Nghịch Thiên
Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:25:46 | Lượt xem: 4

Tần Thiên Kiêu khẽ nhíu mày, đôi mắt xanh thẳm của hắn phản chiếu ánh sáng u tối từ thanh kiếm trong tay Trần Phong. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và đầy phẫn nộ, bỗng chốc bao trùm quảng trường. Đó không phải là linh khí của trời đất, mà là một thứ sức mạnh hỗn tạp, như đến từ khởi nguyên của vũ trụ, mang theo oán niệm của những linh hồn bị chà đạp. Các Thiên Kiêu khác đứng xung quanh đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, khiến linh lực trong cơ thể họ dao động bất ổn.

“Hỗn Độn Chi Khí? Ngươi… lại có được thứ này?” Tần Thiên Kiêu lẩm bẩm, vẻ khinh thường trên mặt đã vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự ngạc nhiên khó che giấu. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, được ban tặng huyết mạch và công pháp tối thượng, nhưng ngay cả hắn cũng chưa từng cảm nhận được một luồng sức mạnh nào quỷ dị và nguyên thủy đến vậy. “Thú vị. Xem ra, ngươi không chỉ là một phế vật may mắn.”

Trần Phong không đáp lời. Hắn biết, Tần Thiên Kiêu đang cố thăm dò và đánh giá hắn. Nhưng đối với Trần Phong, lời nói giờ đây vô nghĩa. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: đối đầu, và chiến thắng. Thanh kiếm đen nhánh trong tay hắn khẽ rung lên, những hoa văn cổ xưa trên thân kiếm như sống dậy, nuốt chửng ánh sáng xung quanh, biến nó thành một hố đen thu nhỏ. Hỗn Độn Chi Khí cuộn trào, cùng với sự phẫn nộ tích tụ qua biết bao kiếp người bị định mệnh vùi dập, biến thành một luồng sát khí ngút trời, nhắm thẳng vào Tần Thiên Kiêu.

“Thiên Mệnh Chi Tử? Vậy để ta xem, Thiên Mệnh của ngươi có thể chống lại Hỗn Độn Chi Kiếm của ta đến đâu!” Trần Phong gằn giọng, giọng nói trầm khàn như tiếng sấm rền từ sâu thẳm địa ngục. Hắn lao tới, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một nhát kiếm trực diện, đơn giản nhưng lại ẩn chứa sức nặng của hàng vạn ngọn núi, tốc độ xé rách không gian.

Tần Thiên Kiêu nheo mắt, không dám khinh suất. Một vầng hào quang vàng nhạt bùng lên từ cơ thể hắn, bao bọc lấy hắn trong một lớp phòng hộ gần như vô hình. Đó là Thiên Mệnh Hộ Thân, một loại thần thông được Thiên Đạo ban cho những kẻ được chọn. Đồng thời, hắn vung tay, một thanh trường thương vàng óng ánh hiện ra, đầu thương lấp lánh như có hàng vạn ngôi sao được đúc kết. “Thiên Kiêu Phá Không!”

Trường thương đâm ra, không khí xung quanh như bị rút cạn, tạo thành một luồng chân không cực đại, sau đó nổ tung thành một làn sóng xung kích vàng rực. Sức mạnh của nó không hề yếu hơn một ngọn núi sụp đổ, nhưng lại mang theo một cảm giác thiêng liêng, như ý chí của trời cao giáng xuống. Hai luồng sức mạnh đối nghịch, một đen tối nguyên thủy, một vàng óng thần thánh, va chạm vào nhau giữa không trung.

ẦM!!!

Một âm thanh chói tai vang vọng khắp Đại Lục Vạn Tượng, không gian xung quanh điểm va chạm vặn vẹo, méo mó, như một tấm gương bị đập nát. Lực xung kích bắn ra tứ phía, thổi bay những cường giả đứng gần đó, khiến họ phải dùng hết sức bình sinh để giữ vững thân thể. Cả quảng trường bằng đá cứng rắn cũng nứt toác, những vết rạn lan ra như mạng nhện. Các vị trưởng lão của những tông môn lớn, những người có tu vi sâu nhất, cũng phải kinh hãi lùi lại, đồng loạt thi triển kết giới bảo vệ để ngăn cản dư chấn hủy diệt.

Trần Phong cảm thấy một luồng sức mạnh kinh khủng dội ngược về, khiến cánh tay hắn tê dại. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn gào thét, Hỗn Độn Chi Khí cuộn trào, nhanh chóng hóa giải lực phản chấn. Hắn lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. Tần Thiên Kiêu cũng không hề hời hợt. Hắn vẫn đứng vững tại chỗ, nhưng vầng hào quang Thiên Mệnh Hộ Thân quanh hắn đã mờ đi vài phần, và vẻ mặt hắn đã hoàn toàn nghiêm trọng.

“Quả nhiên không tầm thường. Sức mạnh của ngươi, vượt xa những gì ta nghĩ.” Tần Thiên Kiêu hít sâu một hơi. Hắn đã từng giao thủ với vô số Thiên Kiêu khác, nhưng chưa từng có ai có thể đối chọi ngang ngửa với chiêu “Thiên Kiêu Phá Không” của hắn trong lần chạm trán đầu tiên mà chỉ lùi lại nửa bước. “Nhưng ngươi nghĩ rằng chỉ với Hỗn Độn Chi Khí hỗn tạp này là đủ để chống lại Thiên Mệnh?”

Một luồng linh lực khổng lồ bùng nổ từ cơ thể Tần Thiên Kiêu, linh khí trong không khí bị hút cạn, tạo thành một cơn lốc xoáy vàng rực xung quanh hắn. Hắn không chỉ là Thiên Mệnh Chi Tử, mà còn là một thiên tài tu luyện đỉnh cao của Đại Lục Vạn Tượng, đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể phi thăng Thượng Giới. Sức mạnh của hắn là sự kết hợp hoàn hảo giữa thiên phú bẩm sinh và sự tu luyện khổ cực.

“Thiên Mệnh Cửu Trọng Kích!” Tần Thiên Kiêu gầm lên. Thanh trường thương trong tay hắn hóa thành chín đạo quang ảnh, mỗi đạo quang ảnh đều mang theo sức mạnh hủy diệt không kém gì chiêu thức trước đó. Chín đạo thương ảnh xoắn vào nhau, tạo thành một con rồng vàng khổng lồ bằng linh lực, rít gào xé nát không gian, lao thẳng vào Trần Phong.

Trần Phong cảm nhận được nguy hiểm chết người. Đây không còn là một cuộc thăm dò, mà là một đòn tất sát. Hắn biết, Tần Thiên Kiêu đã thực sự nổi sát tâm. Nhưng trong lòng Trần Phong, không hề có sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng và ý chí chiến đấu bùng nổ. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, là dị số, là hạt giống được định sẵn để lật đổ mọi thứ. Hắn không thể gục ngã tại đây.

Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn sôi sục, xương cốt toàn thân kêu răng rắc. Thanh Hỗn Độn Chi Kiếm trong tay hắn cũng như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, phát ra những tiếng rít gào trầm thấp. Một vòng xoáy Hỗn Độn đen kịt xuất hiện trên thân kiếm, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi linh lực xung quanh. Đó là sức mạnh mà Trần Phong đã vô tình thức tỉnh từ vật phẩm cổ tháp thần bí, thứ đã thay đổi vận mệnh của hắn.

“Hỗn Độn Phệ Thiên!” Trần Phong hét lớn, cơ thể hắn như hòa vào thanh kiếm. Hắn không né tránh, mà nghênh đón. Hắn vung kiếm, vòng xoáy Hỗn Độn trên thân kiếm bỗng chốc khuếch đại, biến thành một hố đen khổng lồ, như một cái miệng khát máu muốn nuốt chửng cả trời đất. Con rồng vàng của Tần Thiên Kiêu lao tới, nhưng khi nó chạm vào vòng xoáy Hỗn Độn, nó không bị đánh tan, mà bị kéo vào, bị nghiền nát, bị phân giải thành những hạt năng lượng nhỏ nhất, rồi biến mất không dấu vết.

Cả quảng trường chìm vào im lặng chết chóc. Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin vừa diễn ra. Thiên Mệnh Cửu Trọng Kích, một trong những tuyệt kỹ mạnh nhất của Tần Thiên Kiêu, lại bị Trần Phong nuốt chửng? Đây là sức mạnh gì? Không phải đánh tan, mà là nuốt chửng!

Tần Thiên Kiêu đứng bất động, đôi mắt xanh thẳm mở to, tràn ngập sự kinh ngạc. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh đáng sợ đang ăn mòn linh lực của hắn, thậm chí còn cố gắng nuốt chửng cả Thiên Mệnh Chi Khí trong cơ thể hắn. Hắn chưa từng gặp phải đối thủ nào quỷ dị đến vậy. Trần Phong, cái tên này, cái kẻ được gọi là “phế vật” này, lại ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa!

Trần Phong thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Chiêu “Hỗn Độn Phệ Thiên” tiêu hao kinh khủng, nhưng nó đã thành công. Hắn không chỉ hóa giải đòn tấn công của Tần Thiên Kiêu, mà còn hấp thụ một phần sức mạnh của đối thủ. Cảm giác sức mạnh tuôn trào trong cơ thể, mặc dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đã củng cố thêm niềm tin của hắn.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tần Thiên Kiêu lên tiếng, giọng nói không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự thận trọng tột độ. Hắn đã nhận ra, đây không phải là một trận chiến tầm thường. Đây là cuộc đối đầu giữa hai luồng Đạo vận hoàn toàn khác biệt, một bên là Thiên Mệnh, một bên là Nghịch Đạo. Và Trần Phong, chính là kẻ đại diện cho Nghịch Đạo đó.

“Ta là Trần Phong. Kẻ sẽ lật đổ cái gọi là Thiên Mệnh của ngươi!” Trần Phong đáp lời, ánh mắt hắn rực cháy như ngọn lửa. Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối, bị ruồng bỏ của ngày xưa. Hắn đã trải qua sinh tử, đã nuốt chửng nỗi đau, đã hấp thụ sức mạnh của Hỗn Độn, và giờ đây, hắn đã trở thành một biểu tượng của sự phản kháng. Ý chí Nghịch Thiên trong hắn đã được tôi luyện đến cực điểm, trở thành một phần không thể tách rời của linh hồn hắn.

Trận chiến vừa rồi chỉ là màn dạo đầu. Sức mạnh của Tần Thiên Kiêu là không thể nghi ngờ, hắn vẫn còn nhiều át chủ bài chưa tung ra. Nhưng Trần Phong cũng không phải là kẻ dễ bị đánh bại. Hắn có Hỗn Độn Chi Khí, có huyết mạch Nghịch Thiên, và quan trọng hơn cả, hắn có ý chí kiên định muốn thay đổi định mệnh. Cuộc chiến thực sự, kinh thiên động địa, định đoạt số phận của cả Đại Lục Vạn Tượng, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8