Chí Tôn Vạn Đế
Chương 225
CHƯƠNG 225: HÀNH TRÌNH CHINH PHẠT VẠN GIỚI
U Huyền Giới, một cõi đất từng chìm trong bóng tối và sự thống trị của những thế lực cổ hủ, giờ đây đã được thanh tẩy hoàn toàn. Trên đỉnh U Huyền Thần Sơn, ngọn núi cao nhất của giới vực này, một tòa thành khổng lồ, tráng lệ đã sừng sững mọc lên giữa những tầng mây, ánh kim quang rực rỡ chiếu rọi khắp chân trời. Đó chính là Vạn Đế Thần Thành, trung tâm quyền lực mới của Vạn Đế Thần Triều, và cũng là nơi Lâm Phàm đặt chân sau khi chinh phạt thành công U Huyền Giới.
Trong đại điện uy nghiêm nhất Thần Thành, Lâm Phàm ngồi trên ngai vàng cao ngất, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Dưới chân hắn, hàng trăm cường giả đỉnh cao, các tướng lĩnh tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều, cùng với những nguyên lão và thủ lĩnh từ các thế lực U Huyền Giới đã quy phục, đều cúi đầu cung kính, không dám ngẩng mặt. Không khí trang nghiêm đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió lướt qua những cột đá khổng lồ.
Vừa rồi, Lâm Phàm đã triệu tập một cuộc họp quan trọng để định ra phương hướng tiếp theo cho Vạn Đế Thần Triều. Chiến thắng tại U Huyền Giới không chỉ là một cuộc chinh phạt lãnh thổ, mà còn là một tuyên bố hùng hồn gửi đến toàn bộ vạn giới, đặc biệt là Tổ Chức bí ẩn kia.
“Các ngươi đều đã nghe rõ.” Giọng nói của Lâm Phàm vang lên, không quá lớn nhưng đủ để chấn động tâm hồn mọi người, “Tổ Chức đã biết đến sự tồn tại của ta. Chúng ta không còn có thể ẩn mình nữa. Hơn nữa, ta cũng không có ý định ẩn mình.”
Một vị tướng lĩnh thân tín, Đại tướng Quân Huyết Ưng, bước ra khỏi hàng, quỳ một gối: “Bẩm bệ hạ, Tổ Chức kia rốt cuộc là tồn tại như thế nào? Chúng ta cần thu thập thêm tình báo để có thể vạch ra sách lược đối phó.”
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua một người khác, một lão nhân tóc bạc phơ, râu dài phất phơ, tên là Lão Quản Gia. Lão Quản Gia vốn là một người của U Huyền Giới, nhưng lại có kiến thức uyên bác về lịch sử và những truyền thuyết cổ xưa. Sau khi U Huyền Giới quy phục, lão đã được Lâm Phàm trọng dụng, giao phó nhiệm vụ quản lý kho tàng sách cổ và thông tin.
Lão Quản Gia tiến lên một bước, cung kính đáp: “Bẩm Chí Tôn, qua những ghi chép cổ xưa nhất mà thần đã tổng hợp, Tổ Chức không phải là một tông môn hay một đế quốc thông thường. Nó là một khái niệm, một Đạo Thống đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, len lỏi vào mọi Đại Giới lớn nhỏ. Chúng không có một tên gọi cụ thể trong từng giới vực, mà thường được biết đến dưới những danh xưng khác nhau như ‘Thủ Hộ Giả’, ‘Đấng Sáng Tạo’, hay thậm chí là ‘Ý Chí Đại Đạo’.”
Ông ta dừng lại một chút, nuốt nước bọt, tiếp tục: “Quy mô của chúng vượt xa mọi tưởng tượng. Mỗi Đại Giới mà chúng ta biết đến, dù là Huyền Giới, U Huyền Giới, hay bất kỳ giới vực nào khác, đều có dấu chân của Tổ Chức. Chúng kiểm soát các nguồn lực, thao túng các thế lực, và phong ấn những bí mật mà chúng không muốn ai biết đến. Thậm chí, một số truyền thuyết còn nói rằng, Tổ Chức chính là người đã định hình nên trật tự của vạn giới, và bất kỳ ai muốn phá vỡ trật tự đó đều sẽ trở thành kẻ thù của chúng.”
Lời nói của Lão Quản Gia khiến cả đại điện chìm vào tĩnh lặng. Một Đạo Thống tồn tại từ vô số kỷ nguyên, len lỏi vào mọi Đại Giới? Khái niệm đó quá vĩ đại, quá đáng sợ.
“Điều đó có nghĩa là,” một Đại Đế vừa quy phục lên tiếng, “chúng ta đang đối đầu với toàn bộ trật tự của vạn giới?”
Lâm Phàm nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự ngạo nghễ: “Đúng vậy. Nhưng trật tự đó không phải là vĩnh hằng. Ta sẽ là người khai sáng trật tự mới.”
Hắn đứng dậy khỏi ngai vàng, bước xuống bậc thang đá cẩm thạch. Mỗi bước đi của hắn đều mang theo một áp lực vô hình, khiến các cường giả cảm thấy lồng ngực như bị đè nén. “Kẻ thù đã phong ấn ta, đánh cắp ký ức và sức mạnh của ta. Chúng muốn ta trở thành một phế vật, chìm vào quên lãng. Nhưng ta đã trở lại, và ta sẽ không cho phép chúng tiếp tục giam cầm vạn giới trong cái ‘trật tự’ giả tạo của chúng.”
Ánh mắt Lâm Phàm trở nên sắc bén như lưỡi kiếm: “U Huyền Giới chỉ là một viên gạch lát đường. Hành trình chinh phạt vạn giới, để Chí Tôn thực sự hiển lộ uy danh, đã chính thức bắt đầu!”
Huyết Ưng cùng các tướng lĩnh khác lập tức quỳ xuống: “Nguyện theo Chí Tôn đến cùng trời cuối đất, đạp đổ mọi chướng ngại, khai sáng kỷ nguyên mới!”
Lâm Phàm gật đầu, hài lòng với sự trung thành của họ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng với Vạn Đế Thần Triều trong tay, hắn có đủ tự tin để đối mặt với mọi thử thách.
“Lão Quản Gia,” Lâm Phàm quay sang, “ngươi có thể xác định được những Đại Giới nào có sự hiện diện mạnh mẽ nhất của Tổ Chức, hoặc những nơi có nguồn lực mà chúng ta cần để phát triển nhanh chóng không?”
Lão Quản Gia cúi đầu: “Bẩm Chí Tôn, theo những ghi chép cổ và những lời đồn đại còn sót lại, có ba Đại Giới lân cận được cho là có liên hệ mật thiết với Tổ Chức: Thiên Hằng Giới, một Đại Giới giàu tài nguyên khoáng sản và linh mạch; Địa Khung Giới, nơi cư ngụ của vô số chủng tộc cường đại, trong đó có một số chủng tộc cổ xưa được Tổ Chức bảo hộ; và Mộng Diệt Giới, một cõi bí ẩn được bao phủ bởi sương mù và những lời nguyền rủa, nhưng lại chứa đựng những bảo vật và cơ duyên kinh thiên động địa. Đặc biệt, Mộng Diệt Giới còn được đồn là có một ‘Cánh Cổng Luân Hồi’ mà Tổ Chức đang cố gắng kiểm soát.”
Lâm Phàm trầm tư. Thiên Hằng Giới cho tài nguyên, Địa Khung Giới cho nhân lực và thử thách, Mộng Diệt Giới cho cơ duyên và bí mật. Cả ba đều là những mục tiêu lý tưởng.
“Được.” Lâm Phàm dứt khoát. “Vậy thì, mục tiêu đầu tiên của chúng ta sẽ là Thiên Hằng Giới. Chúng ta cần tài nguyên để củng cố và mở rộng Vạn Đế Thần Triều, chuẩn bị cho những cuộc chiến quy mô lớn hơn. Huyết Ưng, ngươi sẽ là tiên phong, dẫn ba quân đoàn tinh nhuệ chuẩn bị xuất phát. Ta sẽ đích thân dẫn đầu đại quân!”
Huyết Ưng hừng hực khí thế: “Thuộc hạ tuân lệnh! Sẽ không phụ sự kỳ vọng của Chí Tôn!”
Lâm Phàm không chỉ muốn chinh phạt, hắn muốn tái tạo. Hắn muốn phá vỡ những xiềng xích vô hình mà Tổ Chức đã đặt lên vạn giới. Hắn muốn những sinh linh không còn bị thao túng, không còn bị định đoạt số phận bởi một cái gọi là “trật tự” cổ xưa.
Sau cuộc họp, Lâm Phàm trở về tẩm điện của mình. Hắn khoanh chân ngồi thiền trên một bồ đoàn làm từ ngọc quý hiếm, bắt đầu điều hòa hơi thở và cảm nhận sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong cơ thể. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng đang rạo rực, phản ứng với quyết tâm của chủ nhân. Từng luồng năng lượng nguyên thủy, hùng vĩ bắt đầu lan tỏa, khuếch đại sức mạnh của hắn. Ký ức về quá khứ vẫn còn fragmented, nhưng những mảnh ghép cứ dần dần hiện rõ, như những vì sao lấp lánh trong màn đêm vô tận.
Hắn nhớ lại cảm giác bị phản bội, bị phong ấn, bị đẩy xuống vực sâu. Nỗi đau đó vẫn còn đó, nhưng không còn là sự yếu đuối, mà là nguồn động lực không ngừng nghỉ. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những kẻ đã bị Tổ Chức áp bức, vì một tương lai nơi tự do và công bằng được ngự trị.
Một luồng sáng màu vàng kim nhạt bỗng lóe lên từ lòng bàn tay Lâm Phàm, nơi một phù văn cổ xưa đang từ từ hiện ra. Đó là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng, biểu tượng cho quyền năng tối thượng mà hắn đang dần lấy lại. Phù văn này không chỉ là sức mạnh, mà còn là chìa khóa mở ra những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ.
Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua vách tường của Thần Thành, nhìn về phía hư không bao la bên ngoài U Huyền Giới. Vạn giới đang chờ đợi. Tổ Chức đang chờ đợi. Và Chí Tôn Vạn Đế, Lâm Phàm, đã sẵn sàng để viết lại lịch sử.
Hành trình này, không phải là một cuộc chiến cá nhân, mà là một cuộc cách mạng vĩ đại, sẽ định hình lại toàn bộ vũ trụ.
Hắn đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống U Huyền Giới đang phồn vinh dưới ánh trăng. “Thiên Hằng Giới, ta đến đây!”
Đại quân Vạn Đế Thần Triều bắt đầu rục rịch. Tiếng trống trận vang vọng, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của chinh phạt và tái tạo, đã chính thức mở ra.
Đó không chỉ là tiếng trống của chiến tranh, mà còn là tiếng chuông của sự thức tỉnh, của một Chí Tôn Vạn Đế đang từng bước thực hiện lời thề của mình: hủy diệt Tổ Chức, khai sáng kỷ nguyên mới, và trở thành Vĩnh Hằng bất diệt.