Chí Tôn Vạn Đế
Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:53:19 | Lượt xem: 4

Chương 315: Khai Mạc Vạn Giới Chinh Phạt

Vô Cực Giới Vực. Nơi đây, không gian hỗn độn cuộn trào, những luồng khí tức nguyên thủy va chạm, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Thế nhưng, tại trung tâm một trong những mảnh vỡ giới vực lớn nhất, một pháo đài khổng lồ bằng hắc thạch đang dần thành hình, sừng sững như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Đó là căn cứ tiền tiêu của Vạn Đế Thần Triều, nơi Lăng Tiêu và các tướng lĩnh của hắn đang đặt nền móng cho cuộc chinh phạt vạn giới.

Mấy ngày sau mệnh lệnh của Lăng Tiêu, những đợt tiếp viện đầu tiên từ Thiên Hà Đại Giới đã bắt đầu đổ bộ vào Vô Cực Giới Vực. Từng đoàn phi thuyền khổng lồ, được hộ tống bởi các chiến hạm Thần Triều mang theo phù văn cổ xưa, xé toạc không gian hỗn loạn, cập bến tại pháo đài Hắc Thạch. Không chỉ có binh lính tinh nhuệ, mà còn có vô số thợ rèn, luyện khí sư, trận pháp sư, và các học giả nghiên cứu cổ văn, tất cả đều là những nhân tài được Lý Thanh Huyền tuyển chọn kỹ lưỡng. Dưới sự chỉ đạo của nàng, một hệ thống hậu cần khổng lồ đã được thiết lập, biến Thiên Hà Đại Giới thành một nguồn cung cấp không ngừng nghỉ cho tiền tuyến.

Các thợ rèn bắt đầu thiết lập lò nung ngay trong Vô Cực Giới Vực, sử dụng những khoáng thạch độc đáo chỉ có ở nơi đây để tôi luyện nên những thần binh lợi khí mới, mang theo năng lượng hỗn độn nguyên thủy. Các trận pháp sư không ngừng gia cố pháo đài, mở rộng phạm vi phòng ngự, tạo ra những kết giới vững chắc chống lại sự xâm thực của khí tức hỗn độn và những cuộc tấn công bất ngờ. Binh sĩ được chia thành từng đội, bắt đầu thích nghi với môi trường khắc nghiệt, tuần tra và thiết lập các trạm gác tiền tiêu.

Mộ Dung Kiếm và Đoan Mộc Linh, hai vị tướng tài ba, liên tục điều phối công việc, đảm bảo mọi thứ diễn ra trật tự và hiệu quả. Mộ Dung Kiếm, với kinh nghiệm chiến trường dày dặn, tập trung vào việc bố trí quân lực và xây dựng tuyến phòng thủ. Đoan Mộc Linh, với sự nhạy bén và tinh tế của mình, quản lý hậu cần, thu thập thông tin và nghiên cứu về đặc điểm của Vô Cực Giới Vực cũng như các Đại Giới lân cận.

Trong khi đó, Lăng Tiêu lại chọn một đỉnh núi đá cao nhất, nơi khí tức hỗn độn dày đặc nhất để bế quan. Hắn ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể không ngừng rung động. Kể từ khi bước chân vào Vô Cực Giới Vực và đối đầu với những chi nhánh đầu tiên của Tổ Chức, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang âm thầm thức tỉnh trong mình, một loại năng lượng cổ xưa hơn cả những gì hắn từng biết.

Lúc này, toàn bộ kinh mạch của Lăng Tiêu được bao phủ bởi một ánh sáng vàng nhạt, hòa quyện với những tia sáng đen kịt của hỗn độn. Hắn không còn chỉ hấp thụ linh khí hay nguyên lực thông thường, mà đang trực tiếp dung nạp và chuyển hóa năng lượng hỗn độn nguyên thủy của Vô Cực Giới Vực. Quá trình này vô cùng nguy hiểm, một chút sơ sẩy cũng có thể khiến hắn nổ tung mà chết, nhưng Lăng Tiêu biết rằng đây là con đường duy nhất để Chí Tôn Thần Tàng thực sự bộc lộ toàn bộ uy năng.

Một luồng ký ức mơ hồ vụt qua tâm trí Lăng Tiêu, như những mảnh vỡ của một tấm gương cổ. Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường rực lửa, vô số sinh linh quỳ phục dưới chân, và trên tay hắn là một thanh kiếm rực cháy, chém tan bầu trời. Những hình ảnh đó quá nhanh, quá rời rạc để hắn có thể nắm bắt, nhưng chúng lại khắc sâu vào linh hồn hắn, khẳng định một điều: thân phận Chí Tôn của hắn không chỉ là danh xưng, mà là một sự tồn tại tối cao đã từng định đoạt vận mệnh vạn giới.

Khi luồng sức mạnh mới hoàn toàn dung hợp vào cơ thể, Lăng Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ u buồn của phế vật năm nào, cũng không còn chỉ là sự sắc bén của một Đại Đế. Trong đôi mắt ấy, có sự sâu thẳm của vũ trụ, sự lạnh lùng của thời gian, và sự uy nghi của một vị Chí Tôn. Hắn cảm nhận được mình đã chạm đến một giới hạn mới, một tầng thứ mà ngay cả những Đại Đế mạnh nhất cũng khó lòng đạt tới. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh thêm một phần, không chỉ mang lại sức mạnh công kích khủng khiếp, mà còn cho hắn khả năng kiểm soát và cảm nhận không gian, thời gian một cách tinh vi hơn, đặc biệt là khả năng thao túng năng lượng hỗn độn.

Hắn đứng dậy, khí thế quanh người không còn bức người như trước, mà trở nên bình lặng như đại dương sâu thẳm. Nhưng chính sự bình lặng đó lại ẩn chứa một uy lực hủy diệt vạn vật. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lăng Tiêu: “Kẻ đã phong ấn ta, chắc chắn có liên quan đến việc ngăn cản sự thức tỉnh hoàn toàn của Chí Tôn Thần Tàng. Chúng sợ hãi điều gì từ sức mạnh này?”

Rời khỏi đỉnh núi, Lăng Tiêu triệu tập Mộ Dung Kiếm, Đoan Mộc Linh và các tướng lĩnh mới đến từ Thiên Hà Đại Giới vào đại điện của pháo đài Hắc Thạch. Không khí trong điện trang nghiêm, mỗi người đều cảm nhận được khí thế khác biệt của Lăng Tiêu sau lần bế quan này.

“Thần Triều đã ổn định bước đầu tại Vô Cực Giới Vực,” Lăng Tiêu cất lời, giọng nói trầm ổn, “Các ngươi đã làm rất tốt.”

Mộ Dung Kiếm và Đoan Mộc Linh cung kính hành lễ. “Bẩm bệ hạ, các đợt tiếp viện đã đến đầy đủ. Các lò rèn và trận pháp đã được thiết lập, quân lính đang dần thích nghi. Chúng ta đã có thể bắt đầu kế hoạch chinh phạt.”

Lăng Tiêu gật đầu. “Tổ Chức đã biết đến sự hiện diện của chúng ta. Chúng ta không thể đợi chúng hành động trước. Đoan Mộc Linh, ngươi đã thu thập được thông tin gì về các Đại Giới lân cận?”

Đoan Mộc Linh bước lên, trên tay là một cuộn bản đồ không gian được vẽ bằng ánh sáng. “Bẩm bệ hạ, theo tin tức tình báo từ các gián điệp của chúng ta, có ba Đại Giới lớn liền kề với Vô Cực Giới Vực. Đầu tiên là Xích Luyện Đại Giới, một thế giới tràn ngập hỏa diễm, do một bộ tộc Cự Long cổ xưa cai trị. Kế đến là U Minh Đại Giới, nơi âm khí dày đặc, là lãnh địa của Ma Tộc và các sinh vật bóng tối. Cuối cùng là Thanh Huyền Đại Giới, một thế giới tràn đầy sinh cơ, được cai trị bởi các tông môn tu tiên chính đạo.”

Nàng dùng tay chỉ vào bản đồ. “Theo điều tra của chúng ta, Xích Luyện Đại Giới và U Minh Đại Giới đều có dấu vết của Tổ Chức. Xích Luyện Đại Giới có vẻ như đã bị Tổ Chức thao túng từ rất lâu, thông qua việc kiểm soát huyết mạch của Cự Long tộc. Còn U Minh Đại Giới, một số thế lực Ma Tộc cực đoan đã bí mật liên kết với Tổ Chức để tìm kiếm sức mạnh hủy diệt.”

Lăng Tiêu trầm tư. “Tổ Chức luôn tìm cách kiểm soát các thế lực mạnh mẽ, hoặc lợi dụng những kẻ khao khát quyền lực. Vậy, mục tiêu đầu tiên của chúng ta sẽ là Xích Luyện Đại Giới.”

Mộ Dung Kiếm ngạc nhiên. “Bệ hạ, Xích Luyện Đại Giới tuy bị thao túng, nhưng Cự Long tộc vô cùng cường đại. Hơn nữa, U Minh Đại Giới lại gần hơn, và các thế lực Ma Tộc có vẻ dễ đối phó hơn.”

Lăng Tiêu lắc đầu. “Không. Tổ Chức muốn kiểm soát huyết mạch Cự Long, chắc chắn chúng đã cấy vào đó những thứ không thể ngờ. Việc giải phóng Cự Long tộc khỏi sự thao túng của chúng sẽ làm suy yếu đáng kể mạng lưới của Tổ Chức. Hơn nữa, nếu chúng ta có thể liên minh với Cự Long tộc sau khi giải phóng họ, sức mạnh của Thần Triều sẽ tăng lên gấp bội. U Minh Đại Giới, mặc dù có vẻ dễ tấn công, nhưng lại chứa đựng quá nhiều biến số khó lường và các thế lực tà ác không dễ dàng khuất phục.”

“Xích Luyện Đại Giới sẽ là lời tuyên chiến đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều đối với Tổ Chức,” Lăng Tiêu dứt khoát nói. “Hãy chuẩn bị trong ba ngày. Ta sẽ tự mình dẫn đầu tiên phong quân.”

Các tướng lĩnh đều cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy. Mộ Dung Kiếm và Đoan Mộc Linh đều cúi đầu. “Tuân lệnh bệ hạ!”

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang vọng từ phía xa, kèm theo một chấn động mạnh xuyên qua kết giới phòng ngự của pháo đài. Một luồng năng lượng hỗn độn cực kỳ mạnh mẽ bắn thẳng vào trung tâm căn cứ.

“Báo cáo! Có địch tấn công!” Một binh sĩ hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu.

Lăng Tiêu nheo mắt. “Nhanh như vậy sao?” Hắn không ngờ Tổ Chức lại phản ứng nhanh đến thế. Nhưng điều này lại càng khẳng định quyết định của hắn là đúng đắn.

Hắn bước ra khỏi đại điện, khí thế Chí Tôn bùng nổ, xuyên thẳng qua màn hỗn độn. Hắn nhìn thấy phía chân trời, một hạm đội chiến hạm khổng lồ, mang những ký hiệu cổ xưa và u ám, đang lao tới. Dẫn đầu hạm đội là một sinh vật khổng lồ, thân hình vạm vỡ, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu. Trên đầu nó mọc hai chiếc sừng cong vút, và trên lưng nó, một bóng người đứng sừng sững, toàn thân bao phủ bởi một lớp áo choàng đen, không nhìn rõ mặt.

“Chí Tôn của Tổ Chức,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Chúng ta không cần phải đi tìm, chúng đã tự tìm đến.”

Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian hỗn độn, đối diện với kẻ địch. Hắn cảm nhận được luồng sức mạnh quen thuộc, nhưng cũng đầy nguy hiểm từ đối phương. Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt đã không còn là một kế hoạch xa vời, mà đã chính thức khai màn bằng một cuộc đối đầu trực diện ngay tại Vô Cực Giới Vực.

Hắn vung tay, một thanh kiếm ánh sáng hỗn độn ngưng tụ trong lòng bàn tay. “Toàn quân chuẩn bị chiến đấu! Để Tổ Chức biết rằng, Vạn Đế Thần Triều không dễ bị khiêu khích!”

Tiếng hò reo vang dội, khí thế chiến đấu ngút trời. Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế, đã sẵn sàng viết nên chương sử huy hoàng nhất của mình, bắt đầu từ trận chiến đầu tiên tại Vô Cực Giới Vực này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8