Chí Tôn Vạn Đế
Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:09:03 | Lượt xem: 5

Chương 224: Huyết Chiến U Huyền, Vạn Đế Trấn Thế

Dưới bầu trời u ám của U Huyền Giới, mệnh lệnh phản công của U Huyền Đế vang lên như tiếng kèn tang. Quân đoàn U Huyền, với những chiến binh mang giáp đen kịt và đôi mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng rống man rợ, lao thẳng vào đội hình Vạn Đế Thần Triều. Sự sợ hãi đã nhen nhóm, nhưng lòng trung thành mù quáng và nỗi ám ảnh về sự trừng phạt của Tổ Chức đã đẩy họ vào cuộc chiến không lối thoát.

Tuy nhiên, đối diện với họ không phải là một thế lực non trẻ, mà là Vạn Đế Thần Triều – một đế quốc đã được tôi luyện qua vô số trận chiến, thống nhất cả một Đại Giới rộng lớn. Mỗi chiến binh của Lâm Phàm đều mang trong mình khí phách của kẻ chinh phục, ánh mắt sắc lạnh và ý chí sắt đá. Họ không chiến đấu vì sợ hãi, mà vì niềm tin tuyệt đối vào vị Chí Tôn của mình.

Lâm Phàm, đứng sừng sững trên chiến hạm Thần Triều tối cao, ánh mắt lạnh lùng quét qua chiến trường. Hắn không cần phải tự mình ra tay ngay lập tức. Đội quân của hắn đã đủ mạnh để nghiền nát bất kỳ sự phản kháng nào ở cấp độ này. “Truyền lệnh: Tiêu diệt toàn bộ lực lượng phản kháng, không cần giữ lại bất kỳ ai thuộc Tổ Chức. Quân lính U Huyền Giới đầu hàng sẽ được tha thứ!” Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo uy áp của một vị Đế Vương chân chính, xuyên thấu không gian, truyền đến tai từng chiến binh.

Chỉ trong tích tắc, tiếng trống trận của Vạn Đế Thần Triều vang dội, như sấm sét xé tan màn đêm. Tướng quân Liệt Dương, chỉ huy quân tiên phong, gầm lên một tiếng, dẫn đầu hàng vạn chiến hạm khổng lồ lao vào. Mỗi chiến hạm đều được trang bị Thần Khí tối tân, bắn ra những cột sáng hủy diệt, xé toạc phòng tuyến của U Huyền Giới. Phía sau là các quân đoàn tinh nhuệ, gồm các cường giả từ cấp Vương Giả đến Thánh Giả, mỗi người đều mang theo sát khí ngút trời.

Thế trận của U Huyền Giới nhanh chóng bị phá vỡ. Những chiến binh U Huyền, dù hung hãn đến đâu, cũng không thể chống lại sức mạnh áp đảo của Vạn Đế Thần Triều. Từng đợt sóng xung kích từ các pháp trận khổng lồ của Thần Triều quét qua, khiến hàng ngàn chiến binh U Huyền tan biến thành tro bụi. Các tướng lĩnh U Huyền, vốn tự hào về sức mạnh được Tổ Chức ban cho, giờ đây phải đối mặt với những đối thủ mạnh hơn gấp bội.

Liệt Dương, thân là một Đại Đế dưới trướng Lâm Phàm, vung trường đao, mỗi nhát chém đều mang theo hỏa diễm rực trời, thiêu đốt hàng trăm kẻ địch. Các tướng lĩnh khác như Hàn Băng, Thiên Lôi, cũng không hề kém cạnh, dẫn dắt quân đoàn của mình như những mũi tên độc, xuyên thủng trái tim địch. Chiến trường nhanh chóng biến thành một lò mổ, nơi quân đội U Huyền Giới phải hứng chịu sự tàn phá khủng khiếp.

U Huyền Đế nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ của mình. Đây không chỉ là một Đại Đế bình thường, mà là một Đế Vương đã trải qua vô số sinh tử, thống ngự một đế quốc mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tràn trong quân đội của mình, nhưng hắn không thể lùi bước. Tổ Chức sẽ không tha cho những kẻ hèn nhát.

“Lâm Phàm! Ngươi dám xâm phạm U Huyền Giới của ta, ngươi sẽ phải trả giá!” U Huyền Đế gầm lên, vận dụng toàn bộ năng lượng hắc ám trong cơ thể. Hắn biết mình không phải đối thủ của Lâm Phàm, nhưng hắn phải cố gắng cầm chân, chờ đợi viện trợ từ Tổ Chức.

Từ trên chiến hạm, Lâm Phàm lạnh lùng nhìn U Huyền Đế. Một bước chân hắn nhẹ nhàng nhấc lên, rồi hạ xuống. Không có bất kỳ dao động không gian hay khí thế kinh người nào, nhưng ngay lập tức, một lực lượng vô hình bỗng nhiên giáng xuống, trực tiếp bao trùm lấy U Huyền Đế. Đó là uy áp của Chí Tôn Thần Tàng, là sự thức tỉnh của một phần ký ức và sức mạnh chân chính của hắn.

U Huyền Đế cảm thấy như mình bị một ngọn núi khổng lồ đè nặng, toàn thân run rẩy. Hắn muốn phản kháng, muốn vận dụng pháp tắc hắc ám của mình, nhưng tất cả đều trở nên vô dụng. Trước mặt Lâm Phàm, hắn chỉ như một con kiến đang cố gắng chống lại một vị thần. “Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn thốt lên, giọng nói đầy run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào.

“Ta là ai, ngươi không cần biết. Ngươi chỉ cần biết, kẻ nào liên quan đến Tổ Chức, kẻ đó sẽ phải diệt vong.” Lâm Phàm đáp, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sát khí ngút trời. Hắn vung tay lên, một đạo quang mang tím đen xẹt qua không trung, trực tiếp đánh trúng U Huyền Đế.

U Huyền Đế chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị đạo quang mang kia xuyên thủng. Một lỗ hổng lớn xuất hiện trên ngực hắn, máu đen phun ra như suối. Hắn gục xuống, đôi mắt vẫn mở to, tràn đầy sự kinh hoàng và không thể tin được. Hắn là một Đại Đế, là chúa tể của một Giới, nhưng lại bị đối phương đánh bại chỉ bằng một chiêu, không chút phản kháng.

Sự sụp đổ của U Huyền Đế nhanh chóng lan truyền khắp chiến trường. Quân đoàn U Huyền Giới, vốn đã mất tinh thần, giờ đây hoàn toàn tan rã. Nhiều người ném vũ khí đầu hàng, một số cố gắng bỏ chạy, số ít còn lại bị nghiền nát bởi Vạn Đế Thần Triều. Cuộc chiến U Huyền Giới, trận chiến mở màn cho hành trình Vạn Giới Chinh Phạt, đã kết thúc với chiến thắng áp đảo của Lâm Phàm.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc U Huyền Đế ngã xuống, một luồng khí tức cực kỳ âm u và cổ xưa bỗng nhiên bùng phát từ sâu trong cơ thể hắn, cố gắng thoát ly khỏi thể xác. Đó không phải là linh hồn của U Huyền Đế, mà là một loại ấn ký năng lượng, một tín hiệu báo động khẩn cấp mà Tổ Chức đã cài đặt trong mỗi thành viên quan trọng của chúng.

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã dự đoán được điều này. Tổ Chức sẽ không dễ dàng bỏ qua một Đại Đế như U Huyền Đế. Hắn vung tay, một cấm chế vô hình lập tức bao trùm lấy luồng khí tức đó, muốn phong tỏa nó lại. Nhưng luồng khí tức kia lại vô cùng xảo quyệt, nó không cố gắng chống cự mà đột nhiên biến thành một ảo ảnh mờ ảo, giống như một con mắt lạnh lẽo, quét qua Lâm Phàm một cái, rồi biến mất không dấu vết.

“Khá nhanh.” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Đây là lần đầu tiên hắn chạm trán trực diện với “dấu vết” của Tổ Chức sau khi thức tỉnh phần lớn ký ức. Luồng khí tức đó mang theo một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể hắn đã từng đối mặt với nó từ vô số kiếp trước. Hắn biết, việc tiêu diệt U Huyền Đế chỉ là một khởi đầu, một lời tuyên chiến trực tiếp gửi đến Tổ Chức.

Các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều nhanh chóng ổn định tình hình. U Huyền Giới đã bị chinh phục. Lâm Phàm ra lệnh cho các tướng lĩnh bắt đầu tiếp quản, thu thập tài nguyên, và đặt nền móng cho việc sáp nhập U Huyền Giới vào Vạn Đế Thần Triều. Đối với những chiến binh U Huyền Giới đã đầu hàng, hắn ban lệnh khoan dung, nhưng đối với những kẻ ngoan cố chống cự đến cùng hoặc có liên hệ sâu sắc với Tổ Chức, hắn không hề nhân nhượng.

Đứng trên đỉnh cao của U Huyền Giới, nơi trước đây là hoàng cung của U Huyền Đế, Lâm Phàm nhìn về phía xa xăm, nơi có vô số Đại Giới khác đang chờ đợi hắn. Hắn cảm nhận được sự thức tỉnh rõ rệt hơn của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình, những mảnh ký ức vụn vặt về thân phận thật sự của hắn, về kẻ thù đã phong ấn hắn, đang dần hiện rõ. Tổ Chức không chỉ là một thế lực, mà là một “Đạo Thống” cổ xưa, đã tồn tại từ những kỷ nguyên xa xăm nhất, nắm giữ những bí mật kinh thiên động địa về vạn giới.

Trận chiến U Huyền Giới chỉ là một tiếng chuông báo hiệu. Giờ đây, Tổ Chức đã chính thức biết đến sự trở lại của “Chí Tôn” Lâm Phàm. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến liên giới, cuộc chiến chống lại Đạo Thống cổ xưa, đã chính thức bắt đầu.

Lâm Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Tổ Chức, ta đã trở lại. Các ngươi đã phong ấn ta một lần, nhưng lần này, ta sẽ hủy diệt các ngươi, và khai sáng một kỷ nguyên mới cho vạn giới!”

Hắn quay người, các tướng lĩnh và cường giả Vạn Đế Thần Triều cúi đầu cung kính. U Huyền Giới, chỉ là bước khởi đầu cho hành trình chinh phạt vạn giới, hành trình để Chí Tôn thực sự hiển lộ uy danh, khai phá bí mật vũ trụ, và đối đầu trực diện với Tổ Chức đã phong ấn hắn từ vô số kỷ nguyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8