Chí Tôn Vạn Đế
Chương 229
CHƯƠNG 229: THIÊN HẰNG BIẾN ĐỘNG – VẠN TƯỢNG KHỞI TRẦN
Vệt sáng chói lòa kia, dù chỉ thoáng qua, nhưng lại như một làn sóng thần, quét qua từng ngóc ngách của Thiên Hằng Giới. Nó không mang theo hủy diệt, mà mang theo sự thức tỉnh. Nơi nó chạm đến không phải là một điểm đơn lẻ, mà là một mạng lưới các điểm huyệt linh mạch cổ xưa, đã ngủ quên hàng triệu năm. Ngay lập tức, một luồng khí tức nguyên thủy, hùng vĩ và tràn đầy sinh cơ, như dòng dung nham nóng chảy, bắt đầu trào ra từ lòng đất, lan tỏa khắp nơi.
Những người tu luyện yếu ớt nhất cảm thấy cơ thể như được gột rửa, tâm trí thanh tịnh hơn. Những cường giả cấp bậc Vương Giả thì cảm nhận rõ ràng hơn, linh khí trong không gian trở nên dày đặc đến mức có thể hóa lỏng, thấm đẫm từng tế bào. Cảnh giới tu luyện vốn ngưng trệ bỗng nhiên có dấu hiệu lung lay, báo hiệu một cơ hội đột phá hiếm có. Đây là một cơn mưa cam lộ, một diễm phúc trời ban cho toàn bộ sinh linh trên Thiên Hằng Giới.
Nhưng cùng với phúc lành, tai họa cũng ẩn mình. Khí tức cổ xưa không chỉ mang theo linh khí, mà còn là những tàn niệm của thời đại đã qua, những bí mật bị chôn vùi, và cả những nguy hiểm không lường trước. Các dãy núi hoang tàn bỗng nhiên phát sáng, những hồ nước cạn khô bỗng chốc dâng đầy linh thủy, những hang động hiểm trở hé lộ lối vào các di tích cổ xưa. Vạn vật trên Thiên Hằng Giới như được ban cho một luồng sinh mệnh mới, nhưng cũng bắt đầu tranh đấu để thích nghi với sự thay đổi đột ngột này.
Ở Thiên Tượng Thành, trung tâm của Thiên Hằng Đế Quốc, Hoàng đế Thiên Tượng, một cường giả cấp bậc Bán Đế, đang ngồi tĩnh tọa trong hoàng cung. Khi luồng khí tức cổ xưa tràn đến, ông ta chợt mở bừng mắt, ánh sáng chói lòa bắn ra từ đồng tử. Lực lượng tu vi trong cơ thể ông ta dâng trào, gần như muốn phá tan xiềng xích cảnh giới. Nhưng thay vì vui mừng, sắc mặt ông ta lại trở nên ngưng trọng.
“Thiên Hằng Giới… thức tỉnh rồi sao?” Hoàng đế lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn. Ông ta biết rõ hơn ai hết, sự thức tỉnh này không phải là vô cớ. Nó là một dấu hiệu của sự thay đổi, một cuộc đại tẩy luyện sẽ quét sạch những kẻ yếu đuối và đưa những kẻ mạnh mẽ lên đỉnh cao. “Truyền lệnh xuống, tất cả các tông môn, thế gia phải tăng cường cảnh giới. Cử người đi điều tra những dị tượng mới xuất hiện. Đặc biệt, chú ý đến khu vực Tây Bắc Vực, nơi khí tức cổ xưa nồng đậm nhất!”
Không chỉ Thiên Hằng Đế Quốc, mà cả hai đại thế lực còn lại của Thiên Hằng Giới – Thần Võ Thánh Địa và Vạn Kiếm Tông – cũng đều chấn động. Các lão tổ, trưởng lão ẩn mình sâu trong tông môn đều xuất quan, ánh mắt lấp lánh sự mừng rỡ xen lẫn lo âu. Đây là cơ hội vàng để các thế lực lâu đời củng cố địa vị, hoặc là khởi đầu cho một cuộc chiến tranh giành tài nguyên và quyền lực quy mô lớn chưa từng có.
Trong một mật thất sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng hiếm khi chạm tới, Lâm Phàm đang nhắm mắt tĩnh tọa. Hắn không cần phải điều tra, bởi vì chính hắn là người đã kích hoạt sự thức tỉnh này. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang rung động nhẹ nhàng, hấp thu những luồng khí tức nguyên thủy vừa trào ra, từng chút một củng cố nền tảng tu vi vốn đã vững chắc của hắn.
“Quả nhiên không ngoài dự liệu,” Lâm Phàm thì thầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Thiên Hằng Giới này đã ngủ quên quá lâu rồi. Cần phải có một sự chấn động lớn để đánh thức tất cả tiềm năng, cũng như để lộ diện những kẻ mạnh mẽ thực sự.”
Hắn đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía vách đá đen kịt trước mặt. Một tấm bản đồ tinh xảo, được khắc trên đá cổ xưa, dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của linh thạch. Trên bản đồ, hàng trăm điểm sáng nhỏ li ti đang nhấp nháy, mỗi điểm đại diện cho một dị tượng, một nơi chứa đựng cơ duyên hoặc nguy hiểm. Và trong số đó, ba điểm sáng lớn nhất, rực rỡ nhất, chính là ba khu vực trọng yếu mà Lâm Phàm đã nhắm tới.
Thức tỉnh Thiên Hằng Giới chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch lớn của Lâm Phàm. Mục tiêu của hắn là thống nhất Đại Giới này, xây dựng nên nền tảng vững chắc cho Vạn Đế Thần Triều của mình. Để làm được điều đó, hắn cần tài nguyên, cần cường giả, và quan trọng nhất, hắn cần một cuộc đại chiến để lọc bỏ cặn bã, bồi dưỡng tinh hoa.
“Diệp Phàm, tình hình bên ngoài thế nào rồi?” Lâm Phàm cất tiếng hỏi, giọng nói vang vọng trong mật thất.
Ngay lập tức, một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối, quỳ một gối xuống. Đó chính là Diệp Phàm, một trong những tướng lĩnh đầu tiên và trung thành nhất của Lâm Phàm, người mà hắn đã từng cứu mạng và bồi dưỡng. Diệp Phàm giờ đây đã là một cường giả cấp bậc Vương Giả đỉnh phong, chỉ cách Bán Đế một bước.
“Bẩm chủ thượng, các thế lực lớn đều đã hành động. Thiên Hằng Đế Quốc đã cử tam đại nguyên soái dẫn quân ra biên giới, phong tỏa các khu vực trọng yếu. Thần Võ Thánh Địa và Vạn Kiếm Tông cũng phái các trưởng lão tinh anh đi điều tra các di tích cổ xưa mới xuất hiện. Khắp nơi đều là cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng đầy cơ hội. Một số cường giả ẩn cư đã tái xuất, tranh đoạt linh vật và công pháp thất truyền.” Diệp Phàm cung kính báo cáo, giọng nói trầm ổn.
Lâm Phàm gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. “Rất tốt. Kịch hay chỉ mới bắt đầu. Ngươi đã chuẩn bị xong xuôi chưa?”
“Mọi thứ đã sẵn sàng, chủ thượng. Vạn Tượng Quân đoàn đã được tập hợp, chờ lệnh xuất chinh. Các mật thám của chúng ta cũng đã gieo rắc đủ tin tức, thổi bùng lên ngọn lửa tham vọng trong lòng các thế lực nhỏ và trung bình. Chỉ cần chủ thượng hạ lệnh, chúng ta sẽ lập tức hành động.” Diệp Phàm đáp, ánh mắt rực lửa.
Vạn Tượng Quân đoàn là đội quân tinh nhuệ mà Lâm Phàm đã âm thầm xây dựng trong suốt thời gian qua, tập hợp những thiên tài và cường giả bị các thế lực lớn ruồng bỏ, hoặc những người có chí hướng lớn nhưng không có chỗ dựa. Hắn đã dùng Chí Tôn Thần Tàng để bồi dưỡng họ, biến họ thành những chiến binh trung thành và mạnh mẽ.
Lâm Phàm bước đến bên tấm bản đồ, ngón tay lướt qua ba điểm sáng lớn nhất. “Điểm thứ nhất, Huyết Long Uyên. Nơi đó từng là chiến trường cổ xưa của Thần Tộc và Ma Tộc. Luồng khí tức cổ xưa đã kích hoạt một huyết mạch Thần Long bị phong ấn. Ai có thể khống chế được nó, sẽ có được sức mạnh vô song.”
Hắn chuyển ngón tay sang điểm thứ hai. “Điểm thứ hai, Thiên Cung Di Tích. Đó là một phần của Thiên Cung Thượng Cổ, chứa đựng vô số công pháp và bảo vật. Nhưng cũng có một Hồn Điện bị phong ấn, nơi giam giữ những tàn hồn cường giả của kỷ nguyên trước. Kẻ nào giải phóng được chúng, sẽ có thể chiêu mộ một đội quân linh hồn hùng mạnh.”
Cuối cùng, ngón tay hắn dừng lại ở điểm thứ ba, rực rỡ nhất. “Điểm thứ ba, cũng là quan trọng nhất: Đại Hoang Thần Sơn. Nơi đó không chỉ có linh mạch nguyên thủy nhất của Thiên Hằng Giới, mà còn là nơi phong ấn một phần của Chí Tôn Thần Tàng, thứ mà ta cần để khôi phục hoàn toàn sức mạnh và ký ức của mình.”
Diệp Phàm nghe vậy thì hít sâu một hơi. Ba nơi này đều là những địa điểm chứa đựng cơ duyên kinh thiên động địa, nhưng cũng là những cái bẫy chết người. Các thế lực lớn chắc chắn sẽ dốc toàn lực để tranh đoạt. Đặc biệt là Đại Hoang Thần Sơn, nếu nó thực sự chứa đựng một phần Chí Tôn Thần Tàng của chủ thượng, thì tầm quan trọng của nó là không thể đong đếm.
“Chủ thượng, vậy kế hoạch của chúng ta là gì?” Diệp Phàm hỏi, ánh mắt chờ đợi.
Lâm Phàm quay lại, ánh mắt tràn ngập sự quyết đoán. “Đầu tiên, cử Vạn Tượng Quân đoàn bí mật tiếp cận Huyết Long Uyên, thăm dò tình hình và chờ thời cơ hành động. Chúng ta không cần phải là người đầu tiên, nhưng phải là người cuối cùng có được nó. Tiếp theo, ngươi hãy dẫn một đội tinh nhuệ đến Thiên Cung Di Tích, tìm cách giải phóng Hồn Điện. Những tàn hồn đó, ta có cách để thu phục và biến chúng thành binh đoàn của riêng mình.”
Hắn dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi nói tiếp: “Còn về Đại Hoang Thần Sơn… ta sẽ đích thân đi một chuyến. Nơi đó ẩn chứa quá nhiều bí mật, và ta không thể để bất kỳ ai khác chạm vào phần Chí Tôn Thần Tàng của ta.”
Diệp Phàm gật đầu, không hề nghi ngờ mệnh lệnh của chủ thượng. Hắn biết, mỗi bước đi của Lâm Phàm đều ẩn chứa mưu kế sâu xa, và mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
“Vâng, chủ thượng! Thuộc hạ sẽ lập tức chấp hành.”
Lâm Phàm phất tay, ra hiệu cho Diệp Phàm lui xuống. Hắn lại quay về phía tấm bản đồ. Ánh mắt hắn lướt qua những điểm sáng, như đang nhìn thấy toàn bộ cục diện của Thiên Hằng Giới đang dần thay đổi. Cuộc chiến giành quyền lực đã chính thức được châm ngòi, và hắn, Lâm Phàm, sẽ là kẻ nắm giữ ngọn lửa ấy, thiêu rụi những đế chế cũ kỹ để xây dựng nên Thần Triều Vạn Đế vĩnh hằng của riêng mình.
Từ một phế vật bị ruồng bỏ, đến kẻ thống ngự Huyền Giới, và giờ đây, hắn đang từng bước chinh phục một Đại Giới, định hình lại trật tự của nó. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của Lâm Phàm đều mang trong mình sức nặng của một vị Chí Tôn tương lai. Thiên Hằng Giới, một Đại Giới rộng lớn, giờ đây chỉ là một bàn cờ trong tay hắn, và những quân cờ đang bắt đầu di chuyển theo ý chí của vị Chí Tôn Vạn Đế.
Trận chiến giành quyền lực đã bắt đầu. Những đế quốc cổ xưa sẽ sụp đổ, những tông môn hùng mạnh sẽ tan rã, và từ trong đống đổ nát đó, một kỷ nguyên mới sẽ được khai sinh, dưới chân của một vị Đế Vương duy nhất.