Chí Tôn Vạn Đế
Chương 275

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:34:43 | Lượt xem: 5

Chương 275: Chí Tôn Thần Tàng Toàn Diện Thức Tỉnh

Một luồng sức mạnh kinh thiên động địa từ Lăng Tiêu bắn ra, va chạm với kết giới trên Trấn Giới Sơn. Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, những vết nứt xuất hiện trên bề mặt. Giọng nói cổ xưa kia gầm lên đầy giận dữ và bất an. Trấn Giới Sơn, tưởng chừng bất khả xâm phạm, đang dần sụp đổ dưới sức mạnh của Lăng Tiêu.

Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa vang vọng khắp Trấn Giới Sơn, mang theo sự kinh hoàng tột độ. “Không thể nào! Kẻ phế nhân như ngươi… sao có thể… phá hủy Phong Ấn Chí Tôn!”

Lăng Tiêu đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo, không chút dao động. Xung quanh hắn, vô số luồng sáng Chí Tôn Thần Tàng xoay chuyển, tạo thành một cơn bão năng lượng hủy diệt. Hắn không chỉ đơn thuần là giải phóng sức mạnh, mà còn đang đồng hóa, hấp thụ và luyện hóa nó với tốc độ kinh người. Mỗi một vết nứt trên Trấn Giới Sơn xuất hiện, một phần ký ức bị phong ấn trong tâm trí Lăng Tiêu lại như dòng lũ ùa về.

Hàng ngàn hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua đầu hắn: những cung điện tráng lệ vỡ nát giữa tinh không, những chiến trường nhuộm máu thần linh, một bóng hình cao ngạo đứng trên đỉnh vạn giới, và một khoảnh khắc kinh hoàng khi một bàn tay khổng lồ từ hư vô vươn ra, đập nát tất cả, phong ấn linh hồn hắn, giam cầm Chí Tôn Thần Tàng vào một cơ thể phàm trần yếu ớt.

“Chí Tôn Thần Tàng… không phải là vật phẩm, cũng không phải là linh hồn… mà là… bản nguyên của chính ta! Là huyết mạch của Chí Tôn, là ý chí của Chí Tôn!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng như sấm sét. Hắn cuối cùng đã hiểu rõ. Chí Tôn Thần Tàng không phải thứ hắn tìm kiếm bên ngoài, mà là thứ hắn đã mất đi, bị tước đoạt từ chính bản thân mình.

Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Các luồng khí tức Thần Tàng không còn chỉ là ánh sáng, mà hóa thành những chuỗi xích vàng rực, xuyên thẳng vào Trấn Giới Sơn, kéo lấy những mảnh vỡ ký ức đang bị giam cầm. Con mắt trên lá cờ đen của Vạn Đế Thần Triều phía sau Lăng Tiêu cũng phát ra ánh sáng chói lòa, hòa cùng với hắn, như một lời đáp lại từ đế quốc mà hắn đã tạo dựng.

“Ngươi đã phong ấn ta, biến ta thành phế nhân! Ngươi đã giam cầm bản nguyên của ta, cướp đi ký ức của ta! Hôm nay, ta sẽ phá tan phong ấn này, và ngươi, kẻ đã phong ấn ta, sẽ phải trả giá!” Lăng Tiêu gầm lên, thanh âm mang theo ý chí bất khuất của một Chí Tôn bị lãng quên, cùng với sự phẫn nộ tích tụ qua vô số năm tháng.

Một luồng sức mạnh kinh thiên động địa từ Lăng Tiêu bắn ra, va chạm với kết giới trên Trấn Giới Sơn. Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, những vết nứt xuất hiện trên bề mặt. Giọng nói cổ xưa kia gầm lên đầy giận dữ và bất an. Trấn Giới Sơn, tưởng chừng bất khả xâm phạm, đang dần sụp đổ dưới sức mạnh của Lăng Tiêu.

Giọng nói cổ xưa kia không còn giữ được vẻ uy nghiêm, giờ đây chỉ còn là tiếng gào thét của sự sợ hãi. “Ngươi… ngươi là ai? Không thể nào! Đại Đạo đã phong ấn ngươi! Tổ Chức Chí Tôn không cho phép ngươi tồn tại!”

“Tổ Chức Chí Tôn?” Lăng Tiêu nhíu mày. Cái tên đó, lại một lần nữa xuất hiện trong ký ức vừa được giải phóng. Đó là một thực thể đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, một Đạo Thống cổ xưa tự xưng là người bảo vệ trật tự vũ trụ, nhưng thực chất lại là kẻ thao túng, cướp đoạt sức mạnh của các Chí Tôn khác để duy trì sự thống trị của chúng.

Trấn Giới Sơn không chỉ là một ngọn núi, nó là một phần của hệ thống phong ấn khổng lồ, được tạo nên từ những mảnh vỡ của một Thần Khí Chí Tôn cổ xưa, và được nuôi dưỡng bởi năng lượng của hàng triệu sinh linh trong Bách Giới Liên Minh. Sự tồn tại của nó là để giam giữ một phần bản nguyên Chí Tôn của Lăng Tiêu, đồng thời che giấu sự thật về thân phận của hắn. Thực thể cổ xưa kia chính là một tàn hồn, một ý chí phụ trợ của Tổ Chức Chí Tôn, được giao nhiệm vụ canh giữ phong ấn này.

“Ngươi chỉ là một con chó giữ cổng! Hôm nay, ta sẽ phá nát cái cổng này, và rồi, ta sẽ tìm đến chủ nhân của ngươi!” Lăng Tiêu gầm lên. Hắn không còn là thiếu niên phế vật, không còn là Đại Đế mới nổi. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, người đang trên đường khôi phục lại vị thế tối cao của mình.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng cuộn trào, như một dòng sông vỡ đê. Các phong ấn vô hình trên người Lăng Tiêu, không chỉ là những gì hắn cảm nhận được, mà còn là những xiềng xích vô hình trói buộc Đại Đạo, cũng bắt đầu rạn nứt. Ánh sáng vàng rực từ Lăng Tiêu bao trùm toàn bộ Trấn Giới Sơn, biến ngọn núi thành một khối pha lê khổng lồ đang tan chảy.

Thực thể cổ xưa gào thét thảm thiết, thân thể nó bắt đầu tan rã thành từng mảnh ánh sáng. “Không! Ngươi không thể! Tổ Chức sẽ không tha cho ngươi! Đại Đạo không cho phép…”

Lời nói của nó bị cắt đứt. Lăng Tiêu vung tay, một dòng Chí Tôn Thần Lực cuồn cuộn như thiên thạch, đập thẳng vào trung tâm của Trấn Giới Sơn. “ẦMMMMMM!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Bách Giới. Trấn Giới Sơn, biểu tượng của sự uy nghiêm và quyền lực, hoàn toàn vỡ vụn, hóa thành vô số hạt bụi tinh tú. Kết giới phong ấn tan biến, để lộ ra một khe nứt khổng lồ trong không gian, dẫn đến một chiều không gian khác, nơi chứa đựng bí mật kinh thiên động địa.

Cùng lúc đó, trong đầu Lăng Tiêu, một dòng ký ức khổng lồ khác ập đến. Lần này không còn là mảnh vỡ, mà là một dòng chảy liên tục. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh một ngai vàng dát vàng, dưới chân là vạn giới đang quỳ phục. Hắn thấy mình đối mặt với một thực thể khổng lồ, thân hình hòa vào Đại Đạo, đó chính là kẻ đứng đầu “Tổ Chức Chí Tôn”, kẻ đã phong ấn hắn, kẻ đã tước đoạt vị trí Chí Tôn của hắn.

Hắn cũng nhận ra, Trấn Giới Sơn không chỉ là phong ấn, mà còn là một mắt xích trong chuỗi phong ấn lớn hơn, trải dài qua vô số Đại Giới, nhằm mục đích hoàn toàn kiểm soát và hút cạn Chí Tôn Thần Tàng của hắn, biến hắn thành một con rối, một nguồn năng lượng cho Tổ Chức Chí Tôn.

Thức tỉnh toàn diện Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu cảm thấy một sức mạnh chưa từng có cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn không chỉ mạnh hơn, mà còn có cảm giác mình là một phần của Đại Đạo, là người có thể định đoạt mọi thứ. Ánh sáng từ con mắt trên lá cờ đen của Vạn Đế Thần Triều giờ đây rực rỡ đến mức, nó không còn chỉ là một biểu tượng, mà như một cánh cửa nối liền với ý chí của Lăng Tiêu, biến Vạn Đế Thần Triều thành một phần mở rộng của hắn.

Bách Giới Liên Minh đã bị tiêu diệt, Trấn Giới Sơn đã sụp đổ, và Chí Tôn Thần Tàng đã được thức tỉnh. Lăng Tiêu giờ đây không còn là Đại Đế của một Đại Giới, mà là một Chí Tôn, một vị vua đang lấy lại vương quyền của mình.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu hư không, nhìn về phía khe nứt không gian khổng lồ. Từ đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, luồng khí tức của kẻ thù tối cao. “Tổ Chức Chí Tôn… Ngươi đã phong ấn ta hàng vạn năm, đã biến ta thành phế vật, đã thao túng vạn giới. Bây giờ, ta đã trở lại. Các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu!”

Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng khắp không gian, mang theo ý chí không thể lay chuyển của một Chí Tôn đã thức tỉnh. Vạn Đế Thần Triều, dưới sự dẫn dắt của hắn, giờ đây đã sẵn sàng cho một cuộc chinh phạt vĩ đại hơn, vượt qua khỏi giới hạn của một Đại Giới, tiến vào hành trình Vạn Giới Chinh Phạt, đối đầu trực diện với Tổ Chức Chí Tôn.

Trận chiến tại Trấn Giới Sơn không chỉ là sự kết thúc của Bách Giới Liên Minh, mà còn là khởi đầu cho cuộc đối đầu trực diện giữa Lăng Tiêu và kẻ thù đã phong ấn hắn. Những bí mật về thân phận Chí Tôn của hắn và âm mưu kinh thiên động địa của kẻ thù đang dần được vén màn. Lăng Tiêu, với Chí Tôn Thần Tàng hoàn toàn thức tỉnh, giờ đây đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ thử thách nào, để khai sáng kỷ nguyên của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8