Chí Tôn Vạn Đế
Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:10:19 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 226: THIÊN HẰNG GIỚI, ĐẾ CHẾ MỚI

Dưới ánh trăng bạc vắt ngang bầu trời U Huyền Giới, Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh Thần Thành, vạt áo bào đen tung bay trong gió đêm. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn cảnh U Huyền Giới đã được thống nhất, phồn vinh và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vạn Đế Thần Triều, đế quốc do hắn đích thân kiến tạo, nay đã trở thành bá chủ tuyệt đối của giới này.

Nhưng tầm nhìn của Lâm Phàm không chỉ dừng lại ở U Huyền Giới. Ánh mắt hắn xuyên qua tầng không, hướng tới vô tận hư không vũ trụ, nơi Thiên Hằng Giới đang chờ đợi. Đó không chỉ là một mục tiêu chinh phạt, mà còn là một bước đệm quan trọng trong hành trình hủy diệt Tổ Chức, khai sáng kỷ nguyên mới và đạt đến Vĩnh Hằng bất diệt.

Tiếng trống trận rền vang, không ngừng nghỉ, từ sâu trong Thần Thành truyền ra, hòa cùng tiếng hò reo của hàng triệu binh sĩ. Đó là âm thanh của sự chuẩn bị, của ý chí chiến đấu và khát vọng mở rộng. Đại quân Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Những chiến thuyền khổng lồ, được gọi là “Thần Chu”, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh trăng, xếp thành hàng dài, tỏa ra khí thế áp đảo. Mỗi Thần Chu đều được khắc vô số trận văn phức tạp, có khả năng xuyên không và chịu đựng được áp lực khủng khiếp của hư không vũ trụ.

Bên cạnh Lâm Phàm, các Đại Tướng của Thần Triều đã tề tựu đông đủ: Bá Đồ với thân hình vạm vỡ như núi, Thẩm Mộng với vẻ đẹp sắc sảo và trí tuệ mưu lược, Mộ Dung Tuyết với kiếm ý lạnh lẽo ngút trời, và vô số cường giả khác mà Lâm Phàm đã chiêu mộ hoặc bồi dưỡng trong suốt thời gian qua. Tất cả đều nhìn về phía hắn, ánh mắt tràn đầy sự trung thành và khao khát chiến công.

“Đại Đế!” Bá Đồ trầm giọng, tiếng nói vang dội như sấm. “Đại quân đã sẵn sàng. Chờ lệnh của ngài, chúng ta sẽ lập tức xuất phát, chinh phạt Thiên Hằng Giới!”

Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Chư vị, U Huyền Giới chỉ là khởi điểm. Vạn giới rộng lớn, và Tổ Chức đang rình rập khắp nơi. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là chinh phục, mà là tái tạo trật tự, mang lại bình yên cho vạn linh.”

Hắn vung tay áo, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên từ lòng bàn tay, hóa thành một tấm bản đồ tinh vân khổng lồ giữa không trung. Trên bản đồ, U Huyền Giới chỉ là một điểm nhỏ bé, trong khi Thiên Hằng Giới hiện ra rõ nét hơn, được bao bọc bởi vô số tinh cầu và dải ngân hà.

“Thiên Hằng Giới,” Lâm Phàm bắt đầu giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Là một Đại Giới cổ xưa, mạnh hơn U Huyền Giới gấp bội. Nơi đó có vô số tông môn, đế quốc hùng mạnh, và thậm chí có cả những thế lực thần bí tồn tại từ thời viễn cổ. Quan trọng hơn, theo tin tức tình báo mà Thẩm Mộng đã thu thập, Thiên Hằng Giới có dấu hiệu bị Tổ Chức can thiệp sâu sắc. Có ít nhất ba thế lực lớn ở đó có liên hệ mật thiết với chúng.”

Thẩm Mộng tiến lên một bước, cung kính nói: “Khởi bẩm Đại Đế, Thiên Hằng Giới hiện đang nằm dưới sự thống trị của Thiên Hằng Thần Triều, một đế quốc đã tồn tại hàng trăm vạn năm. Tuy nhiên, nội bộ Thần Triều đang có dấu hiệu mục nát, quyền lực rơi vào tay các thế gia và tông môn lớn. Đồng thời, còn có hai thế lực khác là Hắc Diệu Giáo và Vạn Cổ Ma Tông, thường xuyên gây chiến với Thiên Hằng Thần Triều, khiến cho toàn bộ Thiên Hằng Giới chìm trong hỗn loạn.”

“Hắc Diệu Giáo và Vạn Cổ Ma Tông,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh. “Chắc chắn là những con cờ của Tổ Chức. Chúng muốn gây chiến, làm suy yếu Thiên Hằng Thần Triều để dễ bề kiểm soát.”

“Chính xác, Đại Đế,” Thẩm Mộng xác nhận. “Và theo thông tin cuối cùng, Thiên Hằng Thần Triều đang gặp khủng hoảng lớn. Hoàng đế hiện tại là Thiên Hằng Đại Đế đã bị trọng thương sau một cuộc ám sát, khả năng phục hồi rất thấp. Thái tử thì còn non nớt, các vương gia thì tranh giành quyền lực. Thiên Hằng Giới đang đứng trên bờ vực sụp đổ.”

Lâm Phàm nhếch mép cười lạnh. “Cơ hội tốt. Chúng ta sẽ không cần phí công sức để phá vỡ một đế quốc đang mục nát. Thay vào đó, chúng ta sẽ đóng vai người giải cứu, rồi từng bước nắm quyền kiểm soát.”

Hắn quay lại nhìn các Đại Tướng. “Ngay bây giờ, tất cả Thần Chu sẽ khởi hành. Chúng ta sẽ mở ra một con đường xuyên không gian trực tiếp đến biên giới Thiên Hằng Giới. Quá trình dịch chuyển có thể kéo dài vài ngày, các ngươi hãy chuẩn bị tốt nhất.”

“Rõ!” Tất cả đồng thanh đáp, khí thế ngút trời.

Lâm Phàm là người đầu tiên bước lên Thần Chu chủ soái, “Vạn Đế Hào”. Thần Chu này không chỉ là một chiến thuyền, mà là một pháo đài bay khổng lồ, được trang bị những vũ khí và trận pháp mạnh nhất của Vạn Đế Thần Triều, cũng như được gia cố bằng sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, có khả năng chống chịu mọi hiểm nguy trong hư không.

Dưới sự điều khiển của Lâm Phàm, Vạn Đế Hào dẫn đầu hàng ngàn Thần Chu khác, từ từ rời khỏi Thần Thành. Vô số trận pháp dịch chuyển được kích hoạt, ánh sáng chói lòa bùng lên, bao trùm toàn bộ hạm đội. Một tiếng “ầm” rung chuyển đất trời, không gian bị xé rách, tạo thành một vết nứt khổng lồ. Hàng ngàn Thần Chu nối đuôi nhau lao vào vết nứt đó, biến mất khỏi U Huyền Giới.

Hành trình xuyên không gian là một thử thách khủng khiếp. Bên ngoài vết nứt không gian là một thế giới hoàn toàn khác biệt, đầy rẫy những luồng năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ thời không sắc bén như dao cạo, và những sinh vật hư không kỳ dị săn mồi. Tuy nhiên, dưới sự che chở của Vạn Đế Hào và sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, hạm đội vẫn vững vàng tiến bước.

Trong khoang điều khiển của Vạn Đế Hào, Lâm Phàm ngồi trước một màn hình lớn hiển thị bản đồ không gian. Hắn cảm nhận được sự dao động của hư không, cũng như những luồng năng lượng quen thuộc của Chí Tôn Thần Tàng đang hoạt động, bảo vệ hạm đội. Ký ức về kiếp trước, những mảnh vụn về các cuộc chinh phạt vạn giới, từng chút một hiện lên trong tâm trí hắn, giúp hắn hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi.

Sau ba ngày ba đêm dịch chuyển liên tục, cuối cùng, một vùng ánh sáng chói lòa hiện ra trước mắt. Hạm đội Vạn Đế Thần Triều xuyên qua bức màn không gian, xuất hiện tại một biên giới của Thiên Hằng Giới.

Trước mắt Lâm Phàm là một cảnh tượng hùng vĩ và hỗn loạn. Thiên Hằng Giới hiện ra như một viên ngọc lam khổng lồ trôi nổi giữa tinh không, nhưng bề mặt của nó lại đang chìm trong khói lửa. Những ngọn núi lửa phun trào, những thành phố bị phá hủy, và những luồng năng lượng chiến tranh bùng nổ khắp nơi. Rõ ràng, cuộc chiến tranh giành quyền lực mà Thẩm Mộng đã báo cáo đang diễn ra ác liệt.

“Đại Đế, chúng ta đã đến Thiên Hằng Giới,” Thẩm Mộng báo cáo, ánh mắt quét qua chiến trường bên dưới.

Lâm Phàm gật đầu. “Cho hạm đội ẩn mình trong tầng không, không được gây sự chú ý. Ta sẽ đích thân đi thăm dò tình hình. Thẩm Mộng, ngươi cùng ta. Bá Đồ, ngươi ở lại chỉ huy hạm đội, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống.”

“Tuân lệnh Đại Đế!”

Lâm Phàm và Thẩm Mộng biến thành hai luồng sáng, lặng lẽ xuyên qua tầng khí quyển của Thiên Hằng Giới. Bằng sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, Lâm Phàm dễ dàng che giấu khí tức của mình và Thẩm Mộng, khiến họ như hòa vào không khí, không ai có thể phát hiện.

Họ hạ xuống một khu rừng rậm rạp gần biên giới, nơi có thể quan sát được một trận chiến đang diễn ra giữa hai phe phái. Một bên là quân đội của Thiên Hằng Thần Triều, với cờ xí mang biểu tượng của một con rồng vàng. Bên kia là một đạo quân mặc áo choàng đen, với biểu tượng là một con mắt màu đỏ rực rỡ, chính là Hắc Diệu Giáo.

Quân Hắc Diệu Giáo hung hãn và tàn bạo, sử dụng những pháp thuật hắc ám và tà thuật để tấn công. Quân Thần Triều tuy đông đảo nhưng lại có vẻ yếu thế hơn, tinh thần chiến đấu sa sút. Rõ ràng là họ đã kiệt sức sau những trận chiến kéo dài.

Lâm Phàm nheo mắt. “Xem ra tình hình còn tệ hơn ta nghĩ. Hắc Diệu Giáo này có vẻ không chỉ là tay sai, mà còn được Tổ Chức cung cấp những công pháp và vũ khí đặc biệt.”

Đột nhiên, một đạo kiếm quang chói lòa từ phía quân Thần Triều bùng lên, chém bay một tướng lĩnh của Hắc Diệu Giáo. Một nữ tướng trẻ tuổi, mặc áo giáp bạc, khuôn mặt xinh đẹp nhưng ẩn chứa sự kiên cường và mệt mỏi, đang ra sức chống đỡ. Nàng ta có vẻ là một nhân vật quan trọng trong quân Thần Triều.

Tuy nhiên, một cường giả cấp Đế Vương của Hắc Diệu Giáo, thân hình bao phủ bởi hắc khí, đột nhiên xuất hiện sau lưng nàng, tung ra một chưởng mang theo lực lượng hủy diệt.

“Nguy hiểm!” Thẩm Mộng khẽ thốt lên.

Lâm Phàm vẫn bất động, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn muốn xem kỹ hơn, đánh giá thực lực của các bên. Đúng lúc chưởng phong sắp đánh trúng nữ tướng, một luồng ánh sáng vàng bùng lên từ cơ thể nàng, hóa giải phần lớn công kích. Nàng ta phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn chưa ngã xuống, ánh mắt kiên định nhìn kẻ địch.

Cường giả Hắc Diệu Giáo cười khẩy. “Ngươi đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng hôm nay, Thiên Hằng Thần Triều sẽ phải sụp đổ!”

Hắn lại tung ra một đòn mạnh hơn, không cho nữ tướng cơ hội phản kháng. Lần này, rõ ràng nàng ta sẽ không thể chống đỡ được nữa.

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Nếu cứ để thế này, quân Thần Triều sẽ thua, và Hắc Diệu Giáo sẽ càng củng cố vị thế của Tổ Chức ở Thiên Hằng Giới.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm. “Thẩm Mộng, ngươi có nghĩ chúng ta nên ra tay, cứu nàng ta?”

Thẩm Mộng nở một nụ cười bí ẩn. “Đại Đế đã có kế hoạch rồi sao?”

Lâm Phàm không đáp, chỉ khẽ vung tay. Một luồng lực lượng vô hình xuyên qua không gian, nhẹ nhàng đẩy lùi cường giả Hắc Diệu Giáo. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, khiến hắn không thể tiến lên. Nữ tướng Thần Triều và tất cả binh sĩ đều ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cường giả Hắc Diệu Giáo giật mình, hoảng sợ nhìn xung quanh. “Kẻ nào! Dám nhúng tay vào chuyện của Hắc Diệu Giáo!”

Lâm Phàm không xuất hiện. Hắn chỉ muốn tạo ra một sự kiện, một bí ẩn, để gieo mầm hy vọng và sự nghi ngờ vào lòng Thiên Hằng Giới. Hắn muốn kẻ địch của Tổ Chức tìm đến mình, thay vì hắn phải tự mình đi tìm từng kẻ một.

Hắn nhìn về phía nữ tướng trẻ tuổi đang ngơ ngác. Đây sẽ là một khởi đầu thú vị. Thiên Hằng Giới, ta đến rồi!

Lâm Phàm khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy thâm ý hiện lên trên khuôn mặt. Kỷ nguyên chinh phạt và tái tạo, ở Thiên Hằng Giới, chính thức bắt đầu.

Hắn quay sang Thẩm Mộng. “Tìm hiểu thông tin về nữ tướng đó. Và chuẩn bị cho bước tiếp theo. Chúng ta sẽ không trực tiếp can thiệp, mà sẽ là một vị cứu tinh bí ẩn, từ từ dẫn dắt Thiên Hằng Giới đi vào quỹ đạo của Vạn Đế Thần Triều.”

Thẩm Mộng gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng. “Đại Đế anh minh. Kế sách này, chắc chắn sẽ khiến Tổ Chức phải bất ngờ.”

Lâm Phàm nhìn xuống chiến trường đang dần lắng xuống với sự hoang mang của cả hai phe. Hắn biết, một cơn bão mới sắp sửa quét qua Thiên Hằng Giới, và người tạo ra cơn bão đó, chính là hắn.

Chí Tôn Vạn Đế, Lâm Phàm, đã đặt chân lên mảnh đất mới, mang theo sứ mệnh và quyền năng của mình, sẵn sàng viết nên trang sử mới cho vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8