Chí Tôn Vạn Đế
Chương 190
CHƯƠNG 190: CHINH PHẠT PHI THIÊN MÃ TẶC
Lăng Tiêu ngồi trong thư phòng, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước cổ. Hắn đã dành mấy ngày để thu thập tin tức về Thiên Hà Đại Giới, đặc biệt là về băng Phi Thiên Mã Tặc mà hắn đã nhắc đến. Thiên Hà Đại Giới rộng lớn hơn Huyền Giới gấp bội, nơi đây cường giả như mây, thế lực trùng điệp. Dù là một băng mã tặc “nhỏ bé” trong mắt hắn, nhưng Phi Thiên Mã Tặc cũng có hàng vạn thành viên, thủ lĩnh của chúng là một cường giả Đại Đế cảnh sơ kỳ, hoành hành ngang ngược, cướp bóc vô số, khiến các thế lực địa phương đau đầu nhức óc.
“Chí Tôn Thần Tàng đã khôi phục được khoảng ba phần mười sức mạnh, nhưng vẫn còn nhiều phong ấn cần phá giải. Tuy nhiên, sức mạnh hiện tại của ta cũng đủ để đối phó với những kẻ Đại Đế cảnh thông thường.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Hắn không định đích thân ra tay cho mọi việc. Một đế quốc hùng mạnh cần có những vị tướng tài ba, những mưu sĩ trí tuệ và những binh lính dũng mãnh. Đây là cơ hội để Vạn Đế Thần Triều của hắn thể hiện sức mạnh, đồng thời chiêu mộ thêm nhân tài, gieo rắc danh tiếng của mình.
Hắn triệu tập năm vị cường giả mà hắn đã chiêu mộ được trong mấy ngày qua. Họ là những kẻ lang bạt kỳ hồ, có người là tán tu đỉnh cấp, có người là tướng quân mất nước sau khi đế quốc của họ sụp đổ, tất cả đều có thực lực phi phàm, đạt đến cảnh giới Bán Đế hoặc bước chân vào Đại Đế cảnh. Bị khí chất vương giả của Lăng Tiêu và viễn cảnh về một “Thần Triều thống ngự vạn giới” hấp dẫn, họ đã nguyện trung thành, trở thành những hạt nhân đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều.
Đứng đầu là Hoắc Vân, một lão tướng quân tóc bạc phơ nhưng khí thế hùng dũng, từng là Thần tướng của một đế quốc hùng mạnh đã sụp đổ. Ông nổi tiếng với khả năng cầm quân thần tốc và mưu trí hơn người. Kế đến là Thanh Huyên, một nữ kiếm khách lạnh lùng, kiếm pháp xuất quỷ nhập thần, thân pháp nhanh nhẹn như gió. Ba người còn lại là những cường giả đỉnh cấp đến từ các chủng tộc khác nhau trong Thiên Hà Đại Giới, mỗi người đều có sở trường riêng: một Hắc Diễm Ma Tộc am hiểu trận pháp, một Thạch Nhân Tộc thân thể cứng rắn vô song, và một Linh Tộc có khả năng trị liệu và phụ trợ mạnh mẽ.
“Các ngươi đã biết về Phi Thiên Mã Tặc rồi chứ?” Lăng Tiêu mở lời, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một uy áp vô hình, khiến không khí trong thư phòng trở nên trang nghiêm. “Chúng hoành hành ở vùng biên giới phía Đông, cướp bóc thôn làng, tấn công thương đội, gieo rắc tai ương. Ta muốn các ngươi mang theo ba vạn binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều, trong vòng ba ngày, nhổ cỏ tận gốc băng mã tặc này. Không tha một ai, nhưng cũng không tàn sát bách tính vô tội. Của cải cướp được sẽ sung vào ngân khố, dân chúng sẽ được bảo vệ.”
Hoắc Vân tiến lên một bước, cung kính đáp: “Bẩm Hoàng chủ, Hoắc Vân nguyện đi đầu, mang về thủ cấp của thủ lĩnh Phi Thiên Mã Tặc, dâng lên người!”
Thanh Huyên cũng gật đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm, toát ra hàn khí: “Ta sẽ cùng Hoắc lão tướng quân. Binh lính của chúng ta cần một trận chiến để tôi luyện, để Thiên Hà Đại Giới biết đến sự tồn tại của Vạn Đế Thần Triều.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng: “Tốt. Ta sẽ cho Hoắc Vân làm chủ soái, Thanh Huyên làm phó soái. Ba vị còn lại hỗ trợ, phân công rõ ràng. Nhớ kỹ, đây không chỉ là một trận chiến tiêu diệt giặc cướp, mà còn là lời tuyên bố đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều ta với Thiên Hà Đại Giới. Ta muốn một chiến thắng vang dội, không một sai sót, phải thể hiện được sự kỷ luật và sức mạnh vượt trội của binh lính Thần Triều.”
Năm vị cường giả đồng thanh đáp: “Tuân lệnh Hoàng chủ!” Khí thế của họ bùng nổ, sẵn sàng xông pha trận mạc.
Ngay trong đêm đó, ba vạn tinh binh của Vạn Đế Thần Triều, những binh lính được Lăng Tiêu tuyển chọn và huấn luyện kỹ lưỡng trong thời gian ngắn, mang theo trang bị tiên tiến được Lăng Tiêu tạo ra từ Chí Tôn Thần Tàng, lặng lẽ xuất phát. Dưới sự dẫn dắt của Hoắc Vân và Thanh Huyên, họ lao về phía Đông như một mũi tên sắc nhọn, không gây bất kỳ tiếng động nào, bí mật hành quân dưới màn đêm.
Phi Thiên Mã Tặc có tổng đà nằm sâu trong một dãy núi hiểm trở, được gọi là Hắc Sơn Lĩnh. Nơi đây địa hình phức tạp, có nhiều khe núi, vực sâu và hang động ẩn nấp, lại thêm vô số trận pháp do mã tặc bố trí để phòng thủ. Chúng tin rằng nơi đây là bất khả xâm phạm, đã từng đẩy lùi vô số cuộc vây quét của các thế lực xung quanh.
Tuy nhiên, Hoắc Vân, với kinh nghiệm chiến trường phong phú và khả năng đọc trận pháp tuyệt vời, đã lên kế hoạch tác chiến tỉ mỉ. Ông chia quân thành ba đạo: một đạo chính diện thu hút sự chú ý, hai đạo còn lại bí mật vòng qua sườn núi, tấn công từ phía sau và hai bên sườn. Thanh Huyên cùng ba vị cường giả còn lại dẫn đầu các mũi nhọn, có nhiệm vụ tiêu diệt các cứ điểm trọng yếu và thủ lĩnh mã tặc, cũng như các pháp trận phòng ngự chủ chốt.
Khi bình minh ló dạng, Vạn Đế Thần Triều bắt đầu hành động. Tiếng trống trận vang vọng, chấn động cả Hắc Sơn Lĩnh. Quân mã tặc giật mình, vội vàng chống trả. Chúng ỷ vào địa thế hiểm trở và số lượng đông đảo, cười nhạo đoàn quân “non trẻ” của Vạn Đế Thần Triều, nghĩ rằng đây chỉ là một đám tân binh thiếu kinh nghiệm.
Nhưng sự kiêu ngạo của chúng nhanh chóng biến thành kinh hoàng. Binh lính Vạn Đế Thần Triều kỷ luật nghiêm minh, phối hợp ăn ý, mỗi người đều sở hữu sức mạnh vượt trội so với binh lính mã tặc thông thường. Vũ khí và giáp trụ của họ sáng lấp lánh, được luyện chế từ những khoáng thạch quý hiếm, sắc bén không gì sánh bằng, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của kẻ địch. Các pháp trận phòng thủ của mã tặc bị phá vỡ nhanh chóng dưới sự dẫn dắt của cường giả Hắc Diễm Ma Tộc và sự phối hợp ăn ý của binh lính.
Hoắc Vân chỉ huy đại quân chính diện tiến công, khiến quân mã tặc tập trung phòng thủ, rơi vào thế bị động. Cùng lúc đó, Thanh Huyên dẫn đầu đội quân tinh nhuệ, như một bóng ma lướt qua các trận pháp còn sót lại, bất ngờ xuất hiện ở phía sau tổng đà. Kiếm khí lạnh lẽo của nàng quét qua, vô số mã tặc ngã xuống, không kịp phản ứng. Ba vị cường giả còn lại cũng phát huy hết sức mạnh, tạo thành thế gọng kìm, bao vây hoàn toàn Hắc Sơn Lĩnh, cắt đứt mọi đường lui của mã tặc.
Thủ lĩnh Phi Thiên Mã Tặc, Phi Thiên Ma Quân, là một kẻ hung hãn, vừa bước vào Đại Đế cảnh. Hắn đang say sưa trong tổng đà thì bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Khi thấy quân lính của mình bị tàn sát, hắn giận dữ xông ra, ma khí cuồn cuộn, định dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát những kẻ dám xâm phạm lãnh địa của mình.
“Lũ chuột nhắt! Dám cả gan chọc vào Phi Thiên Mã Tặc ta? Ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là cái chết!” Hắn gầm lên, vung ra một quyền, ma khí hóa thành một con mãnh thú khổng lồ lao về phía Hoắc Vân, mang theo sức mạnh hủy diệt.
Hoắc Vân không hề nao núng. Ông là Bán Đế đỉnh phong, tuy chưa đạt tới Đại Đế cảnh nhưng kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại có sự hỗ trợ của binh lính và trận pháp. Ông khẽ quát, giơ cao trường thương, một đạo kim quang bùng nổ, mang theo khí thế của nghìn quân, hóa giải công kích của Phi Thiên Ma Quân. Sau đó, ông phóng ra vô số mũi thương ảnh, khóa chặt mọi đường né tránh của đối thủ.
Cùng lúc đó, Thanh Huyên như một tia chớp, xuất hiện phía sau Phi Thiên Ma Quân. Kiếm của nàng không tiếng động, nhưng ẩn chứa sát ý kinh người, trực chỉ yếu huyệt của hắn. Phi Thiên Ma Quân cảm thấy nguy hiểm, vội vàng quay người chống đỡ, nhưng vẫn bị kiếm khí xuyên qua vai, máu tươi phun ra. Ba vị cường giả khác cũng đồng loạt ra tay, không cho hắn cơ hội phản công.
“Ngươi là ai?” Hắn kinh hãi nhìn Thanh Huyên, không ngờ một nữ nhân trẻ tuổi lại có kiếm pháp đáng sợ đến vậy, và đội hình này lại ăn ý đến mức khiến hắn không kịp trở tay.
“Người của Vạn Đế Thần Triều.” Thanh Huyên lạnh lùng đáp, kiếm lại vung lên, phối hợp cùng Hoắc Vân và ba vị cường giả khác. Năm người bọn họ không cho Phi Thiên Ma Quân một cơ hội nào để thở, liên tục công kích, khiến hắn liên tục bị thương, từ thế chủ động rơi vào thế bị động hoàn toàn.
Phi Thiên Ma Quân dù mạnh mẽ, nhưng hắn chỉ là một kẻ Đại Đế cảnh sơ kỳ, lại kiêu ngạo tự mãn, không ngờ lại đối mặt với một đội hình năm cường giả Bán Đế và Đại Đế cảnh phối hợp ăn ý, cùng với ba vạn tinh binh tinh nhuệ được trang bị đến tận răng. Tổng đà của hắn tan nát, quân lính bị tàn sát không còn mảnh giáp. Hắn muốn chạy trốn nhưng mọi ngả đường đều bị chặn đứng.
Cuối cùng, sau một hồi giao chiến kịch liệt, Phi Thiên Ma Quân bị Hoắc Vân dùng trường thương xuyên thủng ngực, sau đó Thanh Huyên kết liễu bằng một nhát kiếm chí mạng vào đầu. Hắn gục xuống, ánh mắt đầy sự hối hận và kinh hoàng, không thể tin rằng băng mã tặc lừng lẫy của mình lại bị tiêu diệt nhanh chóng đến vậy.
Trong vòng chưa đầy một ngày, Phi Thiên Mã Tặc bị nhổ cỏ tận gốc. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp vùng biên giới phía Đông của Thiên Hà Đại Giới, gây chấn động không nhỏ. Một thế lực mới, Vạn Đế Thần Triều, đã xuất hiện và thể hiện sức mạnh đáng sợ của mình, hoàn toàn khác biệt so với các thế lực địa phương.
Lăng Tiêu nhận được báo cáo chiến thắng, khẽ mỉm cười. “Tốt lắm. Hoắc Vân và Thanh Huyên không làm ta thất vọng. Thiên Hà Đại Giới sẽ sớm biết đến danh tiếng của Vạn Đế Thần Triều.”
Chiến thắng này không chỉ tiêu diệt một băng mã tặc, mà còn mang lại vô số của cải, tài nguyên mà Phi Thiên Mã Tặc đã cướp bóc được, cùng với việc chiêu mộ được một số thành viên mã tặc có tiềm năng sau khi được cải tạo. Quan trọng hơn, nó đã chứng minh năng lực của Vạn Đế Thần Triều và thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Thiên Hà Đại Giới. Một số thế lực nhỏ bắt đầu cử người đến dò la, thậm chí có ý định tìm kiếm sự bảo hộ hoặc liên minh, còn các thế lực lớn hơn thì bắt đầu cảnh giác.
“Đây chỉ là bước khởi đầu.” Lăng Tiêu đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Thiên Hà Đại Giới này, ta sẽ từng bước chinh phục. Kẻ thù của ta không chỉ là những thế lực nhỏ bé này, mà là cả một Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn ta. Ta cần sức mạnh, cần đế quốc của riêng mình, để đối đầu với chúng.”
Hắn nhắm mắt lại, một tia ký ức mơ hồ lóe lên trong đầu: hình ảnh một cấm địa cổ xưa, một thanh kiếm cắm sâu vào một trái tim đang đập, và một giọng nói thì thầm đầy thù hận, tràn ngập sự khinh miệt. Ký ức vẫn còn fragmented, nhưng mỗi trận chiến, mỗi bước tiến đều giúp hắn xé toạc thêm một lớp màn che. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng đang rung động nhẹ, như hưởng ứng với ý chí của chủ nhân, dần dần bóc tách những phong ấn sâu xa hơn.
“Thiên Hà Đại Giới, các ngươi sẽ sớm biết đến danh tiếng của Vạn Đế Thần Triều.” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và quyết đoán. “Và ta, Lăng Tiêu, sẽ trở thành Chí Tôn của các Chí Tôn, Đế Vương của vạn Đế Vương.”
Hành trình xây dựng đế quốc, chiêu mộ nhân tài, và từng bước vén màn bí mật về thân thế Chí Tôn của hắn chỉ vừa mới bắt đầu. Thiên Hà Đại Giới sẽ không còn yên bình như trước. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Vạn Đế Thần Triều, đang dần hé mở.