Chí Tôn Vạn Đế
Chương 189
Chương 189: Mộc Gia Thôn và Thiên Hà Đại Giới
Dưới ánh nắng rực rỡ của Thiên Hà Đại Giới, Lăng Tiêu cùng Mộc Phong và Mộc Lôi tiến vào Mộc Gia Thôn. Khác xa với những thành trì hùng vĩ hay tông môn tráng lệ mà hắn từng thấy ở Huyền Giới, Mộc Gia Thôn hiện ra với vẻ bình dị, mộc mạc. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất nhỏ hẹp, và những gương mặt chất phác của người dân đang lao động bên ruộng đồng, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.
Lăng Tiêu không khỏi nheo mắt quan sát. Hắn có thể cảm nhận được khí tức tu luyện yếu ớt từ những người trong thôn, phần lớn chỉ dừng lại ở cảnh giới Luyện Khí hoặc Trúc Cơ, cao hơn một chút là Kết Đan. Ngay cả Mộc Phong, người mạnh nhất mà hắn gặp cho đến nay, cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ. Điều này cho thấy, so với Huyền Giới, Thiên Hà Đại Giới có vẻ như có một hệ thống tu luyện khác biệt, hoặc ít nhất là ở vùng biên giới này, sức mạnh tổng thể chưa đạt đến mức độ kinh khủng mà hắn tưởng tượng cho một “Đại Giới”.
“Tiền bối, đây là nhà của chúng tôi.” Mộc Phong cung kính chỉ vào một căn nhà gỗ rộng rãi hơn một chút so với những căn khác, nằm ở vị trí trung tâm thôn. “Mời tiền bối vào nghỉ ngơi. Mộc Lôi, con mau đi chuẩn bị nước ấm và thức ăn cho tiền bối.”
Mộc Lôi nhanh nhẹn cúi đầu rồi chạy đi. Lăng Tiêu gật nhẹ, bước vào trong. Căn nhà tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Hắn ngồi xuống một chiếc ghế gỗ, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí trong không khí. Linh khí ở Thiên Hà Đại Giới có vẻ nồng đậm hơn một chút so với Huyền Giới, nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ lý tưởng cho việc tu luyện cấp cao.
“Tiền bối, xin hỏi người muốn dùng trà hay nước?” Mộc Phong rót một chén trà nóng, mùi hương thảo mộc thoang thoảng.
“Trà được rồi.” Lăng Tiêu mở mắt, cầm lấy chén trà. Hắn nhấp một ngụm, sau đó đặt chén xuống. “Mộc Phong, ngươi có thể kể cho ta nghe một chút về Thiên Hà Đại Giới này không? Ta vừa mới đến đây, còn nhiều điều chưa rõ.”
Mộc Phong hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng thu lại vẻ mặt. Hắn biết vị tiền bối này có lai lịch bất phàm, việc không hiểu rõ về Thiên Hà Đại Giới cũng là điều dễ hiểu. “Dạ vâng, tiền bối. Thiên Hà Đại Giới của chúng ta rộng lớn vô ngần, được chia thành hàng trăm vạn khu vực lớn nhỏ. Mộc Gia Thôn chúng tôi chỉ là một thôn làng nhỏ bé nằm ở rìa phía Tây của Thập Vạn Đại Sơn, thuộc lãnh địa của Hắc Phong Thành.”
Lăng Tiêu lắng nghe chăm chú. “Hắc Phong Thành? Là một thế lực như thế nào?”
“Hắc Phong Thành là một thành trì khá lớn trong khu vực, được cai trị bởi Thành Chủ Hắc Phong. Ông ta là một tu sĩ Hóa Thần cảnh trung kỳ, có quyền lực tuyệt đối trong phạm vi mấy vạn dặm quanh thành. Dưới trướng ông ta còn có ba vị Phó Thành Chủ đều là Hóa Thần cảnh sơ kỳ. Bất kỳ thôn làng hay thế lực nhỏ nào trong vùng đều phải nộp cống cho Hắc Phong Thành.” Mộc Phong giải thích.
Hóa Thần cảnh… Lăng Tiêu thầm gật đầu. Ở Huyền Giới, Hóa Thần đã là cường giả đứng đầu, nhưng ở đây, có lẽ chỉ là cấp trung. Hắn đã từng đạt tới cảnh giới Đại Đế, thậm chí suýt chạm tới Chí Tôn, nên một Hóa Thần cảnh không đáng để hắn bận tâm. Tuy nhiên, để xây dựng Vạn Đế Thần Triều, hắn cần phải hiểu rõ mọi cấp bậc sức mạnh và cấu trúc quyền lực.
“Vậy ngoài Hắc Phong Thành, còn có những thế lực nào đáng chú ý hơn không?” Lăng Tiêu hỏi tiếp.
Mộc Phong suy nghĩ một lát. “Dạ, nếu nói về những thế lực lớn hơn, thì cách đây khoảng trăm vạn dặm về phía Đông, có ba Đại Tông Môn hùng mạnh là Thanh Vân Tông, Bích Lạc Kiếm Phái và Cửu U Điện. Ba tông môn này có lịch sử hàng vạn năm, mỗi tông môn đều có ít nhất một vị Thái Thượng Trưởng Lão đạt tới cảnh giới Luyện Hư kỳ. Họ là những bá chủ thực sự của khu vực chúng tôi đang sống.”
Luyện Hư kỳ… Đây mới là những cường giả thực sự mà Lăng Tiêu cần quan tâm ở giai đoạn đầu. Cảnh giới tu luyện ở Thiên Hà Đại Giới dường như là: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Đại Thừa, Độ Kiếp, sau đó mới là các cảnh giới Đế Vương, Chân Thần. Dù đã có kinh nghiệm ở Huyền Giới, nhưng để thống nhất một Đại Giới, Lăng Tiêu vẫn cần phải cẩn trọng từng bước.
“Còn về tài nguyên và các loại khoáng vật quý hiếm thì sao? Thiên Hà Đại Giới có gì đặc biệt?” Lăng Tiêu chuyển hướng sang vấn đề tài nguyên, vốn là nền tảng cho sự phát triển của bất kỳ thế lực nào.
“Về tài nguyên…” Mộc Phong hơi ngập ngừng. “Khu vực Thập Vạn Đại Sơn của chúng tôi không có nhiều tài nguyên quý hiếm. Chủ yếu là một số linh dược cấp thấp, linh quặng thông thường. Những nơi có tài nguyên phong phú thường nằm sâu trong lòng đất, hoặc ở những vùng đất linh khí cực thịnh, thường bị các thế lực lớn độc chiếm.”
Hắn thở dài một tiếng. “Thôn chúng tôi cũng vì thiếu thốn tài nguyên mà không thể phát triển mạnh mẽ. Ngay cả việc duy trì sinh hoạt hàng ngày cũng khó khăn, còn phải đối phó với…” Mộc Phong đột nhiên dừng lại, sắc mặt có chút lo lắng.
Lăng Tiêu nhướng mày. “Đối phó với cái gì?”
Mộc Phong do dự một lát, rồi hạ giọng: “Dạ, là Phi Thiên Mã Tặc. Đó là một băng cướp khét tiếng trong khu vực Thập Vạn Đại Sơn. Chúng có khoảng mấy trăm tên, do ba tên thủ lĩnh cầm đầu, đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Chúng thường xuyên cướp bóc các thôn làng nhỏ, giết người đoạt của. Mộc Gia Thôn chúng tôi đã bị chúng cướp phá vài lần, tổn thất nặng nề. Lần gần đây nhất là cách đây nửa tháng, chúng đã cướp đi toàn bộ lương thực và linh thạch tích trữ của thôn, thậm chí còn bắt đi vài người trẻ tuổi.”
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia lạnh lẽo. “Mã tặc?”
“Dạ. Hắc Phong Thành cũng có điều động quân đội đi trấn áp, nhưng Phi Thiên Mã Tặc rất xảo quyệt, chúng thường ẩn náu trong các hang động bí mật trong núi, khó lòng truy bắt. Hơn nữa, chúng tôi nghe nói, dường như có thế lực nào đó phía sau đang âm thầm ủng hộ chúng, nên Hắc Phong Thành cũng không muốn làm lớn chuyện.” Mộc Phong nói, giọng đầy bất lực.
Lăng Tiêu nghe xong, trong lòng đã có tính toán. Đây chính là cơ hội đầu tiên để hắn đặt chân vào Thiên Hà Đại Giới, gây dựng danh tiếng và thu hút nhân tài. Một băng mã tặc nhỏ bé không đáng để hắn ra tay, nhưng đây lại là bước đệm hoàn hảo.
“Ngươi nói Phi Thiên Mã Tặc thường xuyên quấy phá thôn của ngươi?” Lăng Tiêu hỏi.
“Dạ vâng. Chúng rất tàn bạo, lần nào đến cũng cướp sạch, thậm chí còn sát hại người vô tội. Chúng tôi đã cố gắng chống trả, nhưng sức lực có hạn.” Mộc Phong cúi đầu, vẻ mặt u buồn.
Đúng lúc đó, Mộc Lôi mang nước ấm và một ít thức ăn đến. Nàng đặt nhẹ nhàng trước mặt Lăng Tiêu, đôi mắt to tròn nhìn hắn với vẻ tò mò và kính trọng. “Tiền bối, mời người dùng bữa.”
Lăng Tiêu nhìn Mộc Lôi, rồi lại nhìn Mộc Phong. Hắn cảm nhận được sự chân thành từ hai cha con này, và sự tuyệt vọng của những người dân nhỏ bé trước thế lực cường quyền. Hắn đã từng là một “phế vật” bị khinh miệt, nên hắn hiểu rõ cảm giác đó. Con đường Đế Vương của hắn không chỉ là chinh phạt, mà còn là bảo vệ, là kiến tạo một trật tự mới.
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định. “Mộc Phong, nếu ta giúp thôn ngươi giải quyết Phi Thiên Mã Tặc này, ngươi có nguyện ý giúp ta một chuyện không?”
Mộc Phong ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc. “Tiền bối… người nói thật sao? Người có thể giúp chúng tôi giải quyết Phi Thiên Mã Tặc?” Hắn không dám tin vào tai mình. Một tu sĩ trẻ tuổi như Lăng Tiêu, dù có mạnh đến đâu, cũng khó lòng đối phó với cả một băng mã tặc có ba tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và uy nghiêm. “Ta không nói đùa. Ta đến Thiên Hà Đại Giới này để xây dựng một đế quốc, một thế lực có thể thống ngự vạn giới. Và ta cần những người đồng hành, những người sẽ tin tưởng và đi theo ta. Mộc Gia Thôn có thể là điểm khởi đầu của ta.”
Mộc Phong và Mộc Lôi hoàn toàn sững sờ. Xây dựng đế quốc? Thống ngự vạn giới? Đây là những lời lẽ mà họ chưa từng nghe thấy từ bất kỳ ai, ngay cả những cường giả Luyện Hư kỳ mà họ biết cũng không dám nói ra những lời ngông cuồng đến vậy. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Lăng Tiêu, họ lại không thấy một chút nào là khoác lác, mà chỉ thấy sự kiên định và ý chí sắt đá.
Mộc Phong quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Nếu tiền bối thật sự có thể giúp Mộc Gia Thôn thoát khỏi ách thống trị của Phi Thiên Mã Tặc, thì Mộc Phong này nguyện ý dốc hết sức lực, dù phải lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ không từ nan! Toàn bộ Mộc Gia Thôn chúng tôi nguyện trung thành với tiền bối!”
Mộc Lôi cũng nhanh chóng quỳ xuống theo cha mình, đôi mắt long lanh nhìn Lăng Tiêu, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng cảm thấy, vị tiền bối này chính là vị thần mà họ đã chờ đợi bấy lâu.
Lăng Tiêu đứng dậy, bước tới đỡ Mộc Phong lên. “Tốt. Ta cần ngươi giúp ta hiểu rõ hơn về Thiên Hà Đại Giới này, về những thế lực lớn, những vùng đất trù phú, và những con người tài giỏi. Ta sẽ không bao giờ bạc đãi những người đã tin tưởng ta.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua những mái nhà đơn sơ, hướng về phía xa xăm của Thập Vạn Đại Sơn. “Phi Thiên Mã Tặc… Để xem, bài học đầu tiên ta dành cho Thiên Hà Đại Giới sẽ như thế nào.”
Một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi Lăng Tiêu. Hắn đã từng là một kẻ bị ruồng bỏ, một “phế vật”. Giờ đây, hắn trở lại, mang theo bí mật kinh thiên của Chí Tôn Thần Tàng, và ý chí thống ngự vạn giới. Hành trình của Vạn Đế Thần Triều, sẽ chính thức bắt đầu từ việc tiêu diệt một băng mã tặc nhỏ bé này.
Hắn đã sẵn sàng cho thử thách đầu tiên ở Thiên Hà Đại Giới. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, tựa như một vì sao băng cắt ngang bầu trời đêm, báo hiệu cho sự xuất hiện của một vị Đế Vương vĩ đại.