Chí Tôn Vạn Đế
Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:12:24 | Lượt xem: 5

Chương 230: Thiên Hằng Biến Động – Đế Quốc Khởi Nguyên

Thiên Hằng Giới, một Đại Giới rộng lớn và cổ kính, vốn dĩ đã quen với sự tĩnh lặng đáng sợ của một trật tự được duy trì qua hàng ngàn năm. Các đế quốc hùng mạnh, các tông môn siêu nhiên và những gia tộc ẩn mình đã chia cắt lãnh thổ và quyền lực, tạo nên một sự cân bằng mong manh. Nhưng giờ đây, sự cân bằng ấy đã bị phá vỡ một cách thô bạo. Lời tuyên bố của Lâm Phàm không chỉ là một lời thách thức, mà là một bản án tử hình dành cho kỷ nguyên cũ. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, đến kẻ thống ngự Huyền Giới, và giờ đây, hắn đang từng bước chinh phục một Đại Giới, định hình lại trật tự của nó. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của Lâm Phàm đều mang trong mình sức nặng của một vị Chí Tôn tương lai.

Trên đỉnh Băng Phong Sơn, ngọn núi cao nhất vùng Tây Bắc Thiên Hằng Giới, Lâm Phàm đứng sừng sững, thân ảnh như hòa vào bầu trời quang đãng nhưng ẩn chứa phong vân. Ánh mắt hắn sâu thẳm, quét qua những dải núi non trùng điệp, những cánh đồng phì nhiêu và những thành trì sầm uất xa xăm. Hắn không nhìn thấy cảnh vật đơn thuần, mà nhìn thấy những bàn cờ lớn nhỏ đang chờ hắn sắp đặt, những quân cờ đang chờ hắn điều khiển. Ngọn lửa chiến tranh đã được châm ngòi, và hắn chính là người nắm giữ ngọn lửa ấy.

“Thiên Hằng Giới… sẽ là bước đệm đầu tiên cho Chí Tôn Thần Triều Vạn Đế của ta,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng sự uy nghiêm tuyệt đối. Bên cạnh hắn, đoàn quân tinh nhuệ mà hắn đã dày công xây dựng đang đứng nghiêm trang, khí thế ngút trời. Đó là những chiến binh tinh anh từ Huyền Giới, những kẻ đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, trung thành tuyệt đối với Lâm Phàm. Ngoài ra, còn có những cường giả mới quy phục tại Thiên Hằng Giới, những người đã nhìn thấy viễn cảnh tương lai tươi sáng dưới sự lãnh đạo của hắn. Từ Mạc Trần, vị quân sư trẻ tuổi nhưng trí tuệ siêu phàm, đứng đầu hàng mưu sĩ, ánh mắt sắc bén như dao. Huyết Lân, chiến tướng dũng mãnh, toàn thân tỏa ra sát khí ngập trời, sẵn sàng xé nát bất kỳ kẻ địch nào. Và cả những vị lão giả từng là ẩn sĩ của Thiên Hằng Giới, nay đã đặt niềm tin vào vị thiếu niên đầy bí ẩn này.

Kế hoạch chinh phạt Thiên Hằng Giới đã được vạch ra chi tiết đến từng bước đi. Lâm Phàm không chỉ muốn chiếm đoạt lãnh thổ, mà còn muốn thanh lọc và tái định hình toàn bộ Đại Giới này. Mục tiêu đầu tiên của hắn là Đế quốc Xích Viêm, một trong ba đế quốc lớn nhất Thiên Hằng Giới. Xích Viêm trên danh nghĩa là hùng mạnh, nhưng thực chất đã mục ruỗng từ bên trong. Vị hoàng đế hiện tại, Xích Viêm Đế, là một kẻ ham mê tửu sắc, bỏ bê triều chính, khiến các hoàng tử tranh giành quyền lực, các quan lại tham nhũng hoành hành, dân chúng lầm than. Lâm Phàm đã chọn Xích Viêm làm điểm đột phá, không chỉ vì vị trí chiến lược mà còn vì sự thối nát của nó sẽ giúp hắn dễ dàng thu phục lòng dân và thu hút nhân tài.

Chỉ trong một đêm, tin tức động trời về việc Vạn Đế Thần Triều của Lâm Phàm phát động tấn công Đế quốc Xích Viêm đã lan truyền khắp Thiên Hằng Giới như một cơn địa chấn. Đây không phải là một cuộc chiến tranh biên giới thông thường, mà là một cuộc tổng tiến công quy mô lớn, với những chiến thuật chưa từng thấy. Huyết Lân dẫn đầu tiên phong quân, những chiến binh mà Lâm Phàm đã tự tay huấn luyện và ban cho công pháp đặc biệt, mỗi người đều mang trong mình sức mạnh vượt xa cấp độ tu luyện thông thường. Họ như những mũi tên sắc bén, xuyên thủng mọi phòng tuyến của Đế quốc Xích Viêm mà không gặp bất kỳ sự kháng cự đáng kể nào.

“Hoàng đế Xích Viêm đã tự đào mồ chôn mình,” Từ Mạc Trần nhận định, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường. “Hắn quá tin vào sự vững chắc của đế đô và sự trung thành giả tạo của các chư hầu. Hắn không biết rằng, lòng người dễ đổi thay hơn bất cứ thành trì kiên cố nào, đặc biệt là khi sự thống trị trở nên mục nát.”

Lâm Phàm không chỉ dựa vào vũ lực. Hắn phái người bí mật tiếp xúc với những thế lực bất mãn trong Đế quốc Xích Viêm, từ các gia tộc bị chèn ép, các tông môn nhỏ bị áp bức, cho đến các vị tướng lĩnh bất bình trước sự mục ruỗng của triều đình. Hắn hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn, một trật tự công bằng hơn, nơi tài năng được trọng dụng và bách tính được an cư lạc nghiệp. Vốn dĩ, dưới sự cai trị thối nát của Xích Viêm Đế, dân chúng đã oán thán tận trời, các tông môn nhỏ bị chèn ép, các gia tộc lớn thì mải mê đấu đá nội bộ. Lâm Phàm đã lợi dụng chính những điểm yếu này để tạo ra một làn sóng ủng hộ ngầm, biến hàng ngàn người thành tai mắt và nội ứng của mình.

Trận chiến tại Cổ Lôi Quan, một cửa ải trọng yếu, được mệnh danh là “Thiên Môn” của Xích Viêm, đã trở thành biểu tượng cho sự sụp đổ của đế chế cũ. Tướng lĩnh Xích Viêm trấn giữ tại đây là một vị lão tướng trung thành, Kiếm Lão, nhưng đã già yếu và không địch lại được sự tinh nhuệ và sức mạnh áp đảo của quân Lâm Phàm. Huyết Lân, với một chiêu thức kinh người, xé toạc không gian bằng Huyết Ma Đao, chém bay cờ hiệu của Xích Viêm, khiến tinh thần quân địch tan rã. Cùng lúc đó, các nội ứng của Lâm Phàm trong quan ải đã mở cổng, tạo điều kiện cho quân đội tràn vào như thác lũ, quét sạch mọi sự kháng cự còn lại.

Chỉ ba ngày sau, Vạn Đế Thần Triều đã tiến đến ngoại thành đế đô Xích Viêm. Sự kinh hoàng bao trùm toàn bộ đế quốc. Các thế lực khác trong Thiên Hằng Giới bắt đầu nhận ra sự nguy hiểm của Lâm Phàm. Hắn không phải là một kẻ tranh giành lãnh thổ thông thường, mà là một kẻ muốn lật đổ tất cả, muốn kiến tạo một đế chế mới hoàn toàn.

“Cái tên Lâm Phàm này… hắn đến từ đâu? Sao lại có thể nhanh chóng và mạnh mẽ đến vậy?” Một vị tông chủ của Đại Thiên Tông, một trong tam đại tông môn của Thiên Hằng Giới, đập bàn phẫn nộ, chấn động cả đại điện. “Hắn đã nắm giữ những bí mật gì mà lại có thể tạo ra những chiến binh mạnh đến thế, và bản thân hắn… sức mạnh của hắn đã đạt đến cảnh giới nào?”

Các đế quốc lớn khác như Đế quốc Thanh Long, hay các tông môn hùng mạnh như Thần Kiếm Các, Vạn Pháp Cung, đều cử mật thám đi điều tra về Lâm Phàm. Họ bắt đầu cảm thấy một mối đe dọa thực sự, một cơn địa chấn đang sắp sửa xé toạc tấm màn yên bình giả tạo của Thiên Hằng Giới. Liên minh chống lại Lâm Phàm bắt đầu hình thành trong bóng tối, nhưng Lâm Phàm đã lường trước được điều này, và hắn đã có những chuẩn bị của riêng mình.

Trong phòng nghị sự tạm thời tại một thành trì vừa chiếm được, Lâm Phàm ngồi trên long ỷ, ánh mắt sâu thẳm, suy tư. “Chúng ta không có thời gian để lãng phí,” hắn nói, giọng điệu kiên định. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là Thiên Hằng Giới. Kẻ thù thật sự vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi chúng ta yếu ớt. Chúng ta phải mạnh mẽ, phải nhanh chóng, để đối đầu với chúng.”

Hắn nhắm mắt lại, một luồng năng lượng thần bí từ sâu trong cơ thể dâng trào. Đó là “Chí Tôn Thần Tàng”, nguồn gốc sức mạnh chí tôn của hắn, đang dần được luyện hóa và hòa quyện vào huyết mạch. Mỗi chiến thắng, mỗi lần hấp thu tài nguyên, mỗi lần đánh bại một cường giả, đều giúp hắn thức tỉnh thêm một phần ký ức bị phong ấn. Hắn nhớ lại những mảnh ghép mơ hồ về một quá khứ huy hoàng, về một “Tổ Chức” bí ẩn đã từng phong ấn hắn, về một âm mưu vĩ đại vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi căm hờn sâu sắc trỗi dậy, thúc đẩy hắn phải mạnh mẽ hơn nữa, nhanh chóng hơn nữa.

“Tổ Chức đó… chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi,” Lâm Phàm lẩm bẩm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Trước khi điều đó xảy ra, ta sẽ thống nhất Thiên Hằng Giới, biến nó thành căn cứ vững chắc nhất của Vạn Đế Thần Triều, một đế quốc đủ sức đối đầu với bất kỳ thế lực nào.”

Sáng hôm sau, Lâm Phàm đích thân dẫn quân công phá đế đô Xích Viêm. Hắn không cần Huyết Lân hay bất kỳ chiến tướng nào. Chỉ riêng mình hắn, đứng trên không trung, một tay giơ lên. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, hóa thành một đạo thiên lôi vạn trượng, rực sáng cả bầu trời, xé toạc mây mù, giáng thẳng xuống bức tường thành kiên cố nhất của đế đô Xích Viêm. Sức mạnh đó không còn là sức mạnh của một tu sĩ bình thường, mà là sự bùng nổ của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, mang theo uy năng hủy diệt của thiên địa.

Cảnh tượng đó khiến toàn bộ quân lính Xích Viêm và thậm chí cả quân của Lâm Phàm phải kinh hãi tột độ. Bức tường thành vốn được gia cố bằng vô số trận pháp phòng ngự cổ xưa, đã bị xé nát như tờ giấy mỏng, tạo thành một khe hở khổng lồ, để lộ ra những gì còn lại của thành phố bên trong. Lâm Phàm không nói một lời, chỉ lạnh lùng ra hiệu. Quân đội Vạn Đế Thần Triều ồ ạt tràn vào như thác lũ, mang theo sự hủy diệt cho đế chế cũ và hứa hẹn một bình minh mới.

Hoàng đế Xích Viêm, một kẻ nhu nhược và hèn nhát, đã bị bắt sống trong cung điện của mình, trốn dưới gầm bàn. Hắn quỳ rạp dưới chân Lâm Phàm, run rẩy cầu xin tha mạng, hứa hẹn dâng hiến tất cả. Lâm Phàm chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh miệt, không một chút dao động. “Kẻ không có dũng khí để bảo vệ đế quốc của mình, kẻ chỉ biết sống trong sự mục nát và hèn nhát, không xứng đáng được sống.” Một luồng năng lượng vô hình bùng nổ, chấm dứt sinh mạng của vị hoàng đế cuối cùng của Xích Viêm.

Chỉ trong vòng một tuần, Đế quốc Xích Viêm hùng mạnh đã sụp đổ hoàn toàn, bị Vạn Đế Thần Triều thôn tính và tái tổ chức. Đây không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép gửi đến toàn bộ Thiên Hằng Giới: Kỷ nguyên mới đã đến, và Lâm Phàm chính là kẻ khai sáng nó. Các thế lực còn lại của Thiên Hằng Giới, bao gồm Đế quốc Thanh Long, Thần Kiếm Các, Vạn Pháp Cung và vô số tông môn, gia tộc khác, giờ đây không thể phớt lờ mối đe dọa này nữa. Một cuộc chiến tranh quy mô lớn hơn, khốc liệt hơn, đang hình thành. Lâm Phàm đã châm ngòi cho ngọn lửa ấy, và nó sẽ thiêu rụi tất cả những gì cũ kỹ, để từ trong tro tàn, Thần Triều Vạn Đế vĩnh hằng sẽ vươn lên, dưới chân của vị Chí Tôn tương lai. Thiên Hằng Giới, một Đại Giới rộng lớn, giờ đây chỉ là một bàn cờ trong tay hắn, và những quân cờ đang bắt đầu di chuyển theo ý chí của vị Chí Tôn Vạn Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8