Nghịch Thiên
Chương 205
Trần Phong vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc từ đá núi, nhưng xung quanh hắn, không khí lại sôi sục như một vạc dầu đang sôi trào. Năng lượng cuồn cuộn từ lòng đất Vạn Tượng Sơn, nơi tụ hội linh khí của hàng vạn năm, không ngừng dũng mãnh đổ vào cơ thể hắn. Từng mạch máu, từng tế bào, dường như đang reo vang, đón nhận dòng chảy cường đại, rửa sạch phàm tục, tôi luyện thành kim cương. Ánh sáng vàng nhạt bao quanh hắn, không chói lóa nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không ai dám lại gần.
Những ánh mắt đổ dồn về hắn không còn đơn thuần là sự tò mò hay kinh ngạc. Chúng chứa đựng sự hoảng sợ, căm ghét, và cả một chút… cuồng nhiệt bí ẩn. Hắn đã phế bỏ Liệt Phong, một đệ tử nội môn được Hỏa Vân Tông coi như hạt giống tương lai, một “Thiên Kiêu” đang lên. Hành động đó không chỉ là sự sỉ nhục đối với cá nhân Liệt Phong, mà còn là một cú tát thẳng vào mặt Hỏa Vân Tông, một trong Tứ Đại Tông Môn hùng mạnh nhất Đại Lục Vạn Tượng.
“Hắn… hắn thật sự đã làm vậy?” Một đệ tử của Băng Tuyết Cốc thì thầm, giọng nói run rẩy. “Hỏa Vân Tông sẽ không bỏ qua đâu. Tông chủ Hỏa Vân Tông là Hỏa Diễm Chân Nhân, một cường giả cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong! Hắn sẽ chết không có chỗ chôn!”
“Chưa chắc.” Một lão già râu bạc, trông như một tán tu lâu năm, nheo mắt nhìn Trần Phong. “Kẻ này không đơn giản. Hắn ta hấp thu linh khí Vạn Tượng Sơn quá nhanh, quá mãnh liệt. Hơn nữa, ta cảm thấy trên người hắn có một luồng khí tức… vô cùng hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa tiềm năng vô hạn. Một kẻ có thể phá vỡ quy tắc như vậy, e rằng không phải là phế vật như lời đồn đại của Hỏa Vân Tông.”
Lời nói của lão già khiến nhiều người giật mình. “Phế vật” ư? Một phế vật có thể phế bỏ “Thiên Kiêu” của Hỏa Vân Tông sao? Một phế vật có thể đứng hiên ngang khiêu chiến một Tông Môn lớn như vậy sao? Rõ ràng, lời đồn đại chỉ là tấm màn che đậy cho một sự thật đáng sợ hơn nhiều.
Trong khi đó, Trần Phong vẫn nhắm mắt, như thể không hề nghe thấy những lời bàn tán xung quanh. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang trỗi dậy trong mình, một dòng chảy nóng bỏng nhưng lại vô cùng ổn định. Công pháp “Nghịch Thiên Quyết” mà hắn vô tình đạt được từ mảnh ngọc bội cổ xưa, đang vận chuyển không ngừng, phá vỡ mọi giới hạn mà những kẻ khác đặt ra. Nó không chỉ đơn thuần là hấp thu linh khí, mà là chuyển hóa, là lột xác, là “nghịch chuyển” bản chất của chính hắn. Mỗi khi công pháp vận hành, hắn cảm thấy bản thân mình đang trở nên mạnh mẽ hơn, không phải theo cách thông thường, mà là một sự bùng nổ của tiềm năng chưa từng được khai thác.
Đột nhiên, một luồng khí tức hùng hậu, mang theo uy áp kinh người, từ xa cấp tốc lao đến. Một chiếc phi thuyền lớn, được chạm khắc hình ảnh phượng hoàng lửa, xé gió bay thẳng tới đỉnh Vạn Tượng Sơn. Lá cờ Hỏa Vân Tông tung bay phấp phới, đỏ rực như máu. Trên phi thuyền, đứng đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hung tợn, ánh mắt rực lửa. Hắn chính là Hỏa Liệt Phong, Trưởng lão chấp pháp của Hỏa Vân Tông, cũng là thúc thúc của Liệt Phong vừa bị phế. Bên cạnh hắn là hàng chục đệ tử tinh anh của Hỏa Vân Tông, mỗi người đều mang theo sát khí đằng đằng.
“Thằng nghiệt súc kia! Ngươi dám phế bỏ đệ tử của Hỏa Vân Tông ta, còn dám khiêu chiến tông môn? Ngươi chán sống rồi sao!” Hỏa Liệt Phong gầm lên, tiếng nói như sấm sét nổ vang, chấn động cả Vạn Tượng Sơn. Hắn không nói nhiều lời vô nghĩa, vừa đến nơi đã trực tiếp ra tay. Một bàn tay khổng lồ bằng lửa, mang theo sức nóng khủng khiếp có thể nung chảy cả đá núi, lao thẳng xuống Trần Phong.
Cả quảng trường Vạn Tượng Sơn chìm vào tĩnh lặng. Không ai nghĩ Hỏa Liệt Phong lại ra tay quyết đoán đến vậy, không cho Trần Phong một cơ hội nào để giải thích hay xin tha. Đây chính là uy nghiêm của Tứ Đại Tông Môn, không cho phép bất kỳ kẻ nào thách thức.
Trần Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ tĩnh lặng như trước, mà rực lên một ngọn lửa cuồng nộ. Hắn đã dự đoán được phản ứng này. Hỏa Vân Tông sẽ không ngồi yên. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, hắn còn cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ, một khát vọng chiến đấu đang bùng cháy dữ dội.
“Hỏa Vân Tông?” Trần Phong khẽ nhếch mép, giọng nói trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp không gian. “Ta đã nói, ta sẽ khiến các ngươi trả giá. Đây mới chỉ là khởi đầu!”
Không lùi bước, không tránh né, Trần Phong giơ cao tay phải. Một luồng linh khí cực kỳ thuần túy, nhưng lại mang theo một chút khí tức cổ xưa, khó hiểu, bùng nổ từ lòng bàn tay hắn. Khác với hỏa diễm cuồng bạo của Hỏa Liệt Phong, năng lượng của Trần Phong lại ngưng tụ thành một vòng xoáy màu đen tím, như một lỗ đen nhỏ, xoay tròn cực nhanh, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
“Hỗn Độn Quyết!”
Vòng xoáy đen tím kia va chạm với bàn tay lửa khổng lồ. Không có tiếng nổ long trời lở đất như mọi người dự đoán. Thay vào đó, một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện. Bàn tay lửa, dưới sự cắn nuốt của vòng xoáy, bắt đầu tan rã, rồi biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Ngay cả sức nóng bao trùm Vạn Tượng Sơn cũng bị hút vào vòng xoáy, biến mất một cách kỳ lạ.
Hỏa Liệt Phong trợn mắt há mồm. Thần thông Hỏa Diễm Chưởng của hắn, một chiêu thức uy lực có thể thiêu rụi cả ngọn núi, lại bị một thiếu niên vô danh hóa giải dễ dàng như vậy? Hơn nữa, loại năng lượng mà Trần Phong sử dụng, hắn chưa từng thấy bao giờ. Nó không thuộc về Ngũ Hành, cũng không phải là linh khí thuần túy. Nó mang theo một cảm giác cổ xưa, hỗn độn, như đến từ thuở khai thiên lập địa.
“Ngươi… ngươi là quái vật gì?” Hỏa Liệt Phong lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên sự hoảng sợ. Hắn cảm nhận được một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Kẻ này không phải là một “Thiên Kiêu” thông thường, mà là một “dị số” thực sự, một kẻ có thể lật đổ mọi quy tắc.
Trần Phong không trả lời. Hắn bước lên phía trước, mỗi bước đi đều mang theo một sự tự tin tuyệt đối, một khí thế bất khả xâm phạm. Hắn đã hấp thu đủ năng lượng để củng cố cảnh giới của mình, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng chiến đấu. Hắn biết, để “Nghịch Thiên”, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự điên cuồng và lòng can đảm để đối đầu với mọi thứ.
“Các ngươi cho rằng mình là đại diện cho “Thiên” sao?” Trần Phong ngẩng đầu, ánh mắt quét qua những đệ tử Hỏa Vân Tông đang sợ hãi trên phi thuyền, rồi nhìn thẳng vào Hỏa Liệt Phong. “Vậy thì hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là sự phẫn nộ của một kẻ dám phá vỡ “Thiên Mệnh”!”
Hắn không nói suông. Một luồng uy áp mạnh mẽ hơn, như sóng thần, bùng nổ từ cơ thể hắn, bao trùm toàn bộ Vạn Tượng Sơn. Những đệ tử yếu hơn lập tức ngã quỵ, sắc mặt trắng bệch. Ngay cả Hỏa Liệt Phong cũng cảm thấy khó thở, linh lực trong cơ thể dường như bị kiềm hãm. Hắn nhận ra, Trần Phong không chỉ là một kẻ mạnh, mà là một kẻ đang bộc lộ ra một cảnh giới sức mạnh hoàn toàn khác biệt, vượt xa lẽ thường.
“Lui! Lui lại!” Hỏa Liệt Phong gầm lên, ra lệnh cho các đệ tử Hỏa Vân Tông. Hắn không ngờ một chuyến đi trừng phạt lại biến thành một mối nguy hiểm chết người. Hắn biết, với thực lực hiện tại của mình, hắn không phải đối thủ của Trần Phong. Phải thông báo cho Tông chủ, phải huy động toàn bộ sức mạnh của Tông Môn!
Nhưng Trần Phong không cho hắn cơ hội. Hắn vung tay, vòng xoáy Hỗn Độn Quyết lần nữa xuất hiện, nhưng lần này nó lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và mang theo một lực hút đáng sợ. Chiếc phi thuyền phượng hoàng lửa bắt đầu rung lắc dữ dội, như bị một bàn tay vô hình kéo xuống. Các đệ tử Hỏa Vân Tông la hét hoảng loạn, cố gắng ổn định phi thuyền, nhưng vô ích.
Hỏa Liệt Phong cắn răng, biết không thể chạy thoát dễ dàng. Hắn tập trung toàn bộ linh lực, thi triển một chiêu thức phòng thủ mạnh nhất của mình: “Hỏa Diễm Thuẫn!” Một lá chắn lửa khổng lồ hình thành trước mặt hắn, rực sáng chói mắt.
Tuy nhiên, lá chắn lửa cũng chỉ chống đỡ được vài hơi thở trước khi bị vòng xoáy Hỗn Độn nuốt chửng. Sức mạnh của Trần Phong dường như có thể cắn nuốt mọi thứ, phá hủy mọi quy tắc. Hỏa Liệt Phong bị lực phản chấn đánh bay, máu tươi phun ra. Chiếc phi thuyền mất kiểm soát, lao thẳng xuống một vách núi.
Trần Phong không truy sát. Hắn chỉ đứng đó, nhìn phi thuyền Hỏa Vân Tông chìm vào biển lửa, rồi chậm rãi thu hồi khí tức. Hắn muốn Hỏa Vân Tông biết, đây không phải là một sự thách thức bộc phát, mà là một lời tuyên chiến nghiêm túc. Hắn muốn họ mang theo nỗi sợ hãi này, mang theo sự sỉ nhục này, trở về Tông Môn, và báo cho những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” biết: Một kẻ Nghịch Thiên đã xuất hiện.
Ánh mắt hắn lại hướng về phía những đỉnh núi cao nhất của Vạn Tượng Sơn, nơi có những luồng khí tức hùng mạnh hơn, uy nghiêm hơn. Nơi những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự đang ẩn mình, được bao bọc bởi hào quang của sự sắp đặt. Trận chiến với Hỏa Vân Tông chỉ là một bước đệm, một lời cảnh báo. Mục tiêu thực sự của hắn, là những kẻ ở trên cao kia, những kẻ tự cho mình quyền định đoạt số phận của người khác.
Hắn sẽ không chỉ lật đổ Hỏa Vân Tông. Hắn sẽ lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”, lật đổ mọi quy tắc đã được định sẵn. Vạn Tượng Sơn này, và cả Đại Lục Vạn Tượng này, sẽ sớm phải chứng kiến một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên do một kẻ Nghịch Thiên viết nên. Hắn sẽ là cơn bão, quét sạch mọi bụi bẩn của sự bất công, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một định mệnh đang bị thách thức. Trần Phong không còn là kẻ bị ruồng bỏ. Hắn là một chiến binh, một kẻ tiên phong trên con đường Nghịch Thiên đầy chông gai, nhưng cũng đầy vinh quang.
Hắn biết, sau sự kiện này, cả Đại Lục Vạn Tượng sẽ chấn động. Vô số ánh mắt sẽ đổ dồn về hắn, vô số thế lực sẽ ra tay. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Bởi vì, hắn chính là Nghịch Thiên. Và con đường của Nghịch Thiên, vĩnh viễn không có lối lùi.
Ngọn núi lửa trong lòng hắn, giờ đây đã bùng cháy dữ dội, sẵn sàng thiêu rụi tất cả những gì dám cản đường hắn. Vạn Tượng Phong Vân, từ giờ phút này, sẽ thực sự “khởi nghịch dòng chảy định mệnh”.