Nghịch Thiên
Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:28:29 | Lượt xem: 4

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, con đường mòn dần mở ra một khung cảnh hùng vĩ. Một con sông lớn, rộng đến nỗi không thấy bờ bên kia, cuồn cuộn chảy xiết, mặt nước lấp lánh như dát bạc dưới ánh mặt trời. Sông không chỉ là một dải lụa, mà là một bức tường thành tự nhiên, ngăn cách hai thế giới, một lời hứa hẹn về những điều chưa biết đang chờ đợi ở phía bên kia.

Lạc Băng Nhi siết nhẹ tay Trần Phong, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tò mò pha lẫn chút lo âu. “Chúng ta… sắp đến rồi sao?”

Trần Phong gật đầu, lòng hắn ngập tràn sự phấn khích khó tả. Hắn cảm nhận được linh khí ở bờ bên kia dường như dày đặc hơn, tinh khiết hơn, một dấu hiệu không thể nhầm lẫn về một thế giới tu luyện cao cấp hơn. “Phải, Băng Nhi. Đây chính là cánh cửa. Cánh cửa dẫn đến nơi chúng ta sẽ định nghĩa lại ‘Thiên’.”

Họ bước đi thêm một đoạn, con đường mòn dẫn họ đến một bến phà tấp nập. Không phải là những chiếc thuyền nhỏ bé của tiểu thế giới, mà là những chiếc thuyền lớn được chế tác từ gỗ linh mộc quý hiếm, bên trên khắc phù văn cổ xưa, có thể chở hàng trăm người cùng lúc. Dòng người ở bến phà cũng khác biệt. Các tu sĩ mặc đủ loại y phục, từ áo bào lụa là thêu thùa tinh xảo của các thế gia lớn, đến giáp trụ uy phong của những kẻ du hiệp, hay phục trang đơn giản nhưng toát lên khí chất bất phàm của những ẩn sĩ. Cảnh giới tu vi của họ cũng hiển nhiên cao hơn hẳn những gì Trần Phong từng thấy ở Phàm Trần Giới. Tùy tiện một người cũng đạt đến Nguyên Đan cảnh, thậm chí Hóa Thần cảnh cũng không hiếm. Có lẽ, đây là nơi những cường giả của tiểu thế giới tụ hội để tiến vào một cảnh giới cao hơn.

Trần Phong và Lạc Băng Nhi hòa vào dòng người, cố gắng không gây chú ý. Linh khí trên người Trần Phong đã được hắn che giấu khéo léo, chỉ như một tu sĩ Phá Đan cảnh bình thường, còn Lạc Băng Nhi thì vẫn giữ vẻ trong trẻo thoát tục như tiên tử. Họ mua hai tấm vé từ một lão phu nhân ngồi bên quầy hàng, lão ta chỉ liếc nhìn họ một cái rồi thu linh thạch, không nói thêm lời nào.

Khi chiếc phà lớn bắt đầu cập bến, một luồng khí thế hùng vĩ ập tới. Những phù văn trên thân thuyền phát sáng nhàn nhạt, tự động đẩy thuyền sát vào bờ. Trần Phong và Lạc Băng Nhi nhanh chóng bước lên, tìm một góc yên tĩnh ở mạn thuyền để quan sát. Từ trên thuyền, dòng sông Hồn Thiên Giang này càng trở nên bao la. Nước sông không trong vắt, mà mang một màu xanh thẫm huyền bí, sâu không thấy đáy, như thể ẩn chứa vô vàn bí mật.

Trong khoang thuyền, tiếng nói chuyện râm ran không ngớt. Hầu hết là những câu chuyện về các tông môn lớn, những cuộc tranh giành tài nguyên, và đặc biệt là những “Thiên Kiêu” nổi bật gần đây. Trần Phong lắng nghe, từng chút một ghép nối những mảnh ghép về thế giới mới.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Thiên Kiêu Lý Trường Thanh của Vô Cực Kiếm Phái đã đột phá Hóa Hư cảnh khi chưa đầy ba mươi! Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử!” một nam tu sĩ trẻ tuổi hào hứng nói.

“Hừ, Lý Trường Thanh thì tính là gì? Chẳng qua là dựa vào tông môn lớn mà thôi. Ta nghe nói, Thánh Nữ Bạch Lạc Y của Thiên Âm Các mới là người được Thiên Đạo ưu ái. Nàng ta không chỉ có dung mạo khuynh quốc, mà còn có thiên phú âm luật ngàn năm khó gặp. Một khúc tiêu của nàng có thể khiến vạn vật khô héo, một tiếng đàn có thể gọi mưa gọi gió!” một nữ tu sĩ khác phản bác, giọng điệu đầy ngưỡng mộ.

Trần Phong nhếch mép. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Đạo ưu ái”… những khái niệm này đã trở thành mục tiêu để hắn lật đổ. Hắn, một kẻ bị định nghĩa là “phế vật” ở tiểu thế giới, sẽ chứng minh rằng “Thiên Mệnh” chẳng qua là một xiềng xích, một lời nói dối được tạo ra để trói buộc những người yếu kém.

Lạc Băng Nhi khẽ chạm vào cánh tay Trần Phong, ra hiệu cho hắn nhìn về phía trước. Xa xa, một luồng sáng xanh biếc đột nhiên vụt qua trên mặt sông, nhanh như một tia chớp, rồi biến mất vào làn sương mù dày đặc. “Đó là gì vậy?” nàng thì thầm.

Trần Phong nheo mắt. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực cực kỳ mạnh mẽ, không giống bất kỳ linh thú nào hắn từng gặp. “Không biết, nhưng chắc chắn không phải là thứ tầm thường. Có lẽ, đây là một trong những sinh vật đặc trưng của Hồn Thiên Giang này.”

Chiếc phà tiếp tục hành trình. Mất khoảng nửa ngày, rốt cuộc, một đường bờ hiện ra mờ ảo trong sương. Càng đến gần, khung cảnh càng trở nên rõ nét. Bờ sông bên này không phải là một bến cảng nhỏ bé như phía họ vừa rời đi, mà là một thành trấn sầm uất, hùng vĩ. Những tòa kiến trúc cao vút chạm mây, được xây dựng từ đá ngọc bích và kim loại đen huyền bí, tỏa ra khí thế trang nghiêm. Linh khí ở đây đặc quánh đến mức gần như hóa thành sương mù trắng nhạt lượn lờ giữa không trung. Mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, thanh lọc tâm hồn.

Đây là Thiên Nguyên Đại Lục, một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Khi phà cập bến, dòng người đổ xuống như một con đê vỡ. Trần Phong và Lạc Băng Nhi cũng theo dòng người, bước chân đầu tiên đặt lên vùng đất mới. Ngay lập tức, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Không khí tràn ngập mùi hương của các loại linh dược, âm thanh của những cuộc giao dịch linh bảo, và cả những tiếng rao hàng của các quán ăn mang phong cách độc đáo của đại lục.

Họ đi sâu vào trong thành trấn. Tên của nó là Vọng Thiên Thành, một cửa ngõ quan trọng của Thiên Nguyên Đại Lục. Dọc theo con đường chính, các cửa hàng bày bán đủ loại linh khí, công pháp, đan dược mà Trần Phong chưa từng thấy bao giờ. Một viên đan dược bình thường ở đây cũng có thể sánh ngang với linh đan quý giá nhất ở tiểu thế giới của hắn. Những người qua lại, dù là già trẻ lớn bé, đều mang theo khí chất của tu sĩ, không hề có bóng dáng của một phàm nhân.

“Cảnh giới ở đây thật khác biệt,” Lạc Băng Nhi thì thầm, đôi mắt to tròn lấp lánh sự kinh ngạc. “Linh khí dồi dào đến mức này, tu luyện chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều.”

Trần Phong gật đầu, nhưng trong lòng hắn không chỉ có sự kinh ngạc mà còn là một áp lực vô hình. Sức mạnh của hắn ở tiểu thế giới có thể coi là đứng đầu, nhưng ở đây, có lẽ hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Sự chênh lệch quá lớn này càng thôi thúc hắn phải mạnh mẽ hơn, nhanh chóng thích nghi và bứt phá.

Khi họ đi ngang qua một quảng trường lớn, một đám đông đang tụ tập ồn ào. Trên một bục cao, một nam tu sĩ trẻ tuổi đang biểu diễn kiếm pháp. Kiếm chiêu của hắn tuy không có vẻ gì đặc biệt với Trần Phong, nhưng lại thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Hắn là một trong số những Thiên Kiêu trẻ tuổi, đang tìm cách gây ấn tượng để được các tông môn lớn chiêu mộ. Bên cạnh hắn, một bảng đá lớn khắc tên những tu sĩ trẻ tuổi nổi bật nhất Vọng Thiên Thành, được gọi là “Thiên Kiêu Bảng”.

Trần Phong dừng lại, ánh mắt rơi vào hàng chữ trên bảng đá. Dòng chữ đầu tiên, khắc tên một người tên là “Mộ Dung Vũ”, tu vi Hóa Hư cảnh tầng tám, kiếm ý thông thấu, được mệnh danh là “Thiên Kiếm Chi Tử”. Hắn đã nghe danh hiệu này trên phà.

Lạc Băng Nhi nhìn Trần Phong, nàng cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt hắn. Không còn là vẻ trầm tư, mà là một tia lửa bùng cháy, một sự thách thức không thể che giấu.

“Thiên Kiêu Bảng sao?” Trần Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. “Những kẻ được ‘Thiên’ lựa chọn? Vậy thì ta sẽ là kẻ ‘Nghịch Thiên’, lật đổ tất cả những cái tên này.”

Hắn không chỉ muốn sống sót, không chỉ muốn báo thù. Hắn muốn thay đổi toàn bộ khái niệm về “Thiên Mệnh”, về “Thiên Đạo”. Mỗi bước chân trên Thiên Nguyên Đại Lục này sẽ là một tuyên ngôn, một sự khẳng định ý chí của một phàm nhân bị ruồng bỏ.

Hành trình Nghịch Thiên đã chính thức bước sang một trang mới, không còn là những cuộc chiến sinh tồn nhỏ lẻ, mà là một cuộc đối đầu trực diện với cả một hệ thống, một trật tự đã được định sẵn. Trần Phong siết chặt tay Lạc Băng Nhi, ánh mắt kiên định hướng về phía trước, nơi những tòa nhà cao vút và những bí ẩn sâu xa hơn đang chờ đợi. Hắn tin rằng, chỉ cần ý chí không khuất phục, không có “Thiên” nào có thể ngăn cản bước chân của hắn.

Bước đi đầu tiên trên Thiên Nguyên Đại Lục, Trần Phong không chỉ mang theo sức mạnh và kinh nghiệm từ tiểu thế giới, mà còn mang theo một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực: ngọn lửa của sự “Nghịch Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8