Chí Tôn Vạn Đế
Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:52:21 | Lượt xem: 5

Chương 313: Thần Triều Giáng Lâm – Cổng Dịch Chuyển Hắc Ám

Trên bầu trời Thiên Hà Đại Giới, không gian như ngưng đọng dưới sự hiện diện của Lăng Tiêu. Hắn đứng đó, tựa một pho tượng thần vĩ đại được tạc khắc từ hỗn độn sơ khai, khí thế bá đạo quét ngang vạn dặm, khiến các vì sao cũng phải ảm đạm. Thái Cổ Đế Chủ, một tồn tại mà trước đây được tôn sùng là vô địch, giờ đây đã tan biến thành tro bụi chỉ trong một khoảnh khắc, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài sự kinh hoàng tột độ trong mắt hàng triệu binh lính Thái Cổ Thần Triều.

Sự im lặng bao trùm chiến trường, nặng nề đến nghẹt thở. Những chiến thuyền khổng lồ, những cỗ máy chiến tranh uy mãnh, và cả những cường giả cấp bậc Thần Tướng, Thần Vương, tất cả đều run rẩy như những con kiến trước cơn bão vũ trụ. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa mọi giới hạn mà họ từng biết. Đó không còn là sức mạnh của một Đế Chủ, mà là uy năng của một Chí Tôn, một vị thần tối cao nắm giữ vận mệnh của vạn giới.

Lăng Tiêu khẽ nhướng mắt, ánh nhìn uy nghiêm quét qua toàn bộ chiến trường. Giọng nói của hắn, trầm hùng như sấm sét từ cửu thiên, vang vọng khắp Thiên Hà Đại Giới, xuyên thấu vào tận sâu thẳm linh hồn của mỗi sinh linh, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.

“Thái Cổ Thần Triều đã diệt. Thiên Hà Đại Giới này, từ nay về sau, sẽ thuộc về Vạn Đế Thần Triều của ta.”

Lời tuyên bố đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật. Không một ai dám nghi ngờ, không một ai dám phản kháng. Ý chí của Lăng Tiêu chính là ý chí của Đại Đạo, không thể lay chuyển. Hắn giơ một tay lên, một đạo kim quang chói lọi từ lòng bàn tay bắn ra, không ngừng khuếch tán, bao phủ toàn bộ Thiên Hà Đại Giới. Đó là “Vạn Đế Ấn Ký”, một dấu ấn quyền năng tượng trưng cho sự thống trị của Vạn Đế Thần Triều, đồng thời cũng là sự chấp nhận và bảo hộ.

“Những kẻ phản kháng sẽ bị hủy diệt. Nhưng những kẻ quy hàng, sẽ được Vạn Đế Thần Triều tiếp nhận và bảo hộ.” Lăng Tiêu tiếp tục, giọng nói uy nghiêm nhưng không hề lạnh lùng vô cảm. “Các ngươi sẽ có một canh giờ để lựa chọn. Sau một canh giờ, nếu còn bất kỳ thế lực nào dám chống đối, Thiên Hà Đại Giới này sẽ không còn sự tồn tại của chúng. Vạn Đế Thần Triều không cần những kẻ yếu hèn và ngu xuẩn không biết thời thế.”

Không cần bất kỳ lời đe dọa nào thêm, hàng triệu binh lính, vô số cường giả của Thái Cổ Thần Triều đã quỳ rạp xuống, dập đầu thỉnh cầu quy hàng. Họ biết, chống lại Lăng Tiêu là tìm đến cái chết không có giá trị. Thậm chí, không chỉ riêng binh lính, mà các thế lực lớn nhỏ khác trong Thiên Hà Đại Giới, những tông môn, gia tộc, đế quốc chưa kịp tham gia vào cuộc chiến, cũng đều run sợ, nhanh chóng tuyên bố thần phục Vạn Đế Thần Triều. Một Đại Giới rộng lớn, chỉ trong chốc lát, đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Lăng Tiêu, một sự kiện chưa từng có trong lịch sử Thiên Hà Đại Giới.

Lăng Tiêu không ở lại quá lâu. Hắn đã đạt được mục tiêu ban đầu: tạo ra một đòn giáng mạnh mẽ, khai mở kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt bằng uy thế tuyệt đối, đồng thời thiết lập một tiền đồn vững chắc. Hắn giao phó việc tiếp quản và sắp xếp lại Thiên Hà Đại Giới cho các tướng lĩnh dưới trướng mình, trong đó có một số vị Đại Đế đã quy hàng từ trước, giờ đây được giao phó trọng trách dưới sự giám sát chặt chẽ. Với sự hiện diện của các cường giả Vạn Đế Thần Triều, việc ổn định Thiên Hà Đại Giới sẽ diễn ra nhanh chóng và hiệu quả, đảm bảo sự chuyển giao quyền lực diễn ra suôn sẻ và bền vững.

Trong khi đó, ở một góc tối của Thái Cổ Thần Tinh, sâu dưới lòng đất hàng vạn trượng, Tà Đế cùng Hắc Ám Quân Đoàn đã thâm nhập vào một cứ điểm bí mật. Không khí ở đây đặc quánh mùi máu tanh, sự mục nát của thời gian và một luồng tà khí cổ xưa. Những bức tường đá xám xịt được chạm khắc những ký hiệu cổ xưa, phức tạp và đầy tà khí, mà ngay cả Tà Đế với kiến thức uyên thâm về các nền văn minh đã sụp đổ cũng phải nhíu mày. Chúng không giống bất kỳ văn tự nào của các chủng tộc hiện đại hay cổ đại mà hắn từng biết, tựa như thuộc về một kỷ nguyên đã bị lãng quên, hoặc một nền văn minh ngoài vũ trụ.

Và rồi, họ đến trước một cổng dịch chuyển không gian khổng lồ. Nó cao vút hàng trăm trượng, được cấu thành từ một loại đá đen tuyền không rõ nguồn gốc, bề mặt lấp lánh những tia sáng hắc ám yếu ớt, tựa như đang nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Những ký hiệu cổ xưa trên tường cũng hội tụ về đây, tạo thành một mạng lưới phức tạp và huyền bí, tỏa ra những dao động năng lượng khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo. Một luồng năng lượng hắc ám quen thuộc, lạnh lẽo và đầy áp lực, tỏa ra từ cổng dịch chuyển, khiến ngay cả những chiến binh tinh nhuệ của Hắc Ám Quân Đoàn cũng cảm thấy bất an sâu sắc, như thể họ đang đứng trước một vực thẳm không đáy.

Trên trung tâm của cổng dịch chuyển, một biểu tượng hình con mắt rực lửa, màu đỏ thẫm như máu, đang mở to. Đồng tử của nó dường như chuyển động, quét ngang qua những kẻ xâm nhập. Đó chính là biểu tượng của Tổ Chức, không thể nhầm lẫn. Biểu tượng này không chỉ là một dấu hiệu nhận biết, mà còn là một con mắt giám sát, một ngọn lửa tà dị rình rập, tựa như đang nhìn thẳng vào linh hồn của những kẻ dám đến gần, thử thách ý chí của họ.

“Quả nhiên, đây là một cứ điểm của Tổ Chức!” Tà Đế cười lạnh, nhưng trong nụ cười đó ẩn chứa sự thận trọng sâu sắc. “Chí Tôn đã đoán đúng. Chúng không chỉ ẩn mình trong bóng tối, mà còn thiết lập những cứ điểm như thế này ở khắp các Đại Giới để phục vụ mục đích đen tối của mình, gieo rắc ảnh hưởng và thu thập tài nguyên.”

Hắn bước lại gần cổng dịch chuyển, cẩn thận quan sát những ký hiệu và luồng năng lượng. “Năng lượng này… nó không chỉ là hắc ám thuần túy. Nó mang theo một loại dao động không gian cực kỳ cổ xưa và ổn định, vượt xa các trận pháp dịch chuyển thông thường. Cổng này không phải là cổng dịch chuyển thông thường. Nó được tạo ra để kết nối những khoảng cách vũ trụ xa xôi nhất, thậm chí có thể xuyên qua các Đại Giới, kết nối trực tiếp đến một nơi nào đó cực kỳ quan trọng đối với Tổ Chức, có thể là căn cứ địa hoặc một kho tàng bí mật của chúng.”

Một chỉ huy của Hắc Ám Quân Đoàn lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo sự lo lắng: “Tà Đế đại nhân, liệu chúng ta có nên tiến vào không? E rằng bên trong có cạm bẫy hoặc là một cứ điểm phòng thủ vững chắc của chúng, với các cường giả Tổ Chức đang chờ đợi.”

Tà Đế lắc đầu dứt khoát. “Không. Không thể mạo hiểm. Chúng ta chưa biết cổng này dẫn đến đâu, và đối phương có thể đã thiết lập phòng tuyến ở đầu bên kia với những cường giả không thể lường trước. Nếu Chí Tôn không đích thân đến, hành động mạo hiểm sẽ chỉ gây ra tổn thất không đáng có và làm lộ kế hoạch của chúng ta.”

Hắn rút ra một viên ngọc truyền tin đặc biệt, được chế tác từ những vật liệu quý hiếm nhất của Vạn Đế Thần Triều, có thể truyền tải thông tin qua khoảng cách Đại Giới mà không bị bất kỳ sự can thiệp nào. “Ta sẽ báo cáo phát hiện này cho Chí Tôn. Cổng dịch chuyển này là một phát hiện cực kỳ quan trọng. Nó có thể là chìa khóa để chúng ta thâm nhập vào sâu hơn trong mạng lưới của Tổ Chức, hoặc ngược lại, là một con đường để chúng tấn công chúng ta một cách bất ngờ.”

Ngay lập tức, một luồng ý niệm mạnh mẽ được Tà Đế truyền vào viên ngọc. Chỉ trong vài khắc, ý niệm đó đã vượt qua hàng tỷ dặm không gian, trực tiếp truyền đến Lăng Tiêu, người đang đứng trên bầu trời Thiên Hà Đại Giới, ánh mắt xa xăm nhìn về phía vô tận của vũ trụ. Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, tiếp nhận thông tin từ Tà Đế. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn, xen lẫn sự hứng thú và cảnh giác.

“Cổng dịch chuyển của Tổ Chức sao… Quả nhiên, chúng đã chuẩn bị sẵn sàng cho kỷ nguyên này từ rất lâu rồi, giăng lưới khắp vạn giới.”

Lăng Tiêu trầm ngâm một lát, rồi ra lệnh cho các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều tiếp tục ổn định Thiên Hà Đại Giới và chuẩn bị cho các cuộc chinh phạt tiếp theo. Hắn biết, phát hiện của Tà Đế đã mở ra một hướng đi mới, và cũng là một thử thách lớn hơn. Cuộc chiến Vạn Giới Chinh Phạt không chỉ là chinh phục lãnh thổ, mà còn là một cuộc chiến tình báo, một cuộc chiến phá vỡ mạng lưới cổ xưa và âm hiểm của Tổ Chức. Cổng dịch chuyển hắc ám đó, dù nguy hiểm, cũng là một cơ hội vàng để hắn có thể chạm đến trung tâm của kẻ thù.

“Tà Đế, phong tỏa cứ điểm đó bằng mọi giá, không được phép có bất kỳ sinh linh nào tiếp cận hay thoát ra. Bố trí trận pháp phòng ngự tối đa, và tuyệt đối không được kích hoạt cổng dịch chuyển. Chờ ta đến.” Giọng nói của Lăng Tiêu, dù không trực tiếp thốt ra, nhưng thông qua kết nối tâm linh và viên ngọc truyền tin, đã rõ ràng đến tai Tà Đế, mang theo uy năng không thể nghi ngờ. Đó là một mệnh lệnh không thể làm trái. Lăng Tiêu biết, đã đến lúc hắn phải đích thân điều tra bí mật đằng sau cánh cổng dịch chuyển kia, bởi nó có thể chứa đựng câu trả lời cho thân phận thật sự của hắn và nguồn gốc của Tổ Chức.

Vạn Giới Chinh Phạt, mới chỉ là khởi đầu. Và mỗi bước đi của Lăng Tiêu, đều đang từng bước vén màn những bí mật kinh thiên động địa, đưa hắn đến gần hơn với nguồn gốc của Tổ Chức và thân phận Chí Tôn chân chính của mình. Con đường phía trước đầy rẫy chông gai và cạm bẫy, nhưng Chí Tôn Vạn Đế sẽ không lùi bước.

Trên bầu trời Thiên Hà Đại Giới, ánh sáng rực rỡ từ Vạn Đế Ấn Ký vẫn đang lan tỏa, một minh chứng cho sự thống trị mới, cho kỷ nguyên của Vạn Đế Thần Triều. Nhưng sâu thẳm dưới lòng đất Thái Cổ Thần Tinh, cánh cổng dịch chuyển hắc ám kia lại ẩn chứa một tương lai đầy biến động, một con đường dẫn đến vực thẳm hoặc một đỉnh cao mới cho toàn bộ vạn giới.

Lăng Tiêu nhìn về phía chân trời, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ vô biên. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ là người định đoạt vận mệnh của nó, không ai khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8