Chí Tôn Vạn Đế
Chương 273
Chương 273: Kỷ Nguyên Huyết Chiến – Vạn Đế Khai Phong
Hư không rung chuyển. Những chiến thuyền khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều, mỗi chiếc đều tựa như một thiên thạch kim loại khổng lồ được điêu khắc tinh xảo, xé toang màn đêm vũ trụ. Hàng vạn cột sáng năng lượng bắn ra, mang theo sức hủy diệt kinh hoàng, xuyên thủng tuyến phòng thủ đầu tiên của Bách Giới Liên Minh. Tiếng gầm rú của động cơ, tiếng va chạm của pháp thuật và chiến kỹ, cùng với tiếng thét xung trận của hàng triệu binh sĩ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc vang vọng khắp không gian.
Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy của chiến thuyền chủ hạm, “Vĩnh Hằng Chi Chu”, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường rộng lớn. Bên cạnh hắn, các tướng lĩnh cấp cao của Vạn Đế Thần Triều như Ma Long Tướng Quân, Huyết Phượng Chiến Thần, và Thần Cơ Quân Sư đều đã sẵn sàng. Họ là những cường giả được Lăng Tiêu chiêu mộ và bồi dưỡng, mỗi người đều có khả năng tung hoành một phương, thống lĩnh vạn quân.
“Truyền lệnh! Đội hình Tụ Linh Tiễn Nguyệt, khai hỏa toàn diện! Đánh tan tuyến phòng ngự ngoại vi của chúng!” Lăng Tiêu hạ lệnh, giọng nói trầm ổn nhưng mang theo một uy áp không thể cưỡng lại, xuyên qua hệ thống truyền âm đến từng chiến thuyền.
Ngay lập tức, hàng ngàn chiến thuyền thay đổi đội hình một cách nhịp nhàng. Năng lượng khổng lồ hội tụ về phía mũi tàu, tạo thành những mũi tên ánh sáng khổng lồ, sáng rực như mặt trời thứ hai. “Phập! Phập! Phập!” Hàng loạt mũi tên năng lượng bắn ra, không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn ẩn chứa các quy tắc pháp tắc do các trận pháp sư trên thuyền vận dụng, khiến chúng trở nên khó lường và mạnh mẽ hơn gấp bội.
Bách Giới Liên Minh, liên minh của hàng trăm thế lực lớn nhỏ trong Đại Giới này, đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Họ dựng lên vô số kết giới phòng ngự, triển khai hàng vạn phi thuyền nhỏ hơn và cử ra vô số cường giả để chặn đứng. Nhưng trước sức mạnh áp đảo của Vạn Đế Thần Triều, những nỗ lực đó dường như chỉ là muối bỏ biển.
Kết giới vỡ vụn, phi thuyền tan nát, vô số cường giả bị xé xác trong biển năng lượng. Thần Cơ Quân Sư, với bộ não phán đoán siêu việt, liên tục báo cáo tình hình: “Báo cáo Bệ Hạ! Cánh trái địch quân bắt đầu rối loạn! Đội hình phòng thủ trung tâm có dấu hiệu suy yếu!”
“Tốt!” Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Ma Long Tướng Quân, ngươi dẫn dắt Hắc Long Vệ, đột phá cánh trái! Huyết Phượng Chiến Thần, theo ta tấn công vào trung tâm! Ta muốn thấy Bách Giới Liên Minh này sụp đổ trước khi mặt trời lặn!”
“Tuân lệnh Bệ Hạ!” Ma Long Tướng Quân gầm lên, thân hình hóa thành một luồng hắc khí khổng lồ, lao thẳng vào đội hình địch. Huyết Phượng Chiến Thần, với bộ giáp đỏ rực và thanh trọng kiếm phát ra khí tức hủy diệt, cũng theo sát Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không còn ngồi yên trên đài chỉ huy. Hắn bước ra khỏi Vĩnh Hằng Chi Chu, thân hình lơ lửng giữa hư không. Một luồng khí tức Đế Vương hùng vĩ bùng nổ, trấn áp toàn bộ chiến trường. Hắn vung tay, “Chí Tôn Thần Tàng” trong cơ thể khẽ rung động, một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ chưa từng thấy cuộn trào. Hàng vạn luồng hào quang rực rỡ từ cơ thể hắn bắn ra, mỗi luồng đều hóa thành một kiếm khí sắc bén, xuyên thủng không gian, nhắm thẳng vào những điểm yếu của đội hình địch.
“Là Lăng Tiêu Đế Quân! Hắn đích thân ra trận!” Tiếng kinh hô vang lên từ phía Bách Giới Liên Minh. Các cường giả cấp Đế Vương của họ không thể ngồi yên. Ba đạo hào quang mạnh mẽ bật lên, lao về phía Lăng Tiêu. Đó là ba vị Đại Đế hùng mạnh nhất của Bách Giới Liên Minh: Thiên Uy Đại Đế, Băng Hồn Nữ Đế, và Xích Viêm Ma Đế.
“Lăng Tiêu! Ngươi đừng hòng thống nhất Đại Giới này!” Thiên Uy Đại Đế gầm lên, vung quyền, một quyền ấn khổng lồ mang theo lực lượng của thiên địa, nghiền nát không gian, lao thẳng vào Lăng Tiêu.
Băng Hồn Nữ Đế thì phất tay, hàng vạn mũi băng nhọn xuất hiện từ hư không, đóng băng cả một vùng không gian, cố gắng giam cầm Lăng Tiêu. Xích Viêm Ma Đế triệu hồi một biển lửa đỏ rực, thiêu đốt vạn vật, tạo thành một gọng kìm tấn công Lăng Tiêu từ ba phía.
Lăng Tiêu chỉ cười khẩy. “Chỉ bằng các ngươi?”
Hắn không lùi bước, mà tiến lên. “Chí Tôn Thần Tàng” trong cơ thể hắn như một con thú thức tỉnh, giải phóng một phần sức mạnh đã bị phong ấn. Một luồng uy áp cổ xưa, vượt xa cảnh giới Đế Vương, bùng nổ từ cơ thể hắn. Hắn giơ tay, một bàn tay khổng lồ bằng năng lượng màu vàng kim xuất hiện, dễ dàng phá nát quyền ấn của Thiên Uy Đại Đế. Cùng lúc đó, một ngọn lửa màu xanh lam bùng cháy từ cơ thể hắn, đối chọi lại biển lửa của Xích Viêm Ma Đế, đồng thời hóa giải mọi mũi băng của Băng Hồn Nữ Đế.
Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa sự tưởng tượng của họ. Dù hắn vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh ký ức và kiểm soát toàn bộ Chí Tôn Thần Tàng, nhưng với phần sức mạnh đã được giải phong, hắn đã có thể sánh ngang, thậm chí là vượt qua các Đại Đế thông thường.
“Không thể nào! Sức mạnh của hắn…” Thiên Uy Đại Đế thất kinh. Hắn cảm nhận được một sự chênh lệch khủng khiếp, như vực sâu và đỉnh núi.
Lăng Tiêu không cho họ cơ hội phản ứng. Hắn lao vào giữa ba vị Đại Đế, mỗi chiêu thức đều mang theo uy lực kinh thiên động địa. Quyền pháp của hắn hóa thành rồng cuộn hổ vồ, kiếm khí của hắn xé nát không gian, pháp tắc của hắn xoay chuyển càn khôn. Ba vị Đại Đế liên tục bị đẩy lùi, chỉ trong chốc lát đã bị áp chế hoàn toàn.
Trong lúc giao chiến ác liệt, Lăng Tiêu đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ. Nó không đến từ ba vị Đại Đế đang giao chiến với hắn, mà từ sâu bên trong đội hình Bách Giới Liên Minh, nơi có một pháo đài bay khổng lồ được bảo vệ nghiêm ngặt. Khí tức này vô cùng cổ xưa, mang theo một sự tà ác và quen thuộc đến rợn người. Nó giống hệt với một phần năng lượng mà hắn đã từng cảm nhận được khi Chí Tôn Thần Tàng trong hắn lần đầu tiên được kích hoạt.
“Khí tức này… không lẽ nào?” Lăng Tiêu nheo mắt, ánh mắt xuyên thấu qua hàng vạn lớp phòng ngự. Hắn thấy một lá cờ đen tuyền, trên đó thêu một biểu tượng hình con mắt đang mở, với những đường vân uốn lượn phức tạp xung quanh. Một cơn đau nhói chợt lóe lên trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức mơ hồ vụt qua, nhưng nhanh chóng tan biến. “Tổ Chức…” Hắn lẩm bẩm, cái tên này như một lời nguyền, một nỗi ám ảnh đã khắc sâu vào huyết mạch của hắn từ vô số kỷ nguyên.
Sự xuất hiện của biểu tượng này, và luồng khí tức quen thuộc, khiến Lăng Tiêu nhận ra rằng cuộc chiến này không đơn thuần chỉ là chinh phạt. Kẻ thù đã phong ấn hắn, cái “Tổ Chức” bí ẩn đó, đã bắt đầu can thiệp vào Đại Giới này, hoặc thậm chí là đã ngầm khống chế Bách Giới Liên Minh từ lâu.
“Vậy ra, đây không chỉ là một cuộc chiến giành lãnh thổ, mà là một cuộc dạo đầu cho màn đối đầu thực sự!” Lăng Tiêu cười lạnh. Sức mạnh trong hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn. Hắn không còn kiềm chế, trực tiếp thi triển “Vạn Đế Thần Quyền”, một bộ quyền pháp do hắn tự sáng tạo ra dựa trên sự dung hợp của vô số công pháp cổ xưa và sức mạnh Chí Tôn Thần Tàng.
“Ầm!” Một quyền đánh ra, không gian sụp đổ, thời gian đình trệ. Thiên Uy Đại Đế bị đánh bay, áo giáp vỡ vụn, máu tươi phun ra như suối. Băng Hồn Nữ Đế và Xích Viêm Ma Đế cũng không thể chống đỡ, bị cuốn vào trong cơn bão năng lượng, thân thể rung lắc dữ dội.
Chỉ trong chốc lát, ba vị Đại Đế đã bị Lăng Tiêu đánh bại hoàn toàn. Sự kinh hãi lan tràn khắp chiến trường Bách Giới Liên Minh. Tinh thần chiến đấu của họ sụp đổ.
“Tiếp tục tiến công! Không được dừng lại!” Lăng Tiêu hạ lệnh. “Ma Long Tướng Quân, Huyết Phượng Chiến Thần, theo ta! Chúng ta sẽ đi thăm thú ‘pháo đài’ của những kẻ đứng đằng sau!”
Vạn Đế Thần Triều như một cỗ máy chiến tranh không thể ngăn cản, tiếp tục nghiền nát mọi sự kháng cự. Những chiến thuyền khổng lồ rực sáng ánh lửa, xuyên qua màn sương khói của những vụ nổ, thẳng tiến vào trung tâm của Bách Giới Liên Minh. Lăng Tiêu biết, trận chiến này mới chỉ là khởi đầu. Con mắt trên lá cờ đen, luồng khí tức cổ xưa kia, tất cả đều đang chỉ dẫn hắn đến một bí mật lớn hơn, một kẻ thù nguy hiểm hơn rất nhiều. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ ký ức Chí Tôn được khôi phục, và kẻ thù đã phong ấn hắn phải trả giá.
Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử Đại Giới này, và cũng là một chương mới đầy oai hùng trong hành trình trở thành Chí Tôn Vạn Đế của Lăng Tiêu, đã chính thức bắt đầu, hé lộ những âm mưu sâu xa và những kẻ địch cổ xưa hơn cả tưởng tượng.