Chí Tôn Vạn Đế
Chương 274
Chương 274: Huyết Triều Lan Tỏa
Chiến trường hỗn loạn, nhưng Vạn Đế Thần Triều vẫn tiến lên như một mũi tên xuyên phá không gian. Những chiến hạm khổng lồ, được làm từ Hắc Diệu Thạch và khắc đầy trận văn cổ xưa, phóng ra vô số chùm sáng hủy diệt, xé toạc phòng ngự của Bách Giới Liên Minh. Từng tòa thành trì kiên cố nhất cũng chỉ chống đỡ được trong chốc lát rồi sụp đổ thành tro bụi, chôn vùi vô số sinh linh.
Trên đỉnh soái hạm, Lăng Tiêu khoanh tay đứng lặng, ánh mắt sâu thẳm nhìn thấu ngàn dặm chiến trường. Trận chiến này, đối với Vạn Đế Thần Triều, là một cuộc thanh trừng. Đối với hắn, đó lại là một cuộc truy lùng. Hắn cảm nhận được, phía sau Bách Giới Liên Minh, có một luồng khí tức cổ xưa quen thuộc đang ẩn hiện, tựa như một sợi dây vô hình điều khiển mọi thứ.
“Đại tướng quân, Bách Giới Liên Minh đã mất hơn ba phần tư lãnh thổ. Quân địch đang rút về Trấn Giới Sơn, nơi có Đại Trận Thần Ma trấn thủ, được cho là do một vị cổ thần để lại,” Thần Cơ Quân Sư bước tới, cung kính bẩm báo.
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt không hề rời khỏi một điểm đen nhỏ xíu trên bản đồ năng lượng đang chiếu nổi trong không trung. Đó là vị trí của Trấn Giới Sơn. Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức kia trở nên mạnh mẽ hơn khi tiếp cận ngọn núi đó. “Trấn Giới Sơn… cổ thần để lại?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. “Không phải là cổ thần, chỉ là kẻ mượn danh mà thôi.”
Ký ức trong đầu hắn vẫn còn mơ hồ, nhưng những mảnh vỡ về một quá khứ xa xưa, về những kẻ thù hùng mạnh đã phong ấn hắn, đang dần hiện rõ. Đặc biệt là con mắt trên lá cờ đen của Vạn Đế Thần Triều, nó không chỉ là biểu tượng, mà còn là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, một con mắt có thể nhìn xuyên thấu vạn vật, cảm nhận được luồng sức mạnh bị phong ấn và cả dấu vết của kẻ thù.
Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng đen kịt từ con mắt trên lá cờ bay thẳng vào lòng bàn tay. Sức mạnh đó không phải của hắn, nhưng nó hòa hợp một cách kỳ lạ. “Trấn Giới Sơn, là nơi giấu một mảnh vỡ sức mạnh của ta, hoặc là một phần của bí mật về kẻ đã phong ấn ta,” Lăng Tiêu thì thầm. “Truyền lệnh, toàn quân tập trung công phá Trấn Giới Sơn! Ta muốn thấy toàn bộ bí mật bị phơi bày.”
Lệnh truyền xuống, Vạn Đế Thần Triều như được tiếp thêm sức mạnh. Hàng vạn chiến hạm thay đổi đội hình, lao thẳng về phía Trấn Giới Sơn. Những luồng sáng năng lượng kinh thiên động địa bắn phá không ngừng, khiến cả không gian rung chuyển. Bách Giới Liên Minh, trong những giây phút cuối cùng, đã tập trung toàn bộ lực lượng còn lại tại Trấn Giới Sơn, dưới sự chỉ huy của một lão giả tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt sắc như dao.
Lão giả đó chính là Liên Minh Chủ của Bách Giới Liên Minh, Cổ Thiên Đế. Ông ta đã tu luyện hơn ba vạn năm, đạt đến cảnh giới Đại Đế đỉnh phong, là một trong những cường giả mạnh nhất của Đại Giới này. Nhưng ngay cả ông ta cũng cảm thấy bất lực trước Vạn Đế Thần Triều, một thế lực quá đỗi khủng bố, dường như đến từ một nơi khác hoàn toàn, với những công nghệ và sức mạnh vượt xa hiểu biết của họ.
“Lăng Tiêu Đế Quân! Ngươi rốt cuộc muốn gì? Thật sự muốn hủy diệt toàn bộ Đại Giới này sao?” Cổ Thiên Đế gầm lên, âm thanh xuyên thấu tầng mây, vang vọng khắp chiến trường.
Lăng Tiêu, từ soái hạm, bước ra không trung, thân ảnh hắn nhỏ bé giữa vô vàn chiến hạm, nhưng khí thế lại áp đảo tất cả. Hắn vận chuyển Chí Tôn Thần Tàng, một luồng uy áp cổ xưa từ tận huyết mạch bộc phát, khiến không gian xung quanh hắn vặn vẹo. “Hủy diệt? Không. Ta chỉ đang tìm kiếm sự thật,” Lăng Tiêu đáp, giọng nói bình thản nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu tâm can. “Và ngươi, Cổ Thiên Đế, ngươi biết rõ hơn ai hết, sự thật nằm ở đâu.”
Cổ Thiên Đế sắc mặt biến đổi, ánh mắt lóe lên sự kinh hãi. Ông ta không ngờ Lăng Tiêu lại có thể nhìn thấu được bí mật mà ông ta đã chôn giấu suốt bao nhiêu năm. “Ngươi nói gì? Ta không hiểu!”
“Không hiểu?” Lăng Tiêu nhếch môi. “Trấn Giới Sơn không phải do cổ thần để lại. Nó là một nhà tù, một phong ấn. Và ngươi, là người canh giữ nó, hay nói đúng hơn, là một con rối bị điều khiển bởi kẻ đã phong ấn ta.”
Lời nói của Lăng Tiêu như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí của Cổ Thiên Đế. Ông ta lùi lại vài bước, khuôn mặt trắng bệch. “Ngươi… ngươi biết được điều đó?”
“Ta không chỉ biết, ta còn cảm nhận được nó. Luồng khí tức cổ xưa kia không ngừng dẫn dắt ta đến đây. Nó chính là dấu vết của kẻ thù,” Lăng Tiêu nói, rồi đột nhiên, hắn giơ tay lên. Một luồng ánh sáng đen kịt hội tụ trên đầu ngón tay hắn, biến thành một mũi tên năng lượng sắc bén. “Ngươi có hai lựa chọn: Một là giao ra bí mật, hai là ta sẽ phá tan Trấn Giới Sơn và lấy nó bằng vũ lực.”
Cổ Thiên Đế nhìn mũi tên đen kịt, cảm nhận được sức mạnh hủy diệt ẩn chứa trong đó. Ông ta biết, mình không phải đối thủ của Lăng Tiêu. Nhưng ông ta cũng không thể phản bội lại “Chủ Nhân” đã ban cho ông ta sức mạnh và vị thế. “Ngươi đừng hòng! Dù có chết, ta cũng không để ngươi chạm vào phong ấn!”
“Vậy thì ta sẽ tự mình lấy!”
Lăng Tiêu không nói nhiều. Mũi tên đen kịt từ ngón tay hắn bắn ra, xé toạc không gian, lao thẳng về phía Cổ Thiên Đế. Cổ Thiên Đế gầm lên một tiếng, toàn bộ sức mạnh Đại Đế đỉnh phong bùng nổ, hóa thành một lá chắn năng lượng khổng lồ. Tuy nhiên, mũi tên của Lăng Tiêu không phải là một đòn tấn công thông thường. Nó mang theo một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, có khả năng xuyên phá mọi phòng ngự, mọi quy tắc.
“Rắc!”
Tiếng vỡ vụn vang lên chói tai. Lá chắn năng lượng của Cổ Thiên Đế vỡ tan như pha lê. Mũi tên không hề giảm tốc, xuyên thẳng qua vai ông ta, để lại một lỗ hổng đen kịt, không ngừng ăn mòn sinh khí.
“Aaaaa!” Cổ Thiên Đế đau đớn gầm rú, ngã khuỵu xuống. Sức mạnh hắc ám từ vết thương lan tỏa khắp cơ thể, khiến ông ta không thể kháng cự. Ông ta ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt vừa kinh hãi, vừa tuyệt vọng. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sức mạnh này… nó không thuộc về Đại Giới này!”
“Ta là người sẽ lật đổ trật tự mà các ngươi đã tạo ra,” Lăng Tiêu đáp, hắn không giết Cổ Thiên Đế mà chỉ phong tỏa sức mạnh của ông ta. Hắn biết, Cổ Thiên Đế chỉ là một con tốt. Mục tiêu của hắn là phá tan phong ấn trên Trấn Giới Sơn.
Lăng Tiêu bước tới, đứng trên đỉnh Trấn Giới Sơn. Hắn đưa tay chạm vào mặt đất. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ từ lòng đất bắn lên, tạo thành một kết giới vô hình, ngăn cản hắn. Trên kết giới đó, những phù văn cổ xưa lóe sáng, và ẩn sâu bên trong, Lăng Tiêu nhìn thấy một con mắt khác, giống hệt con mắt trên lá cờ đen của hắn, nhưng lại mang theo một khí tức tà dị và đầy thù hận.
“Thì ra là ngươi…” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt sắc lạnh. Hắn cảm nhận được một luồng ký ức mạnh mẽ đang trỗi dậy, những mảnh vỡ về một trận chiến kinh thiên động địa trong quá khứ, về một kẻ thù đã từng ngang hàng với hắn, và về sự phản bội đã đẩy hắn vào vực sâu.
“Ngươi đã trở lại sao, Lăng Tiêu?” Một giọng nói cổ xưa, khàn đục vang lên từ sâu trong lòng đất, mang theo sự ngạc nhiên và cả một chút sợ hãi. “Ta đã nghĩ ngươi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong luân hồi.”
Lăng Tiêu cười lạnh. “Ngươi đã đánh giá thấp Chí Tôn. Một chút phong ấn cỏn con này, làm sao có thể giữ chân được ta vĩnh viễn?” Hắn giơ tay, toàn bộ sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng bùng nổ. Con mắt trên lá cờ đen của Vạn Đế Thần Triều cũng phát ra ánh sáng chói lòa, hòa cùng với hắn. “Hôm nay, ta sẽ phá tan phong ấn này, và ngươi, kẻ đã phong ấn ta, sẽ phải trả giá!”
Một luồng sức mạnh kinh thiên động địa từ Lăng Tiêu bắn ra, va chạm với kết giới trên Trấn Giới Sơn. Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, những vết nứt xuất hiện trên bề mặt. Giọng nói cổ xưa kia gầm lên đầy giận dữ và bất an. Trấn Giới Sơn, tưởng chừng bất khả xâm phạm, đang dần sụp đổ dưới sức mạnh của Lăng Tiêu.
Trận chiến tại Trấn Giới Sơn không chỉ là sự kết thúc của Bách Giới Liên Minh, mà còn là khởi đầu cho cuộc đối đầu trực diện giữa Lăng Tiêu và kẻ thù đã phong ấn hắn. Những bí mật về thân phận Chí Tôn của hắn và âm mưu kinh thiên động địa của kẻ thù đang dần được vén màn.