Nghịch Thiên
Chương 206
Chương 206
Dư âm của trận chiến vừa rồi vẫn còn vương vấn trong không khí, tựa như một bức tranh thủy mặc bị xé toạc, để lộ ra những vết tích dữ dội của sức mạnh hủy diệt. Tại trung tâm của vùng đất hoang tàn, Trần Phong sừng sững, thân ảnh hắn không hề lung lay trước cuồng phong năng lượng đang dần lắng xuống. Áo bào hắn phất phơ, mái tóc đen nhánh bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bình tĩnh đáng sợ, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt – ngọn lửa Nghịch Thiên.
Sự kiện vừa xảy ra, một cú đấm thẳng vào thể diện của Thiên Mệnh, đã được hàng vạn ánh mắt chứng kiến, từ những tu sĩ cấp thấp đang run rẩy ẩn mình, cho đến những vị trưởng lão quyền uy đang theo dõi từ xa bằng thần thức. Tiếng vang của nó không chỉ gói gọn trong khu vực này mà nhanh chóng lan tỏa, xuyên qua các thành trì, tông môn, vượt qua cả những ranh giới địa lý, khuấy động toàn bộ Đại Lục Vạn Tượng.
Tại Vạn Kiếm Tông, một trong Tứ Đại Thánh Địa của đại lục, một chén trà ngọc bích quý giá vừa vỡ tan tành trong tay Tông chủ Vạn Kiếm, Kiếm Vô Trần. Sắc mặt ông ta tái mét, đôi mắt sắc bén như kiếm quang lóe lên sự giận dữ tột độ. “Hỗn xược! Hắn dám… dám hủy hoại Thần Tượng Thiên Mệnh tại Cấm Địa Lạc Nhật? Kẻ nào, kẻ nào lại có gan to tày trời đến vậy?”
Một vị Trưởng lão tóc bạc run rẩy tiến lên, giọng run run: “Tông chủ… là Trần Phong. Kẻ đã làm loạn ở Thiên Thần Cổ Tộc, kẻ mà chúng ta từng cho rằng sẽ bị Thiên Mệnh phản phệ mà chết…”
Kiếm Vô Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Trần Phong? Hắn không chết, lại còn mạnh đến mức này? Hắn không chỉ làm loạn Thiên Thần Cổ Tộc, mà giờ còn công khai đối đầu với Thiên Mệnh? Hắn muốn lật đổ tất cả sao?”
Ở một nơi khác, trong một tòa tháp cổ kính phủ đầy linh khí, một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng tràn đầy vẻ kiêu ngạo, bỗng mở bừng mắt. Hắn là Tần Thiên Kiêu, một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” được cả đại lục công nhận, người thừa hưởng Thiên Vận tối thượng. Hắn vừa nhận được tin tức về sự kiện Lạc Nhật Cấm Địa. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn.
“Trần Phong… cái tên phế vật năm xưa. Ta cứ ngỡ ngươi đã tan biến trong cõi hư vô rồi chứ. Dám phá hủy Thần Tượng mà Thiên Mệnh ban tặng cho Nhân tộc, ngươi không biết trời cao đất rộng là gì sao? Ngươi nghĩ rằng có được chút sức mạnh là có thể thách thức Thiên Đạo ư? Nực cười!” Tần Thiên Kiêu đứng dậy, khí thế đế vương bùng nổ, chấn động cả tầng tháp. “Để ta xem, một kẻ ‘Nghịch Thiên’ như ngươi có thể đi được bao xa, trước khi bị chính Thiên Đạo nghiền nát thành tro bụi!”
Bên trong một mật thất u tối của Ma Tông Huyết Ảnh, một lão già râu tóc bạc phơ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, đang liếm môi. “Nghịch Thiên… Nghịch Thiên… Ha ha ha! Thú vị! Một kẻ dám công khai chống lại Thiên Mệnh. Hắn là dị số, là tai họa của chính Đạo, nhưng cũng có thể là cơ hội của Ma Đạo chúng ta!” Lão ta cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Hãy cứ để hắn khuấy động nước đi, rồi chúng ta sẽ ngư ông đắc lợi.”
Trần Phong đứng đó, cảm nhận được vô số thần thức đang quét qua mình, những ánh mắt dò xét, kinh hãi, phẫn nộ, và cả những tia hiếu kỳ ẩn giấu. Hắn không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây cuộn xoáy như một điềm báo. Hắn biết, từ giờ phút này, hắn đã không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc trong bóng tối nữa. Hắn đã công khai tuyên chiến với một thứ gọi là “Thiên Mệnh”, và toàn bộ Vạn Tượng Phong Vân sẽ vì hắn mà dậy sóng.
Cơ thể hắn bừng bừng sức mạnh. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền đã hoàn toàn nảy mầm, đâm rễ sâu vào linh hồn hắn. Mỗi mạch máu, mỗi tế bào đều gào thét khao khát được giải phóng, được phá vỡ những xiềng xích vô hình. Hắn đã trải qua quá nhiều bi kịch, quá nhiều đau khổ dưới cái bóng của “Thiên Mệnh” giả tạo. Giờ đây, hắn sẽ là người định nghĩa lại tất cả.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Tuyển Chi Nhân?” Trần Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự khinh miệt rõ ràng. “Tất cả chỉ là những con rối trong vở kịch của các ngươi, những kẻ tự xưng là Thần. Ta sẽ xé nát bức màn dối trá đó.”
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sinh khí hỗn loạn đang trào dâng khắp nơi. Sau sự kiện Lạc Nhật Cấm Địa, linh khí trong khu vực này trở nên đặc quánh, nhưng lại mang theo một sự bất ổn khó hiểu. Hắn biết, đây là dấu hiệu của sự phản ứng từ “Thiên Đạo” khi trật tự bị phá vỡ. Nhưng điều đó càng khiến hắn thêm kiên định.
Bỗng, từ phía chân trời xa xăm, một luồng khí tức cường đại không thể tưởng tượng nổi đang lao đến. Nó mang theo sự bá đạo, uy nghiêm, và một vẻ ngạo mạn không ai sánh bằng. Luồng khí tức đó không hề che giấu, trực tiếp xé tan không gian, hướng thẳng về phía Trần Phong.
Trần Phong mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn nhận ra luồng khí tức này. Đó là của Tần Thiên Kiêu. Hắn không ngờ, Thiên Mệnh Chi Tử này lại hành động nhanh đến vậy. Hoặc là Tần Thiên Kiêu quá tự tin vào sức mạnh của mình, hoặc là hắn muốn dập tắt ngọn lửa Nghịch Thiên vừa nhen nhóm này ngay từ trong trứng nước.
“Đến rồi sao…” Trần Phong khẽ cười, nụ cười mang theo sự chờ đợi và một chút điên cuồng. “Ta còn đang muốn tìm ngươi đây, Tần Thiên Kiêu. Ngươi, kẻ đại diện cho cái gọi là Thiên Mệnh, sẽ là bước đệm đầu tiên để ta chứng minh rằng, ý chí phàm nhân có thể lật đổ mọi định luật.”
Không gian trước mặt Trần Phong bỗng vặn vẹo, rồi nứt ra một khe hở khổng lồ. Từ bên trong khe hở, một bóng người cao lớn, mặc kim bào rực rỡ, bước ra. Đó chính là Tần Thiên Kiêu. Đằng sau hắn, còn có ba vị lão giả với khí tức thâm sâu như biển, hiển nhiên là những cường giả cấp cao của một thế lực nào đó, có lẽ là Thiên Thần Cổ Tộc hoặc một tông môn hùng mạnh liên quan đến Tần Thiên Kiêu.
Tần Thiên Kiêu quét mắt nhìn qua quang cảnh hoang tàn xung quanh, rồi dừng lại ở Trần Phong. Đôi mắt hắn lộ rõ vẻ khinh thường và tức giận. “Trần Phong! Ngươi to gan lớn mật! Dám phá hủy Thần Tượng Thiên Mệnh, ngươi đã phạm vào trọng tội không thể tha thứ!”
Trần Phong nhếch môi, không hề nao núng trước khí thế áp bức của đối phương. “Thiên Mệnh? Trọng tội? Ta chỉ phá hủy một pho tượng vô tri, một biểu tượng của sự dối trá. Cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi, chẳng qua chỉ là sự sắp đặt của một đám cường giả ích kỷ, muốn khống chế chúng sinh mà thôi. Ta, Trần Phong, sẽ không bao giờ cúi đầu trước những quy tắc giả dối đó.”
Tần Thiên Kiêu nghe vậy, phẫn nộ đến cực điểm. “Vô tri! Ngươi không biết mình đang đối đầu với cái gì! Hôm nay, ta, Tần Thiên Kiêu, sẽ đại diện cho Thiên Mệnh, giáng xuống hình phạt thích đáng cho kẻ Nghịch Thiên như ngươi! Ngươi sẽ hối hận vì đã dám thách thức quy tắc của Đại Lục Vạn Tượng!”
Khí tức trên người Tần Thiên Kiêu bùng nổ, một luồng kim quang chói mắt bao trùm lấy hắn, tựa như một vị thần linh giáng thế. Hắn giơ tay, một thanh trường kiếm vàng ròng xuất hiện, kiếm ý sắc bén đến cực điểm, xé rách cả không gian.
Trần Phong đứng thẳng lưng, không né tránh. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu thực sự của cuộc chiến “Nghịch Thiên”. Hắn không còn đường lùi, cũng không muốn lùi. Hắn sẽ đối đầu với tất cả, đối đầu với từng Thiên Kiêu, từng thế lực, từng quy tắc, cho đến khi hắn có thể định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Ngọn núi lửa trong lòng Trần Phong lại bùng cháy dữ dội hơn, thiêu đốt mọi sự sợ hãi, chỉ còn lại ý chí bất khuất. Hắn vươn tay, một thanh kiếm đen nhánh, ẩn chứa sức mạnh của Hỗn Độn và sự phẫn nộ của vạn vật, xuất hiện trong tay hắn. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào Tần Thiên Kiêu.
“Để ta xem, cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, có thể ngăn cản bước chân Nghịch Thiên của ta đến đâu!”
Một trận chiến kinh thiên động địa, định đoạt số phận của cả Đại Lục Vạn Tượng, sắp sửa bùng nổ. Và kẻ tiên phong của cuộc cách mạng này, chính là Trần Phong, người đã thề sẽ “khởi nghịch dòng chảy định mệnh”.