Chí Tôn Vạn Đế
Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:45:27 | Lượt xem: 6

Chương 298: Thiên Long Quan – Trận Chiến Định Mệnh

Vạn Đế Thần Chu hùng vĩ, tỏa ra khí thế áp đảo, xé gió lao đi như một con rồng khổng lồ bằng thép và năng lượng. Phía trước, sừng sững hiện ra Thiên Long Quan, một pháo đài khổng lồ, được mệnh danh là yết hầu của Thiên Long Thần Triều. Nó không chỉ là một công trình phòng thủ, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cố và quyền lực của Bá Thiên Đại Đế, vị Đại Đế đã thống trị Thương Khung Đại Giới hàng vạn năm.

Thiên Long Quan được xây dựng trên một dãy núi lửa đã tắt, với những bức tường thành cao vút chạm mây, được khắc vô số trận pháp phòng ngự cổ xưa, lấp lánh ánh sáng thần quang. Từ xa nhìn lại, nó giống như một con rồng khổng lồ đang nằm ngủ say, chờ đợi khoảnh khắc thức tỉnh. Hàng triệu binh sĩ Thiên Long Thần Triều đã tề tựu, đứng san sát trên tường thành, khí thế trùng thiên, tạo thành một lá chắn thép kiên cố. Ánh mắt họ đầy kiên định, sẵn sàng đổ máu để bảo vệ vinh quang của đế quốc.

Vạn Đế Thần Chu dừng lại cách Thiên Long Quan khoảng trăm dặm, lơ lửng giữa không trung. Phía sau nó, vô số phi thuyền chiến đấu, chiến hạm khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều cũng lần lượt dàn trận, trải dài đến tận chân trời. Hàng chục triệu binh sĩ Vạn Đế Thần Triều, với áo giáp sáng chói và khí thế như cầu vồng, đã sẵn sàng cho trận chiến định mệnh.

Trên đỉnh Thần Chu, Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, áo bào đen tuyền phất phơ trong gió, mái tóc dài tung bay. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một ý chí thép không thể lay chuyển. Bên cạnh hắn là các tướng lĩnh cốt cán như Mộ Dung Thanh, Vô Song Kiếm Quân, Hắc Ám Cổ Tổ và vô số cường giả khác, tất cả đều toát ra khí thế ngút trời. Sự trầm mặc trước trận chiến càng làm tăng thêm áp lực nghẹt thở bao trùm khắp không gian.

“Thiên Long Quan… kiên cố thật.” Mộ Dung Thanh khẽ nói, ánh mắt lướt qua những trận pháp phức tạp trên tường thành.

Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa tay lên, một đạo thần quang màu vàng kim bỗng chốc bùng nổ trên lòng bàn tay hắn. Đó là một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, đã được hắn luyện hóa và kiểm soát ngày càng thuần thục. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Thiên Long Quan, nơi ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa, có lẽ là những gì còn sót lại từ thời đại Chí Tôn mà Bá Thiên Đại Đế đang lợi dụng để củng cố quyền lực.

Trong khoảnh khắc, một giọng nói hùng tráng, vang vọng khắp bầu trời, từ Thiên Long Quan truyền đến. Đó là Bá Thiên Đại Đế, xuất hiện trên đỉnh cao nhất của pháo đài, thân ảnh hắn cao lớn, uy nghiêm, khoác trên mình long bào vàng rực, đội mũ miện đính ngọc quý. Khí tức của một Đại Đế đỉnh phong tỏa ra, bao trùm vạn dặm.

“Lăng Tiêu! Ngươi là hậu bối vô tri, dám phát động chiến tranh với Thiên Long Thần Triều ta? Ngươi nghĩ rằng dựa vào một vài chiến thắng nhỏ mà có thể lật đổ đế quốc vĩ đại này sao? Ngươi quá ngây thơ rồi!” Giọng Bá Thiên Đại Đế cuồn cuộn như sấm, mang theo uy áp kinh hoàng, đủ để làm vỡ vụn tinh thần của những tu sĩ yếu kém.

Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. “Bá Thiên Đại Đế, ngươi đã thống trị quá lâu rồi. Thời đại này đã đến lúc thay đổi. Ngươi chỉ là một tàn dư của quá khứ, không có tư cách ngăn cản bước tiến của Vạn Đế Thần Triều ta.”

Lời nói của Lăng Tiêu không hề yếu thế, mà ngược lại, còn mang theo sự kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối, khiến các tướng sĩ của Thiên Long Thần Triều tức giận sôi máu. Bá Thiên Đại Đế cười lớn, tiếng cười vang vọng như muốn xé toang bầu trời.

“Nực cười! Ngươi dựa vào cái gì mà dám nói lời đó? Dựa vào cái gọi là Chí Tôn Thần Tàng trong người ngươi sao? Ngươi có biết, ngay cả Chí Tôn chân chính cũng không thể dễ dàng đạt đến vĩnh hằng sao? Ngươi chỉ là một kẻ đang lạc lối trong mê cung sức mạnh mà thôi!” Bá Thiên Đại Đế dường như biết được bí mật về Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu, khiến không ít người kinh hãi.

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia sắc lạnh. “Ngươi biết?”

“Đương nhiên ta biết! Ngươi nghĩ rằng ta là kẻ ngu dốt, không hề phòng bị sao? Từ khi ngươi bắt đầu trỗi dậy, ta đã theo dõi ngươi. Chí Tôn Thần Tàng của ngươi, không phải là thứ có thể dễ dàng khống chế. Ngươi càng hấp thụ nó, ngươi càng tiến gần đến con đường hủy diệt bản thân!” Bá Thiên Đại Đế nói, trong giọng nói ẩn chứa sự tự tin và một chút giễu cợt.

Mộ Dung Thanh và các tướng lĩnh khác đều biến sắc. Bí mật về Chí Tôn Thần Tàng là cực kỳ quan trọng, việc Bá Thiên Đại Đế biết rõ ràng cho thấy hắn đã có sự chuẩn bị từ lâu, và có thể còn có liên hệ với kẻ thù đã phong ấn Lăng Tiêu trong quá khứ.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Những lời của Bá Thiên Đại Đế đã chạm đến một góc khuất trong tiềm thức hắn, nơi những ký ức bị phong ấn vẫn còn chập chờn. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói thoáng qua trong đầu, như thể có một cánh cửa sắp mở ra, nhưng lại bị một lực lượng vô hình ngăn cản.

“Cho dù ngươi biết hay không biết, hôm nay, Thiên Long Quan này sẽ sụp đổ. Và ngươi, Bá Thiên Đại Đế, cũng sẽ phải quỳ gối dưới chân Vạn Đế Thần Triều!” Lăng Tiêu dứt lời, không muốn phí lời thêm nữa. Hắn vung tay xuống.

“Toàn quân tấn công! Phá hủy Thiên Long Quan! Tiêu diệt Thiên Long Thần Triều!”

“Giết! Giết! Giết!”

Tiếng gầm rú vang dội như sóng thần, hàng chục triệu binh sĩ Vạn Đế Thần Triều đồng loạt xông lên. Phi thuyền chiến đấu bắn ra vô số đạo thần quang rực rỡ, pháo đài năng lượng khổng lồ trên Vạn Đế Thần Chu cũng bắt đầu tích tụ sức mạnh. Một mũi tên khổng lồ bằng năng lượng, được tạo thành từ hàng ngàn trận pháp, lao thẳng vào tường thành Thiên Long Quan, xé rách không gian.

Boom! Boom! Boom!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả Thương Khung Đại Giới. Tường thành Thiên Long Quan lập tức phản công, các trận pháp phòng ngự được kích hoạt tối đa, tạo thành một lá chắn ánh sáng vững chắc. Hàng triệu binh sĩ Thiên Long Thần Triều cũng bắn ra các đạo pháp thuật, thần thông, tạo thành một cơn mưa hủy diệt đáp trả.

Đó là một cuộc chiến tranh quy mô lớn nhất mà Thương Khung Đại Giới từng chứng kiến. Ánh sáng của thần thông, pháp bảo va chạm, nổ tung giữa không trung, tạo thành những đốm sáng rực rỡ như pháo hoa tử thần. Máu bắt đầu đổ, tiếng la hét, tiếng gầm thét hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Lăng Tiêu không ngồi yên. Hắn biết, để phá vỡ Thiên Long Quan, cần phải có sức mạnh tuyệt đối. Hắn nhắm mắt lại, lần nữa cảm nhận sự cộng hưởng từ Chí Tôn Thần Tàng. Một luồng sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ bắt đầu trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn cảm thấy mình đã từng trải qua những trận chiến tương tự, những cuộc chinh phạt vĩ đại hơn thế này rất nhiều. Những hình ảnh mờ ảo thoáng qua trong tâm trí, về một đế quốc rộng lớn, về những vị thần linh quỳ gối dưới chân hắn.

Hắn mở mắt ra, đôi mắt lóe lên ánh sáng vàng kim chói lọi. Hắn bước một bước ra khỏi Vạn Đế Thần Chu, lơ lửng giữa không trung. Tay phải hắn giơ lên, một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, được tạo thành từ năng lượng vô tận của Chí Tôn Thần Tàng, ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn. Thanh kiếm đó tỏa ra một luồng uy áp đáng sợ, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, như thể không chịu nổi sức nặng của nó.

“Thiên Long Quan, vỡ đi!” Lăng Tiêu gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, át đi mọi tiếng ồn ào. Hắn vung kiếm xuống.

Rắc! Rắc! Rắc!

Thanh kiếm ánh sáng khổng lồ chém thẳng vào tường thành Thiên Long Quan. Các trận pháp phòng ngự lập tức nứt vỡ, lá chắn ánh sáng rực rỡ bị xé toang như tờ giấy. Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên tường thành kiên cố, từ trên xuống dưới, kéo dài hàng trăm dặm. Đá vụn văng tung tóe, khói bụi bốc lên mù mịt.

Sức mạnh của Lăng Tiêu đã khiến tất cả mọi người trên chiến trường phải kinh hãi. Bá Thiên Đại Đế trên đỉnh thành cũng biến sắc. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể mạnh đến mức này, chỉ một kiếm đã phá vỡ phòng ngự của Thiên Long Quan, nơi hắn đã dồn hết tâm huyết xây dựng và gia cố trong suốt hàng vạn năm.

“Ngươi… Ngươi đã đạt đến cảnh giới đó rồi sao?” Bá Thiên Đại Đế lẩm bẩm, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, vượt xa cảnh giới Đại Đế, từ trong cơ thể Lăng Tiêu bùng phát. Đó là khí tức của Chí Tôn, thứ mà hắn đã luôn khao khát nhưng chưa bao giờ đạt được.

Vết nứt trên tường thành Thiên Long Quan chính là một lời tuyên bố đanh thép nhất. Nó không chỉ là sự sụp đổ của một phần pháo đài, mà còn là sự sụp đổ của niềm tin, của quyền uy mà Bá Thiên Đại Đế đã xây dựng bấy lâu nay. Vạn Đế Thần Triều, dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu, đã chứng minh được sức mạnh không thể ngăn cản của mình.

Từ vết nứt đó, vô số binh sĩ Vạn Đế Thần Triều ào ạt tràn vào, như những con sóng dữ nuốt chửng mọi thứ. Trận chiến giờ đây không còn là công thành nữa, mà đã biến thành một cuộc thảm sát, một cuộc chiến giành giật từng tấc đất, từng viên đá của Thiên Long Quan.

Lăng Tiêu nhìn thẳng vào Bá Thiên Đại Đế, ánh mắt không chút dao động. Hắn biết, trận chiến này mới chỉ là mở đầu. Kẻ thù thật sự vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, và những bí mật về Chí Tôn Thần Tàng, về thân phận thật sự của hắn, vẫn chưa được vén màn hoàn toàn. Nhưng hắn tin rằng, thông qua cuộc chiến này, hắn sẽ tiếp tục mạnh mẽ hơn, và ký ức của hắn sẽ được giải phóng hoàn toàn.

Bá Thiên Đại Đế hít sâu một hơi, khuôn mặt lộ vẻ dữ tợn. “Lăng Tiêu! Ngươi đừng hòng! Ta sẽ cho ngươi biết, một Đại Đế chân chính có sức mạnh đến mức nào!”

Hắn vung tay lên, một thanh long đao khổng lồ, rực rỡ ánh vàng, xuất hiện trong tay. Thanh đao đó tỏa ra uy năng bá đạo, như thể có thể chém đứt cả tinh hà. Đây chính là Thần Khí trấn quốc của Thiên Long Thần Triều, Thiên Long Trảm Hồn Đao.

Lăng Tiêu khẽ cười. “Cuối cùng ngươi cũng chịu ra tay rồi sao? Để ta xem, cái gọi là sức mạnh Đại Đế của ngươi, có thể chống lại Chí Tôn của ta đến mức nào!”

Trận chiến giữa hai Đại Đế sắp bùng nổ, định đoạt số phận của cả Thương Khung Đại Giới. Lăng Tiêu đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Hắn sẽ nghiền nát Bá Thiên Đại Đế, thống nhất Đại Giới này, và bước một bước vững chắc hơn trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt. Vết nứt trên Thiên Long Quan không chỉ là một vết thương vật lý, nó là vết rạn nứt của một kỷ nguyên cũ, mở ra cánh cửa cho một kỷ nguyên mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8