Chí Tôn Vạn Đế
Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:11:07 | Lượt xem: 5

Chương 228: Thiên Hằng Giới Bắt Đầu Nổi Sóng

Thiên Hằng Giới, một cõi Đại Giới rộng lớn với vô số tông môn, đế quốc và cường giả ẩn thế, vừa trải qua một sự kiện nhỏ nhưng đủ để gieo mầm xáo động. Trận chiến tại Vô Cực Sơn, nơi một thiếu nữ vốn bị đánh giá thấp lại đột phá, đánh bại một đối thủ hơn nàng một cảnh giới, đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp các thành trì và học viện.

Tại Lạc Thần Cung, một trong ba tông môn đứng đầu phía Đông Thiên Hằng Giới, Lạc Băng Nhi ngồi tĩnh tâm trong tẩm điện của mình. Nàng vẫn còn cảm nhận được dòng năng lượng kỳ lạ chạy dọc kinh mạch, thứ đã giúp nàng lĩnh ngộ được ‘Băng Hồn Kiếm Ý’ đột phá. Một luồng linh khí tinh thuần mà nàng chưa từng cảm nhận được, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho linh hồn, không chỉ giúp nàng chiến thắng mà còn củng cố căn cơ tu luyện vững chắc hơn bao giờ hết. Nàng biết, đó là một cơ duyên hiếm có, một món quà từ trời, nhưng nàng không biết rằng, đó chỉ là một giọt nước trong biển cả quyền năng vô hạn của một vị Chí Tôn đang âm thầm thao túng.

Tin tức về chiến thắng của Lạc Băng Nhi nhanh chóng lan truyền. Điều đáng nói không chỉ là việc nàng vượt cấp chiến đấu, mà là cái cách nàng chiến thắng – một sự lĩnh ngộ đột ngột, một sức mạnh bùng nổ mà không ai có thể giải thích. Các trưởng lão của Lạc Thần Cung vừa mừng vừa lo. Mừng vì tông môn có thêm một thiên tài kiệt xuất, nhưng lo vì ánh mắt của vô số thế lực khác đang đổ dồn về họ. Thiên Hằng Giới vốn là nơi tranh đoạt khốc liệt, một biến số nhỏ cũng có thể dẫn đến những thay đổi lớn.

Trong khi đó, tại Âm Dương Điện – thế lực vốn có ân oán với Lạc Thần Cung và là tông môn của kẻ bại trận – một bầu không khí u ám bao trùm. Điện chủ Âm Dương Điện, một lão giả râu tóc bạc phơ, đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến cả đại điện rung chuyển. “Phế vật! Thiên Ma Tử ta dốc sức bồi dưỡng, vậy mà lại thua dưới tay một nữ nhân Lạc Thần Cung! Hơn nữa, lại thua một cách khó hiểu như vậy!”

Một cường giả khác của Âm Dương Điện cẩn trọng nói: “Điện chủ, theo tin tức thám tử báo về, Lạc Băng Nhi dường như đã lĩnh ngộ được một loại kiếm ý cực kỳ cổ xưa, mang theo khí tức của Băng chi pháp tắc. Sức mạnh đó không giống với bất kỳ công pháp nào của Lạc Thần Cung. E rằng, nàng đã gặp được kỳ ngộ nào đó.”

“Kỳ ngộ?” Điện chủ nhíu mày, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Một kỳ ngộ có thể giúp một phế vật đột nhiên bùng phát sức mạnh đến vậy? Chẳng lẽ, có đại năng nào đó đang nhúng tay vào Thiên Hằng Giới? Hoặc là, một di tích cổ xưa nào đó đã xuất thế mà chúng ta không hay biết?” Hắn trầm tư, bàn tay vuốt ve chòm râu bạc. “Điều tra! Phải điều tra rõ ràng! Cử tất cả ám vệ, không tiếc bất cứ giá nào, phải tìm ra nguồn gốc sức mạnh của Lạc Băng Nhi, và kẻ đã đứng sau lưng nàng!”

Không chỉ Âm Dương Điện, các thế lực khác như Bất Diệt Hoàng Triều, Thần Long Sơn Cốc, hay thậm chí là các gia tộc ẩn thế lâu đời, đều bắt đầu chú ý đến sự kiện này. Một vài vị Chuẩn Đế, thậm chí là Đại Đế ẩn mình, đã thức tỉnh thần thức, quét qua toàn bộ Thiên Hằng Giới, cố gắng tìm kiếm dấu vết của nguồn năng lượng bí ẩn đó. Nhưng tất cả đều không thu được gì. Nguồn năng lượng đó quá mức tinh diệu, chỉ xuất hiện chớp nhoáng, rồi hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại, chỉ để lại dư âm trong cơ thể Lạc Băng Nhi.

Trên một đỉnh núi cô độc, nơi bị che phủ bởi sương mù quanh năm, Lâm Phàm ngồi khoanh chân trên một tảng đá cổ xưa, ánh mắt hắn xuyên thấu không gian, bao quát toàn bộ Thiên Hằng Giới. Khóe môi hắn khẽ cong lên, một nụ cười thâm thúy hiện rõ.

“Quả nhiên, một hạt giống nhỏ cũng đủ để khuấy động cả một vùng đất chết.” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Lạc Băng Nhi… một tâm hồn thuần khiết, một ý chí kiên định. Nàng là chất xúc tác hoàn hảo cho cuộc chơi này.”

Hắn không chỉ đơn thuần giúp Lạc Băng Nhi. Sức mạnh hắn truyền vào nàng, dù chỉ là một phần rất nhỏ từ Chí Tôn Thần Tàng, nhưng lại mang theo một loại ‘Đạo’ đặc biệt của hắn – Đạo của sự khai phá tiềm năng, Đạo của sự vượt giới hạn. Nguồn năng lượng đó không chỉ giúp Lạc Băng Nhi đột phá, mà còn gieo vào tâm trí các cường giả Thiên Hằng Giới một câu hỏi: Liệu có một con đường tu luyện mới, một cảnh giới cao hơn mà họ chưa từng chạm tới?

Mục tiêu của Lâm Phàm khi đến Thiên Hằng Giới không chỉ là chinh phục. Hắn đã thấy quá nhiều thế giới bị áp đặt bởi những quy tắc cũ kỹ, những ‘Đại Đạo’ đã mục nát, cản trở sự phát triển của sinh linh. Thiên Hằng Giới cũng không ngoại lệ. Các cường giả ở đây bị ràng buộc bởi những giới hạn vô hình, bởi những tư tưởng cố hữu về cảnh giới và sức mạnh. Lâm Phàm muốn phá vỡ những xiềng xích đó, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi tiềm năng của mỗi cá thể được khai thác tối đa, nơi vạn vật có thể cùng nhau vươn tới đỉnh cao Vĩnh Hằng.

“Kẻ thù của ta không chỉ là một Tổ Chức hay một Đạo Thống,” Lâm Phàm trầm ngâm. “Mà còn là sự trì trệ, sự tự mãn, và những giới hạn mà vạn giới tự đặt ra cho chính mình. Ta phải thay đổi điều đó.”

Hắn đứng dậy, bước đến rìa vách đá. Một luồng thần thức vô hình từ hắn lan tỏa, không phải để thám thính, mà để cảm nhận. Hắn cảm nhận được những dòng năng lượng ẩn tàng trong lòng đất, những mạch linh khí cổ xưa, những tinh hoa của trời đất bị lãng quên. Hắn cũng cảm nhận được những tâm hồn bất khuất, những thiên tài bị chôn vùi, những kẻ mang trong mình khát vọng thay đổi nhưng lại bị thế cục ràng buộc.

“Lạc Băng Nhi chỉ là khởi đầu,” hắn nói, giọng nói như hòa vào gió núi. “Cần thêm những biến cố, những cơ hội, để những hạt giống chân chính có thể nảy mầm và phát triển.”

Lâm Phàm đã vạch ra một kế hoạch lớn. Hắn sẽ không trực tiếp ra tay chinh phạt ngay lập tức. Thay vào đó, hắn sẽ là một người kiến tạo, một người dẫn dắt. Hắn sẽ tạo ra các cơ duyên, các thử thách, các cuộc thi đấu, những nơi ẩn chứa bí mật của Chí Tôn Thần Tàng bị phong ấn, hoặc những tàn tích của các nền văn minh cổ xưa. Những thứ này sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ Thiên Hằng Giới, buộc các thế lực phải cạnh tranh, phải bộc lộ thực lực, và quan trọng hơn, phải vượt qua chính mình.

Thông qua những sự kiện này, Lâm Phàm sẽ tìm kiếm những cá nhân xuất chúng, những kẻ có tiềm năng trở thành tướng lĩnh, mưu sĩ, hoặc thậm chí là những vị Đại Đế trong tương lai của “Vạn Đế Thần Triều” mà hắn sẽ xây dựng. Hắn cần những người không chỉ mạnh mẽ mà còn có tầm nhìn, có ý chí, có khả năng lãnh đạo và kiến tạo.

Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh khổng lồ của Thiên Hằng Giới hiện lên trong tâm trí hắn, với vô số điểm sáng đại diện cho các thế lực, các cá nhân kiệt xuất. Hắn nhẹ nhàng điểm một ngón tay vào hư không, một vệt sáng mờ ảo bay ra, xuyên qua tầng tầng không gian, hướng về một vùng đất cổ xưa bị lãng quên, nơi ẩn chứa một bảo vật bị phong ấn từ vô số kỷ nguyên.

“Di tích Cổ Thần… đã đến lúc ngươi tái hiện nhân gian,” Lâm Phàm thì thầm. “Hãy để các ngươi tranh đoạt, hãy để các ngươi chém giết. Chỉ có vậy, những kẻ mạnh nhất, những kẻ xứng đáng nhất mới có thể lộ diện.”

Vệt sáng đó không gây ra bất kỳ chấn động nào, nhưng nó lại là ngòi nổ cho một loạt các sự kiện kinh thiên động địa sắp sửa diễn ra. Một luồng khí tức cổ xưa, bị phong ấn hàng triệu năm, bắt đầu rục rịch thoát ra khỏi lòng đất, thu hút sự chú ý của vô số cường giả. Các tin tức về dị tượng, về linh khí bùng nổ, bắt đầu lan truyền như cháy rừng.

Thiên Hằng Giới đang thức tỉnh. Các thế lực lớn bắt đầu cử người đi điều tra, những kẻ ẩn mình bắt đầu rục rịch. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu, và Lâm Phàm, vị Chí Tôn Vạn Đế, đang là người điều khiển tất cả, âm thầm định hình lại số phận của một thế giới, từng bước một, hướng tới mục tiêu tối thượng của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8