần Phong quyết định. “Họ là những người đầu tiên cần được giải cứu, và cũng là những người đầu tiên có thể tin tưởng. Sau đó, chúng ta sẽ xem xét Tộc Thú Nhân. Và cuối cùng, Vực Sâu Vô Tận.”
Lão Quỷ gật đầu. “Kế hoạch không tồi. Tuy nhiên, ngươi cần phải nhanh chóng củng cố và che giấu sức mạnh của mình. Tin tức về việc ngươi sử dụng Hỗn Độn Chi Khí chắc chắn sẽ đến tai những kẻ có quyền lực tối cao. Họ sẽ không chỉ cử Thiên Kiêu đến đối phó nữa đâu. Sẽ là những lão quái vật, những tồn tại đã ẩn mình hàng trăm, hàng ngàn năm.”
“Ta hiểu.” Trần Phong khẽ nhếch môi. “Càng tốt. Ta cần những đối thủ mạnh mẽ để mài giũa bản thân, để Hỗn Độn Chi Khí trong ta phát huy hết tiềm năng. Hơn nữa, những ‘lão quái vật’ đó, có lẽ cũng là những kẻ đang thao túng Thiên Mệnh sau màn. Đánh bại họ, chính là một bước tiến lớn để lật đổ ý chí của ‘Thiên’.”
Hắn quay người, nhìn toàn bộ đội ngũ của mình. Dù số lượng không đông, nhưng mỗi người đều là những tinh anh, những người đã đặt niềm tin vào hắn, vào con đường Nghịch Thiên. “Chúng ta sẽ nghỉ ngơi tại đây một đêm. Sáng mai, chúng ta sẽ lên đường.”
Đêm xuống, Trần Phong ngồi một mình trên một tảng đá cao, chiêm nghiệm. Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể hắn không ngừng lưu chuyển, dẫn dắt hắn đến những cảnh giới thấu hiểu mới. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật, sự vận hành của linh khí, sự hình thành của quy tắc. Và hắn cũng cảm nhận được một sự khác biệt, một sự chênh lệch giữa cái gọi là “Thiên Đạo” mà hắn từng biết, và “Đại Đạo” nguyên thủy mà Hỗn Độn Chi Khí đang hé lộ.
“Thiên Mệnh… chỉ là một phiên bản méo mó của Đại Đạo sao?” Hắn tự hỏi. “Hay nó là một công cụ, một thứ bị lợi dụng để kiểm soát mọi sinh linh?”
Dù câu trả lời là gì, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn đã đi quá xa để dừng lại. Hắn đã nhìn thấy ánh sáng của tự do, và hắn sẽ không để bất kỳ xiềng xích nào trói buộc mình hay những người xung quanh nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Một cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, để viết lại số phận của cả một Đại Lục Vạn Tượng. Và Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên, sẽ là người cầm bút.
Ánh mắt hắn hướng về phương Tây, nơi Tàn Kiếm Phái đang chờ đợi. Và xa hơn nữa, là Vực Sâu Vô Tận, nơi chân tướng của “Thiên” có thể được phơi bày.
Một kỷ nguyên mới, đầy biến động, đang chờ đợi.