Nghịch Thiên
Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:26:36 | Lượt xem: 5

Cơn gió lốc Hỗn Độn dần lắng xuống, để lại một khoảng không gian hỗn loạn, nơi từng là điểm giao tranh nảy lửa. Tần Thiên Kiêu quỳ một gối trên mặt đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo bào vàng rực. Ánh mắt hắn, giờ đây không còn sự kiêu ngạo thường thấy của một Thiên Mệnh Chi Tử, mà thay vào đó là một vực thẳm của sự hoảng loạn và kinh hãi. Hắn nhìn Trần Phong, người vẫn đứng sừng sững đối diện, Hỗn Độn Chi Khí vẫn cuồn cuộn như một vũ điệu của sự hủy diệt và tái sinh.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật gì?” Giọng nói của Tần Thiên Kiêu đứt quãng, mỗi từ thốt ra đều nặng nề như muốn xé rách cuống họng. Hắn không thể tin nổi. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, được Thiên Đạo ưu ái, được ban cho khí vận vô song, mệnh cách kiên cố như bàn thạch. Vậy mà, chỉ trong một đòn đối chọi trực diện, Thiên Mệnh của hắn đã bị tổn thương, một vết nứt hằn sâu trên linh hồn hắn, nhức nhối không ngừng. Cái cảm giác bị Thiên Đạo bỏ rơi, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ khiến hắn run rẩy đến tận xương tủy.

Trần Phong không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát Tần Thiên Kiêu, cảm nhận luồng khí tức hỗn loạn đang lan tỏa từ đối thủ. Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, giống như một con sông lớn vừa trải qua trận lụt, tuy đã bình ổn nhưng vẫn ẩn chứa sức mạnh cuồn cuộn chưa được giải phóng hoàn toàn. Trận chiến này, hắn đã dốc hết sức mình, không chút giữ lại. Hắn biết, đối đầu với Thiên Mệnh Chi Tử không chỉ là đối đầu với một cá nhân, mà là đối đầu với một phần ý chí của Thiên Đạo.

Một tiếng rắc nhỏ vang lên, Tần Thiên Kiêu đột nhiên ôm lấy đầu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Một luồng khí tức màu vàng nhạt, mờ ảo như sợi tơ, đang cố gắng chữa lành vết nứt trên Mệnh cách của hắn. Đó là Thiên Mệnh Chi Lực, đang tự động bảo vệ chủ nhân của nó. Nhưng vết thương do Hỗn Độn Chi Khí gây ra quá sâu, quá bản nguyên, nó không chỉ là tổn thương vật lý hay linh hồn, mà là một sự đả kích vào gốc rễ của định mệnh. Thiên Mệnh Chi Lực dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể ngay lập tức phục hồi hoàn toàn.

“Ngươi dám… ngươi dám làm tổn thương Mệnh của ta!” Tần Thiên Kiêu nghiến răng, ánh mắt đầy căm hận nhìn Trần Phong. Sự kinh hãi dần bị thay thế bằng cơn giận dữ điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Hắn là vô địch, hắn là bất bại!

Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ Thiên Đạo, dù chỉ là một phản ứng tự nhiên để bảo vệ “con cưng” của nó. Nhưng điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thiên Đạo không phải là một quy tắc vô tri, nó có ý chí, có sự thiên vị, và nó sẽ không dễ dàng buông tha cho những kẻ dám thách thức nó.

“Tổn thương Mệnh của ngươi thì sao?” Trần Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian, “Ngươi tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử, vậy mà lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn của ta. Thiên Đạo của ngươi cũng chỉ đến thế thôi sao?”

Những lời này như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào lòng tự tôn của Tần Thiên Kiêu. Hắn muốn phản bác, muốn gầm lên, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Sự thật hiển hiện ngay trước mắt, hắn đã thua, thua một cách thảm hại, và Thiên Mệnh của hắn đã bị phá vỡ. Cảm giác vô lực, tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy hắn. Hắn không còn là Tần Thiên Kiêu kiêu ngạo, bất khả chiến bại nữa.

Đột nhiên, một luồng sáng vàng rực bùng lên từ cơ thể Tần Thiên Kiêu, không phải là công kích, mà là một lực lượng kéo mạnh mẽ. Tần Thiên Kiêu không kịp phản ứng, cả người hắn bị nhấc bổng lên, hướng về phía chân trời xa xăm. Hắn giãy giụa, muốn thoát khỏi sự kéo đi này, muốn ở lại đây để báo thù, nhưng lực lượng đó quá mạnh, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào.

“Trần Phong! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Thiên Đạo sẽ không dung thứ cho kẻ Nghịch Thiên như ngươi!” Giọng nói đầy thù hận của Tần Thiên Kiêu vang vọng lại trước khi hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hòa vào hư không.

Trần Phong đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo hướng Tần Thiên Kiêu biến mất. Hắn biết, đó không phải là hành động của Tần Thiên Kiêu, mà là một sự can thiệp từ bên ngoài, một sự bảo hộ của Thiên Đạo. Nó không muốn Thiên Mệnh Chi Tử của nó chết đi dễ dàng như vậy, ít nhất là không phải bây giờ. Thiên Đạo đã dùng sức mạnh của mình để kéo Tần Thiên Kiêu đi, bảo toàn sinh mạng cho hắn, nhưng đồng thời cũng đã thừa nhận sự thất bại của Thiên Mệnh Chi Tử này trong cuộc đối đầu trực diện.

“Thiên Đạo… cuối cùng cũng bắt đầu nhúng tay rồi.” Trần Phong lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn. Hắn không hề ngạc nhiên, thậm chí còn có chút chờ đợi. Cuộc đối đầu với Tần Thiên Kiêu chỉ là một thử thách nhỏ, một phép thử để hắn hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo vận hành và bảo vệ những kẻ được nó ưu ái.

Hỗn Độn Chi Khí trong cơ thể Trần Phong từ từ thu lại, nhưng không hoàn toàn biến mất. Nó vẫn tồn tại, âm thầm vận chuyển, nuôi dưỡng và củng cố sức mạnh của hắn. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi sau trận chiến kịch liệt, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã chứng minh được rằng, Thiên Mệnh không phải là thứ bất biến, và Thiên Đạo cũng không phải là bất khả xâm phạm.

Tin tức về trận chiến này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Đại Lục Vạn Tượng. Một Thiên Mệnh Chi Tử, một Thiên Kiêu được cả đại lục ngưỡng vọng, lại bị một kẻ vô danh đánh bại, thậm chí còn làm tổn thương Mệnh cách. Điều này sẽ gây ra một cơn địa chấn thực sự, phá vỡ niềm tin cố hữu của vô số tu sĩ vào sự bất bại của Thiên Mệnh. Sẽ có kẻ kinh sợ, kẻ nghi ngờ, nhưng cũng sẽ có kẻ bắt đầu nhen nhóm hy vọng, nhận ra rằng còn có một con đường khác, một con đường Nghịch Thiên.

Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thách thức này. Nó sẽ phái thêm nhiều Thiên Mệnh Chi Tử khác, hoặc thậm chí là trực tiếp giáng xuống những hình phạt khủng khiếp hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Từ khi thức tỉnh Hỗn Độn Chi Khí, từ khi quyết định đi trên con đường Nghịch Thiên, hắn đã không còn đường lùi.

“Tần Thiên Kiêu, ngươi chỉ là một con rối bị Thiên Đạo điều khiển.” Trần Phong khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh. “Nhưng ta… ta sẽ không bao giờ là con rối của bất kỳ ai. Thiên Đạo muốn định đoạt số phận? Vậy ta sẽ phá vỡ cái định đoạt đó.”

Hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động nhẹ. Sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể sau trận chiến này. Hỗn Độn Chi Khí không chỉ giúp hắn chiến thắng, mà còn giúp hắn tôi luyện bản thân, thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Đạo. Hắn cảm thấy mình như một thanh kiếm vừa được mài sắc, bén nhọn hơn, nguy hiểm hơn.

“Đại Lục Vạn Tượng… sẽ không còn là Đại Lục Vạn Tượng của Thiên Mệnh nữa.” Trần Phong mở mắt, ánh mắt kiên định, rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn quay người, bước đi chậm rãi. Đằng sau hắn, chiến trường vẫn còn hoang tàn, nhưng trong lòng hắn, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu. Kỷ nguyên của kẻ Nghịch Thiên.

Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh. Cuộc chiến thực sự, để định đoạt số phận của cả Đại Lục Vạn Tượng, vẫn đang ở phía trước. Và hắn, Trần Phong, sẽ là người viết lại nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8