Chí Tôn Vạn Đế
Chương 299
Chương 299: Chí Tôn Chi Lực, Vô Địch Đế Vương
Một luồng sát khí ngút trời, lạnh lẽo thấu xương, đột ngột bùng nổ từ Bá Thiên Đại Đế. Thiên Long Trảm Hồn Đao trong tay hắn không chỉ là một thanh thần khí, nó là sự kết tinh của vô số năm chinh phạt, là biểu tượng cho quyền uy tối cao của Thiên Long Thần Triều. Từng đường vân rồng uốn lượn trên lưỡi đao như sống dậy, đôi mắt rồng khắc trên chuôi đao lóe lên ánh sáng vàng kim dữ tợn, như thể chuẩn bị nuốt chửng cả nhật nguyệt.
Bá Thiên Đại Đế gầm lên một tiếng, thân hình hắn đột nhiên bành trướng, những đường gân xanh nổi lên khắp cơ thể, khí thế hùng vĩ như một ngọn núi cổ xưa sừng sững. Hắn không còn vẻ uy nghiêm trầm tĩnh ban đầu, thay vào đó là sự điên cuồng và quyết tử. Hắn biết, Lăng Tiêu không phải là một Đại Đế bình thường. Mặc dù tu vi của Lăng Tiêu dường như ngang bằng với hắn, nhưng cảm giác áp bức mà Lăng Tiêu mang lại lại vượt xa bất kỳ cường giả cấp Đại Đế nào mà hắn từng đối mặt.
“Lăng Tiêu! Ngươi dám khinh thường Thiên Long Thần Triều của ta? Hôm nay, ta sẽ dùng máu của ngươi để rửa sạch sự sỉ nhục này!” Bá Thiên Đại Đế vung đao, một luồng đao khí rực rỡ sắc vàng, mang theo hình ảnh một con Thiên Long khổng lồ gầm thét, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Không gian xung quanh bị xé toạc, những vết nứt đen kịt lan rộng như mạng nhện, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Đây là một chiêu thức tận lực của Bá Thiên Đại Đế, mang theo ý chí bất khuất của một vị Đại Đế đã đứng trên đỉnh cao quyền lực hàng vạn năm.
Nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng đó, thân ảnh hắn không hề nhúc nhích, vẻ mặt vẫn bình thản đến đáng sợ. Trong mắt hắn, tia khinh thường càng trở nên rõ ràng. “Sức mạnh Đại Đế? Chỉ đến thế thôi sao?”
Khi Thiên Long đao khí khổng lồ sắp nuốt chửng hắn, Lăng Tiêu mới chậm rãi giơ tay. Không có thần binh lấp lánh, không có bí bảo hộ thân, chỉ có bàn tay trần của hắn. Nhưng từ lòng bàn tay đó, một luồng ánh sáng hỗn độn, ngũ sắc rực rỡ đột ngột bùng phát. Luồng ánh sáng này không mang theo sức mạnh của bất kỳ thuộc tính nào đã biết, nó là sự tổng hòa của vạn vật, là cội nguồn của mọi Đạo. Đây chính là Chí Tôn Chi Lực, một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng đang dần được thức tỉnh và Lăng Tiêu đang luyện hóa. Sức mạnh này không thuộc về Thương Khung Đại Giới, nó vượt lên trên quy tắc của Đại Giới, mang theo hơi thở của sự vĩnh hằng và tối cao.
“Phá!” Lăng Tiêu khẽ quát một tiếng. Luồng Chí Tôn Chi Lực đó không lao đi như một đòn tấn công, mà nó biến thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, như một cái lỗ đen vũ trụ thu nhỏ, xoay tròn và hấp thụ tất cả mọi thứ. Thiên Long đao khí hùng vĩ, uy mãnh không gì sánh được, khi chạm vào vòng xoáy này, bỗng nhiên chậm lại, rồi như bị một lực lượng vô hình kéo giật, bắt đầu tan rã từng chút một.
Con Thiên Long gầm thét kia, dưới tác động của Chí Tôn Chi Lực, thân thể rực rỡ bắt đầu trở nên mờ ảo, rồi từng vảy rồng, từng móng vuốt, từng hơi thở rồng đều bị phân giải thành những hạt năng lượng nguyên thủy nhất, tan biến vào hư vô. Chỉ trong nháy mắt, đòn tấn công kinh thiên động địa của Bá Thiên Đại Đế đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại.
Toàn bộ chiến trường, từ binh sĩ Vạn Đế Thần Triều cho đến quân lính Thiên Long Thần Triều, đều rơi vào im lặng chết chóc. Họ chưa từng thấy một cảnh tượng nào như vậy. Một chiêu thức cấp Đại Đế, một đòn sát thủ của một vị Đế Vương, lại bị một người chỉ dùng tay không hóa giải một cách dễ dàng đến thế? Cái này không phải là chiến đấu, đây là sự nghiền ép tuyệt đối!
Bá Thiên Đại Đế trừng lớn mắt, con ngươi co rút lại thành một đường thẳng. Hắn cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự kinh hoàng tột độ. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Sức mạnh đó… nó không phải là sức mạnh của Đại Đế! Nó vượt xa mọi hiểu biết của hắn về cấp độ tu luyện! Lăng Tiêu… rốt cuộc là quái vật gì?
“Không thể nào! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Bá Thiên Đại Đế nghiến răng nghiến lợi. Hắn vẫn không muốn tin rằng mình đang đối mặt với một sự tồn tại vượt qua cấp độ Đại Đế.
Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, nụ cười đó mang theo vẻ uy nghiêm và bá đạo. “Ta là người sẽ kết thúc kỷ nguyên của ngươi, và khai sáng kỷ nguyên của ta. Ta là người sẽ thống nhất Thương Khung Đại Giới này, và là người sẽ vươn tới vạn giới. Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế!”
Nói đoạn, Lăng Tiêu không đợi Bá Thiên Đại Đế phản ứng, thân hình hắn đột nhiên biến mất. Khi xuất hiện trở lại, hắn đã ở ngay trước mặt Bá Thiên Đại Đế, nhanh đến nỗi không gian xung quanh không kịp phản ứng, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh mờ ảo. Thiên Long Trảm Hồn Đao của Bá Thiên Đại Đế còn chưa kịp vung lên lần nữa.
Lăng Tiêu giơ tay, một ngón tay thon dài, trắng nõn, nhưng lại chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa. Ngón tay đó nhẹ nhàng điểm vào trán của Bá Thiên Đại Đế. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động dữ dội. Chỉ có một luồng Chí Tôn Chi Lực tinh thuần nhất, trực tiếp xuyên thẳng vào biển ý thức của Bá Thiên Đại Đế, phong tỏa mọi sức mạnh và ký ức của hắn.
Bá Thiên Đại Đế run rẩy kịch liệt, đôi mắt hắn từ kinh hoàng chuyển sang trống rỗng, rồi cuối cùng là vẻ đau đớn tột cùng. Hắn cảm thấy như toàn bộ thế giới của mình đang sụp đổ, mọi quyền năng, mọi ký ức, mọi thứ làm nên một Đại Đế đang bị tước đoạt. Hắn quỳ sụp xuống, Thiên Long Trảm Hồn Đao rơi loảng xoảng xuống đất, tạo ra một âm thanh chói tai trong sự im lặng tuyệt đối của chiến trường.
Lăng Tiêu không giết Bá Thiên Đại Đế. Hắn phong ấn Bá Thiên Đại Đế, tước đoạt đi toàn bộ tu vi của hắn, biến hắn thành một phế nhân. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một Đại Đế, còn tàn khốc hơn cả cái chết. Nó cho thấy Lăng Tiêu không chỉ muốn chiến thắng, hắn muốn hủy diệt ý chí của kẻ thù, muốn cho Bá Thiên Đại Đế phải chứng kiến sự sụp đổ của vương triều mình dưới bàn tay của hắn.
“Bá Thiên Đại Đế đã bại! Thiên Long Thần Triều đã vong!”
Một tiếng hô vang dội từ phía quân lính Vạn Đế Thần Triều, lập tức phá vỡ sự im lặng. Tiếng hô vang lên như sấm sét, đánh tan mọi nghi ngờ, mang theo sự cuồng nhiệt và kính phục tột độ. Họ đã chứng kiến một huyền thoại được sinh ra, một kỷ nguyên mới bắt đầu.
Quân lính Thiên Long Thần Triều, chứng kiến cảnh tượng vị Đại Đế tối cao của họ bị phế bỏ chỉ bằng một ngón tay, tinh thần chiến đấu sụp đổ hoàn toàn. Họ buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất, run rẩy cầu xin tha thứ. Thiên Long Quan, biểu tượng của sự kiên cố và bất khả xâm phạm, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát, chứng kiến sự kết thúc của một triều đại.
Lăng Tiêu chậm rãi bước đến trước Bá Thiên Đại Đế đang quỳ gối, nhặt lấy Thiên Long Trảm Hồn Đao. Thanh thần khí này run rẩy trong tay hắn, như một con rồng đang sợ hãi trước một vị thần tối cao. Hắn không cần nó, nhưng nó là biểu tượng cho sự chinh phục. Đứng trên đỉnh Thiên Long Quan, Lăng Tiêu nhìn xuống toàn bộ chiến trường, nhìn xuống hàng triệu quân lính đang quỳ phục. Giờ đây, hắn đã là chủ nhân duy nhất của Thương Khung Đại Giới.
“Từ hôm nay, Thương Khung Đại Giới này sẽ không còn Thiên Long Thần Triều. Chỉ có Vạn Đế Thần Triều của ta! Kỷ nguyên mới đã đến!” Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp vô tận, khiến mọi sinh linh trong Đại Giới đều có thể cảm nhận được. Đây là lời tuyên bố của một vị Đế Vương tối cao, một Chí Tôn đang trỗi dậy.
Sự kiện này đánh dấu sự thống nhất hoàn toàn của Thương Khung Đại Giới dưới trướng Vạn Đế Thần Triều của Lăng Tiêu. Hắn đã thực hiện lời hứa của mình, đã chứng minh sức mạnh tuyệt đối của Chí Tôn Chi Lực. Các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều, những người đã theo Lăng Tiêu từ những ngày đầu, đều hưng phấn đến tột độ. Đại Giới này đã nằm trong tay họ.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ngồi trên ngai vàng của Thương Khung Đại Giới, hắn không cảm thấy thỏa mãn hoàn toàn. Hắn đã khôi phục một phần lớn ký ức về quá khứ Chí Tôn của mình, hiểu rõ hơn về nguồn gốc của Chí Tôn Thần Tàng và mức độ đáng sợ của kẻ thù. Tổ Chức hay Đạo Thống bí ẩn đã phong ấn hắn, đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, và chúng không chỉ giới hạn trong một Đại Giới. Thương Khung Đại Giới chỉ là một trong vô số hạt cát trong vũ trụ mênh mông.
Hắn đã trở thành một Đại Đế hùng mạnh, có khả năng thống ngự một Đại Giới. Nhưng con đường đến với danh xưng Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt, vẫn còn rất dài. Đã đến lúc, Vạn Đế Thần Triều của hắn phải vươn ra khỏi Thương Khung Đại Giới, bắt đầu hành trình chinh phạt vạn giới, đối mặt với những thế lực thực sự cổ xưa và đáng sợ. Trận chiến với Bá Thiên Đại Đế chỉ là một bài kiểm tra nhỏ, một bước đệm để Lăng Tiêu chuẩn bị cho cuộc chiến vĩ đại hơn, với kẻ thù tối cao đang ẩn mình trong bóng tối của vũ trụ bao la.