Chí Tôn Vạn Đế
Chương 314
Chương 314: Vô Cực Giới Vực – Cổng Dịch Chuyển Hắc Ám
Dưới ánh sáng rực rỡ của Vạn Đế Ấn Ký đang bao trùm Thiên Hà Đại Giới, Lăng Tiêu đứng sừng sững trên đỉnh Thái Cổ Thần Tinh, nhìn xuống cánh cổng dịch chuyển hắc ám đang ẩn mình sâu thẳm dưới lòng đất. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ vô biên, chứa đựng cả sự uy nghiêm của một đế vương và sự thăm dò của một người khai phá. Thiên Hà Đại Giới đã nằm gọn trong tầm tay của Vạn Đế Thần Triều, nhưng đây chỉ là khởi đầu.
Cánh cổng kia không phải là một lối đi bình thường. Nó không tỏa ra năng lượng của trận pháp dịch chuyển quen thuộc, mà thay vào đó là một luồng khí tức hỗn độn, cổ xưa và đầy rẫy sự bất an, giống như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời vũ trụ. Những sợi hắc khí cuồn cuộn quanh miệng cổng, đôi khi hóa thành hình ảnh quỷ dị, đôi khi lại tĩnh lặng như một vực sâu không đáy.
Bên cạnh Lăng Tiêu là các trụ cột của Vạn Đế Thần Triều: Đại tướng Mộ Dung Kiếm, người đã theo hắn từ thuở hàn vi, giờ đây khí thế uy nghi như một tòa núi; Quân sư Lý Thanh Huyền, với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt sắc bén ẩn chứa trí tuệ sâu rộng; và Hộ pháp Đoan Mộc Linh, nữ nhân mạnh mẽ nhưng cũng đầy bí ẩn, là một trong những cường giả đầu tiên gia nhập Vạn Đế Thần Triều. Phía sau họ là hàng trăm cường giả tinh nhuệ, những người đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, sẵn sàng hiến thân cho Lăng Tiêu.
“Bệ hạ, cánh cổng này… e rằng không phải là thứ mà Thiên Hà Đại Giới có thể tạo ra,” Lý Thanh Huyền trầm giọng nói, “Thần từng tra cứu trong các điển tịch cổ xưa, chỉ có những thế lực siêu việt, tồn tại qua vô số kỷ nguyên, mới có thể kiến tạo nên những con đường thông tới các Đại Giới xa xôi như vậy.”
Mộ Dung Kiếm nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác: “Khí tức từ bên trong quá mức hỗn loạn, không giống với bất kỳ Giới Vực nào chúng ta từng biết. Liệu có phải là một cạm bẫy của Tổ Chức?”
Lăng Tiêu không nói gì, chỉ chậm rãi bước tới gần cánh cổng. Chí Tôn Thần Nhãn của hắn xuyên thấu qua lớp hắc khí, nhìn thẳng vào sâu bên trong. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, hoang dã và nguyên thủy, nhưng đồng thời cũng xen lẫn một thứ khí tức quen thuộc – sự tà ác, tham lam và mục nát của Tổ Chức, thứ đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn.
“Là một con đường, nhưng cũng là một cái bẫy,” Lăng Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp không gian, “Tổ Chức muốn ta bước vào, để rồi sa lầy vào những âm mưu của chúng. Nhưng chúng đã đánh giá thấp ta.”
Hắn quay lại nhìn các tướng lĩnh, ánh mắt kiên định: “Đại Giới phía sau cánh cổng này, ta sẽ tự mình đi thăm dò. Vạn Giới Chinh Phạt, không thể chỉ dừng lại ở Thiên Hà.”
Một làn sóng kinh ngạc dâng lên trong hàng ngũ tướng sĩ. Lý Thanh Huyền vội vàng tiến lên: “Bệ hạ, xin ngài nghĩ lại! Ngài là chủ của Vạn Đế Thần Triều, không thể tự mình mạo hiểm vào nơi chưa biết. Hãy để thần phái một đội quân tiên phong!”
Lăng Tiêu lắc đầu: “Không. Nơi đó không phải là nơi mà quân đội bình thường có thể đặt chân tới. Ta cảm nhận được một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ, vượt xa những gì chúng ta từng đối mặt. Hơn nữa, ta cần đích thân vén màn bí mật của Tổ Chức. Đây là con đường ta phải đi.”
Hắn vung tay, một cỗ sức mạnh Chí Tôn vô hình bao trùm lấy tất cả, trấn áp mọi sự phản đối. “Ta sẽ chọn một đội tinh nhuệ nhỏ, đủ sức đối phó với mọi tình huống. Phần còn lại, ở lại Thiên Hà Đại Giới, củng cố phòng ngự, chuẩn bị cho những cuộc chinh phạt tiếp theo.”
Cuối cùng, Lăng Tiêu chọn Mộ Dung Kiếm, Đoan Mộc Linh, và thêm hai vị cường giả cấp Đế Vương nữa từ Thần Triều. Lý Thanh Huyền được giao lại quyền điều hành Thiên Hà Đại Giới, chuẩn bị hậu cần và thu thập thông tin.
Với một quyết tâm không lay chuyển, Lăng Tiêu dẫn đầu đội tiên phong của mình bước vào cánh cổng dịch chuyển hắc ám. Một cảm giác bị xé rách và nén ép mạnh mẽ ập đến, không gian xung quanh vặn vẹo như muốn nghiền nát mọi thứ. Ngay cả Lăng Tiêu với Chí Tôn chi thân cũng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, nhưng hắn vẫn vững như bàn thạch.
Chỉ trong tích tắc, quang cảnh trước mắt thay đổi hoàn toàn. Họ không còn ở dưới lòng đất Thái Cổ Thần Tinh nữa, mà đang đứng trên một vùng đất hoang tàn, đổ nát. Bầu trời nơi đây không có mặt trời, mà thay vào đó là ba vầng trăng khổng lồ với màu sắc khác nhau, treo lơ lửng, phát ra thứ ánh sáng u ám, ma mị. Gió rít lên từng hồi, mang theo mùi của tro bụi và sự mục ruỗng.
Trước mắt họ là những tàn tích của một nền văn minh cổ xưa, những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường thành bị thời gian gặm nhấm, và những tượng đài vô danh đã sụp đổ. Linh khí ở đây cực kỳ hỗn loạn, vừa thô ráp vừa bạo ngược, không thích hợp cho việc tu luyện bình thường. Đây là một Giới Vực bị lãng quên, một nơi mà sự sống dường như đã lụi tàn từ rất lâu.
“Đây là… Vô Cực Giới Vực,” Đoan Mộc Linh thì thầm, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, “Ta từng nghe các trưởng lão trong tông môn cũ nhắc đến, đây là một trong những Giới Vực cổ xưa nhất, nhưng cũng là một trong những nơi nguy hiểm nhất, nơi Đại Đạo gần như đã bị phá hủy.”
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, Chí Tôn Thần Thức của hắn lan tỏa ra khắp không gian. Hắn cảm nhận được hàng ngàn luồng khí tức yếu ớt đang cố gắng tồn tại trên vùng đất chết này, và cả những dấu vết của một cuộc chiến tranh hủy diệt đã diễn ra từ hàng vạn năm trước. Nhưng sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng sống động, mạnh mẽ đang bị phong ấn dưới lòng đất, và cả những luồng khí tức quen thuộc của Tổ Chức.
“Đi về phía đó,” Lăng Tiêu chỉ tay về phía một dãy núi đá sắc nhọn phía chân trời, nơi có một luồng hắc khí đậm đặc hơn cả đang bốc lên.
Họ bay qua những vùng đất hoang vu, vượt qua những hẻm núi sâu thăm thẳm. Càng tiến sâu, những dấu vết của Tổ Chức càng trở nên rõ ràng. Họ tìm thấy những điểm tụ tập năng lượng quỷ dị, những tàn tích của các trận pháp cổ xưa đang bị Tổ Chức cải tạo, và những con quái vật biến dị với hình thù đáng sợ, mang theo khí tức của tà linh.
Cuối cùng, họ phát hiện ra một căn cứ bí mật của Tổ Chức, ẩn mình trong một thung lũng sâu. Căn cứ này được bảo vệ bởi một kết giới hắc ám, bên trong là hàng trăm tên thủ vệ của Tổ Chức, cùng với một vài cường giả cấp Thánh Giả đang giám sát việc khai thác một loại khoáng thạch màu đen tuyền, phát ra năng lượng cực âm. Những khoáng thạch này không phải để tu luyện, mà là để phong ấn hoặc làm vật dẫn cho một thứ năng lượng tà ác nào đó.
“Chúng đang thu thập ‘Thâm Uyên Thạch’!” Đoan Mộc Linh kêu lên, “Loại khoáng thạch này được hình thành từ sự mục nát của các Đại Đạo, có thể dùng để phong ấn linh hồn, hay thậm chí là nuốt chửng sinh mệnh lực!”
Ánh mắt Lăng Tiêu lạnh lẽo. “Không chỉ vậy, ta cảm nhận được một nguồn năng lượng sống đang bị rút cạn, đổ vào những Thâm Uyên Thạch này. Tổ Chức đang biến vùng đất chết này thành một lò luyện, thu thập sức mạnh từ sự mục nát để phục vụ cho mục đích của chúng.”
Không chần chừ, Lăng Tiêu dẫn đầu xông vào. Chí Tôn chi lực bùng nổ, dễ dàng xé nát kết giới hắc ám. Các thủ vệ của Tổ Chức còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lăng Tiêu và đội tiên phong của hắn quét sạch như chẻ tre. Các cường giả cấp Thánh Giả chỉ là những con kiến trước mặt Lăng Tiêu, chỉ một chưởng của hắn đã khiến chúng tan thành mây khói.
Hắn bắt sống một tên Thánh Giả cấp cao, dùng Chí Tôn Thần Thức cưỡng chế lục soát ký ức của hắn. Những mảnh ký ức vụn vặt hiện lên, tiết lộ rằng Vô Cực Giới Vực này là một trong những “điểm nút” quan trọng mà Tổ Chức dùng để liên kết nhiều Đại Giới khác nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Chúng đang hút cạn linh khí và sinh mệnh lực từ các Giới Vực nhỏ hơn, dồn về Vô Cực Giới Vực, rồi từ đó vận chuyển đi nơi khác, phục vụ cho một “Kế Hoạch Tối Cao” nào đó.
Lăng Tiêu càng hiểu rõ hơn sự nguy hiểm và tầm vóc của Tổ Chức. Chúng không chỉ muốn kiểm soát một Đại Giới, mà là toàn bộ vạn giới, biến chúng thành công cụ cho mục đích riêng. Hắn đã đánh giá thấp sự thâm độc của chúng.
Đứng giữa căn cứ đổ nát của Tổ Chức, Lăng Tiêu nhìn về phía bầu trời ba vầng trăng. Vô Cực Giới Vực này, với tư cách là một điểm nút, cực kỳ quan trọng. Hắn quyết định sẽ biến nơi đây thành một tiền đồn của Vạn Đế Thần Triều, một căn cứ để đối đầu trực diện với Tổ Chức.
Lăng Tiêu ra lệnh cho Mộ Dung Kiếm và Đoan Mộc Linh củng cố căn cứ, đồng thời gửi một tín hiệu đặc biệt về Thiên Hà Đại Giới, yêu cầu Lý Thanh Huyền phái thêm quân đội và thợ rèn tới đây. Vạn Giới Chinh Phạt đã không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành hiện thực đầy khốc liệt. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu tin rằng, với Chí Tôn chi lực và Vạn Đế Thần Triều, hắn sẽ là người định đoạt vận mệnh của vạn giới, không ai khác.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng khí tức hỗn độn của Vô Cực Giới Vực chảy qua kinh mạch. Trong sâu thẳm Chí Tôn Thần Tàng, một luồng sức mạnh mới đang âm thầm thức tỉnh, như để đáp lại lời thách thức từ Tổ Chức và vận mệnh. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ là người viết nên chương sử huy hoàng nhất của nó.