Chí Tôn Vạn Đế
Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:50:58 | Lượt xem: 4

Chương 188: Bước Chân Đại Giới

Lăng Tiêu đứng sừng sững giữa hư không, đôi mắt đen láy phản chiếu vô vàn tinh tú. Cảnh tượng trước mắt hắn không phải là bầu trời đêm của Thái Huyền Giới quen thuộc, mà là một bức tranh vũ trụ hùng vĩ, bao la đến vô tận. Nơi đây, khí tức cuồn cuộn như sóng thần, mang theo sự cổ xưa và uy áp, thấm đẫm vào từng tế bào, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động, phát ra một luồng năng lượng khao khát như muốn nuốt trọn cả không gian này.

“Đại Giới…” Hắn lặp lại, giọng nói trầm khàn nhưng đầy phấn khích. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt. Khí tức nơi đây không chỉ thuần khiết hơn, mà còn dày đặc hơn gấp trăm lần so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Huyền Giới. Hắn có thể cảm nhận được Đại Đạo chi lực hiện hữu rõ ràng hơn, như những sợi tơ vô hình đan xen khắp không gian, mời gọi kẻ tu luyện đến gần và lĩnh ngộ.

Hít một hơi thật sâu, Lăng Tiêu cảm thấy toàn thân như được gột rửa. Năng lượng tràn vào cơ thể, tự động tinh lọc kinh mạch, củng cố tu vi. Hắn không cần cố gắng, chỉ đứng đó thôi cũng đã cảm thấy sức mạnh đang từ từ tăng trưởng. Đây chính là khởi đầu mới, một bước ngoặt thực sự trên con đường Đế Vương.

Không chần chừ thêm, Lăng Tiêu hạ xuống. Hắn không biết mình đang ở đâu, nhưng trực giác mách bảo hắn nên tìm hiểu thế giới này trước. Hắn dùng thần thức quét qua, cảm nhận được bên dưới là một vùng núi non trùng điệp, cây cối cao vút tận trời, rậm rạp và mang một vẻ hoang sơ, cổ kính mà hắn chưa từng thấy. Ngay cả những thân cây già cỗi nhất cũng tỏa ra sinh cơ dồi dào, như đã tồn tại qua hàng vạn năm.

Trong khoảnh khắc hắn tiếp đất, một luồng chấn động nhẹ lan truyền. Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi, nhìn xuống thung lũng sâu thẳm. Xa xa, những ngọn núi khác như những cột trụ khổng lồ chống trời, mây mù lượn lờ bao phủ lấy đỉnh núi, tạo nên một cảnh tượng thần tiên.

“Nơi này… thật sự là một khởi đầu hoàn hảo.” Lăng Tiêu khẽ cười. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự giao thoa giữa không gian và thời gian nơi đây, những quy tắc Đại Đạo hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được tiếp thêm sinh lực, bắt đầu hoạt động mạnh mẽ, âm thầm hấp thu những tinh hoa của Đại Giới. Hắn có thể cảm thấy phong ấn đang dần lỏng lẻo hơn, dù chỉ là một chút, nhưng đủ để hắn biết rằng mình đang đi đúng hướng.

Bỗng nhiên, một tiếng rống giận dữ vang vọng từ thung lũng bên dưới, phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng. Kế đó là tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng người la hét, và cả những luồng năng lượng bùng nổ. Lăng Tiêu mở mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn sương mù.

Hắn thấy một nhóm khoảng mười mấy người đang giao chiến ác liệt với một bầy yêu thú hình thể to lớn. Những yêu thú này có hình dáng như hổ, nhưng toàn thân phủ vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc bén có thể xé rách không gian. Chúng là những “Hắc Lân Mãnh Hổ”, một loại yêu thú cấp thấp ở Đại Giới, nhưng sức mạnh của chúng đã tương đương với cường giả Hóa Thần Cảnh ở Huyền Giới. Nhóm người kia, dù tu vi không tệ, nhưng hiển nhiên đang gặp khó khăn.

Một trong số đó là một thiếu nữ trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, nhưng lúc này sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi. Nàng đang cố gắng bảo vệ một lão nhân bị thương nặng, nhưng một con Hắc Lân Mãnh Hổ đã lao tới, móng vuốt sắc nhọn vung lên, mang theo kình phong mạnh mẽ. Những người khác đều bị yêu thú khác vây hãm, không thể chi viện.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không có ý định xen vào chuyện của người khác, nhưng cảnh tượng này lại gợi cho hắn nhớ đến những ngày tháng yếu ớt của mình. Hắn vung tay áo, một luồng kiếm khí vô hình lướt qua không gian, nhanh như chớp. “Phập!” Con Hắc Lân Mãnh Hổ đang lao tới thiếu nữ bỗng chững lại, một vết kiếm mảnh như sợi tóc xuất hiện trên đầu nó. Tiếp đó, thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống, không một tiếng động.

Mọi người trong thung lũng đều ngẩn ra. Con Hắc Lân Mãnh Hổ mạnh nhất trong bầy, chỉ trong nháy mắt đã bị giết chết? Ai làm? Họ nhìn quanh, không thấy bất kỳ ai.

Lăng Tiêu không quan tâm đến sự kinh ngạc của họ. Hắn chỉ muốn hạ xuống gần hơn để quan sát. Hắn nhẹ nhàng đáp xuống một gốc cây cổ thụ cách đó không xa, che giấu khí tức. Mặc dù ở Huyền Giới hắn đã là một cường giả đỉnh cao, nhưng ở Đại Giới này, hắn biết mình phải thận trọng. Đây không phải là nơi hắn có thể ngang ngược như trước.

Sau khi con đầu đàn chết, bầy Hắc Lân Mãnh Hổ còn lại trở nên hỗn loạn, cuối cùng bỏ chạy toán loạn. Nhóm người thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn kinh hãi. Thiếu nữ nhanh chóng chạy tới kiểm tra lão nhân. “Gia gia, người không sao chứ?”

Lão nhân ho khan vài tiếng, khuôn mặt tiều tụy. “Không sao… Nhưng mà, ai đã ra tay cứu chúng ta?”

Một người đàn ông trung niên mạnh mẽ hơn đáp: “Không thấy ai cả. Chỉ cảm thấy một luồng kiếm khí sắc bén vô cùng, mạnh hơn chúng ta rất nhiều. Có lẽ là một vị tiền bối ẩn cư trong núi.”

Lăng Tiêu nghe vậy, hắn quyết định không lộ diện vội. Hắn cần thông tin. Hắn cố tình nén chặt khí tức, sử dụng thủ pháp ẩn mình mà hắn đã tu luyện, để ngay cả cường giả ở cảnh giới cao hơn cũng khó lòng phát hiện.

Nhóm người này tự xưng là người của “Mộc Gia Thôn”, đang trên đường đi thu thập dược liệu thì gặp phải yêu thú. Qua lời nói chuyện của họ, Lăng Tiêu dần phác họa được bức tranh sơ lược về thế giới này. Nơi đây được gọi là “Thiên Hà Đại Giới”, một trong vô số Đại Giới tồn tại trong vũ trụ rộng lớn. Cường giả ở đây được phân chia thành các cảnh giới khác nhau, từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, cho đến Độ Kiếp và cuối cùng là “Đế Vương Cảnh” – những người thống ngự một phương, được xưng là Đại Đế.

Hóa Thần Cảnh ở đây chỉ là tầng lớp trung hạ, tương đương với tầng lớp bình dân hoặc lính quèn trong các quân đoàn lớn. Cường giả thật sự phải đạt đến Luyện Hư, Hợp Thể, thậm chí là Đại Thừa. Còn Đế Vương Cảnh, đó là những tồn tại chỉ nghe danh đã đủ khiến người khác run sợ.

Lăng Tiêu thầm gật đầu. Tu vi của hắn hiện tại sau khi trải qua Huyền Giới, đã chạm đến đỉnh cao của Hóa Thần Cảnh, thậm chí đã bước một chân vào Luyện Hư. Nhưng hắn biết, ở Thiên Hà Đại Giới này, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ giữa sa mạc. Con đường trở thành Đại Đế, thống nhất một Đại Giới, còn xa lắm.

Thiếu nữ, tên là Mộc Linh Nhi, sau khi chăm sóc lão gia gia của mình, bỗng ngẩng đầu nhìn về phía gốc cây Lăng Tiêu đang ẩn mình. Nàng có một loại trực giác nhạy bén hơn người thường. “Có lẽ, vị tiền bối đã cứu chúng ta vẫn còn ở đây.” Nàng nói khẽ.

Lăng Tiêu thoáng kinh ngạc. Trực giác của cô bé này khá tốt. Hắn vẫn im lặng, không có ý định lộ diện. Hắn muốn quan sát thêm.

Mộc Linh Nhi đứng dậy, hướng về phía gốc cây cổ thụ, cúi người thật sâu. “Tiểu nữ Mộc Linh Nhi, xin đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ. Ân tình này, Mộc gia chúng con sẽ không bao giờ quên.”

Thấy cô bé thành tâm như vậy, Lăng Tiêu suy nghĩ một chút. Có lẽ, đây là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu thêm về Thiên Hà Đại Giới này. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình. Hắn cần một điểm tựa, một khởi đầu.

Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực nhưng lại vô cùng từ hòa. “Không cần đa lễ. Chỉ là tiện tay mà thôi.”

Mộc Linh Nhi cùng những người khác giật mình. Họ vội vàng nhìn về phía giọng nói, chỉ thấy một thân ảnh mơ hồ dần hiện rõ dưới gốc cây cổ thụ. Đó là một thanh niên tuấn tú, khí chất siêu phàm, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen, tay chắp sau lưng, đứng đó như một vị thần giáng trần.

“Tiền… tiền bối!” Mộc Linh Nhi lắp bắp, khuôn mặt đỏ ửng. Tu vi của nàng chỉ là Kim Đan Cảnh, trong mắt nàng, Lăng Tiêu như một vực sâu không đáy, không thể nào nhìn thấu.

Lăng Tiêu bước tới gần, khẽ gật đầu. “Các ngươi đang gặp nạn?”

Lão nhân được Mộc Linh Nhi đỡ dậy, cố gắng đứng thẳng người, run rẩy nói: “Kính chào tiền bối. Chúng tôi là người của Mộc Gia Thôn, vốn sống nhờ vào việc hái lượm dược liệu trong Đại Hoang Sơn. Không ngờ hôm nay lại gặp phải bầy Hắc Lân Mãnh Hổ hung tàn. May mắn có tiền bối ra tay cứu giúp.”

Lăng Tiêu nhìn quanh. “Đại Hoang Sơn? Mộc Gia Thôn?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản, như thể hắn là người vừa từ một thế giới khác đến.

Lão nhân và những người khác ngạc nhiên. Vị tiền bối này lại không biết Đại Hoang Sơn? Chẳng lẽ hắn là một ẩn sĩ đã bế quan quá lâu? Hoặc là… hắn đến từ một nơi rất xa?

“Tiền bối… người không biết Đại Hoang Sơn sao?” Mộc Linh Nhi hỏi, giọng điệu đầy tò mò.

Lăng Tiêu khẽ cười. “Ta vừa mới rời khỏi một nơi bế quan sâu thẳm, đã lâu không đặt chân đến thế gian. Vô tình lạc bước đến đây. Các ngươi có thể cho ta biết thêm về vùng đất này không?”

Nghe Lăng Tiêu nói vậy, những người kia càng thêm kính nể. Một vị cường giả ẩn cư, tu vi thâm hậu, lại còn khiêm tốn như vậy. Lão nhân vội vàng nói: “Dạ vâng, tiền bối. Chúng tôi sẽ rất vinh hạnh được làm người dẫn đường. Mộc Gia Thôn chúng tôi tuy nhỏ bé, nhưng cũng có thể cung cấp cho tiền bối một chỗ nghỉ chân, và tất cả những thông tin mà tiền bối cần.”

Lăng Tiêu gật đầu. “Vậy thì làm phiền các ngươi.”

Con đường Đế Vương, xây dựng đế quốc, thống nhất Đại Giới… Tất cả đều phải bắt đầu từ những bước chân nhỏ nhất. Từ một thôn làng nhỏ bé, Lăng Tiêu sẽ bắt đầu hành trình chinh phục Thiên Hà Đại Giới, từng bước một, cho đến khi tên tuổi của hắn vang danh khắp chư thiên vạn giới. Hắn biết, con đường này còn gian nan gấp vạn lần so với Huyền Giới, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa khát vọng chưa bao giờ tắt.

“Thiên Hà Đại Giới… Ta đến rồi.” Hắn thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định. “Vạn Đế Thần Triều, sẽ bắt đầu từ nơi này!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8