Chí Tôn Vạn Đế
Chương 297
CHƯƠNG 297: THẦN CHU CHINH PHẠT – ĐẾ VƯƠNG GIÁNG LÂM
Vạn Đế Thần Chu, một pháo đài bay khổng lồ được kiến tạo từ những vật liệu thần cấp, xé nát tầng mây, tạo thành một vết rách màu bạc kéo dài đến vô tận trên bầu trời. Thân Chu hùng vĩ, được chạm khắc tinh xảo với vô số linh văn cổ xưa, mỗi đường nét đều ẩn chứa quy tắc của Đại Đạo, khiến nó phát ra hào quang rực rỡ, chiếu sáng vạn dặm. Động cơ của Thần Chu gầm rú, không phải là âm thanh của máy móc, mà là tiếng gầm của vạn long, uy chấn thiên địa, khiến không gian cũng phải run rẩy.
Trên boong Thần Chu, hàng triệu binh sĩ Vạn Đế Thần Triều đứng nghiêm, đội hình chỉnh tề như những bức tường sắt thép. Áo giáp đen tuyền của họ được khảm những viên đá quý hiếm, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu khí thế ngút trời. Trong tay mỗi binh sĩ là Thần Binh sáng loáng, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Khí huyết của họ hội tụ lại, hóa thành một đạo huyết vân khổng lồ, bao trùm Thần Chu, tựa như một con Cự Thú Viễn Cổ đang thức tỉnh, mang theo ý chí chinh phạt của một đế quốc mới.
Ở vị trí cao nhất của Vạn Đế Thần Chu, Lăng Tiêu đứng sừng sững, tựa như một vị thần linh giáng thế. Hắn khoác trên mình bộ long bào màu tím đen, những đường thêu hình rồng vàng trên đó như đang sống dậy, uốn lượn và gầm thét, tỏa ra uy áp Đế Vương vô biên. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, nhìn thẳng về phương Bắc xa xăm, nơi Thiên Long Thần Triều đang ngự trị. Hào quang từ Lăng Tiêu không còn đơn thuần là uy thế của một Đại Đế bình thường, mà đã mang theo một chút khí tức siêu thoát, vượt qua giới hạn của phàm trần, chạm đến ngưỡng của một Chí Tôn.
Bên cạnh Lăng Tiêu là những cường giả hàng đầu của Vạn Đế Thần Triều. Quân Vô Thần, với vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén như chim ưng, chỉ huy quân đoàn tiên phong. Hắn là một vị Tướng quân bách chiến bách thắng, từng bước theo Lăng Tiêu từ những ngày đầu, giờ đây đã là Đại Tướng quân thống lĩnh hàng triệu binh mã. Bên kia là Cửu U Minh Vương, một tồn tại bí ẩn nhưng sở hữu sức mạnh kinh hoàng, hắn đứng im lặng như một bóng ma, nhưng khí tức tỏa ra lại khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Và còn nhiều vị tướng lĩnh, mưu sĩ khác, tất cả đều là những tinh anh đã được Lăng Tiêu thu phục, mỗi người đều là một truyền thuyết sống trong lãnh thổ của họ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, Lăng Tiêu cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng đang cuộn trào trong cơ thể. Nguồn năng lượng vô tận này không ngừng thức tỉnh, không ngừng dung hợp với huyết mạch và linh hồn của hắn. Cứ mỗi khi hắn dẫn dắt quân đội chinh phạt, mỗi khi hắn sử dụng quyền năng của Đế Vương, Chí Tôn Thần Tàng lại bộc phát mạnh mẽ hơn, như thể nó đang đáp lại lời kêu gọi của một quá khứ huy hoàng. Từng mảnh vỡ ký ức, từng hình ảnh mơ hồ nhưng vô cùng hùng vĩ, lướt qua tâm trí hắn như những tia chớp:
Một vũ trụ bao la với vô số tinh cầu, từng bị hắn đặt dưới chân. Một thanh kiếm thần, sắc bén đến mức có thể xé rách không gian và thời gian. Một giọng nói uy nghiêm, không phải của riêng hắn, mà là giọng nói của vô số chúng sinh đang thần phục, cất lên lời ca tụng “Chí Tôn Vạn Đế”. Rồi một cảm giác đau đớn tột cùng, một hình bóng mờ ảo của một thực thể khổng lồ, che phủ cả một tinh hệ, giáng xuống một đòn chí mạng, và sau đó là sự tối tăm vô tận. Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, những ký ức này quá rời rạc, quá chấn động, nhưng chúng đủ để hắn biết rằng, thân phận thật sự của hắn còn kinh thiên động địa hơn cả một Đại Đế.
“Bệ hạ,” Quân Vô Thần tiến lên một bước, giọng nói trầm ổn nhưng mang theo chút hưng phấn. “Chúng ta đã vượt qua tuyến phòng thủ biên giới của Thiên Long Thần Triều. Các trạm tiền tiêu của Bá Thiên Đại Đế đã bị quét sạch chỉ trong nháy mắt. Chúng không có cơ hội phát ra tín hiệu cảnh báo.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. “Bá Thiên Đại Đế đã thống trị quá lâu, hắn nghĩ rằng sức mạnh của hắn là bất khả xâm phạm. Hắn sẽ sớm nhận ra, kỷ nguyên của hắn đã kết thúc.”
Quả thật, tại Thiên Long Thành, kinh đô vĩ đại của Thiên Long Thần Triều, Bá Thiên Đại Đế đang đập mạnh tay xuống bàn ngự, vẻ mặt đầy phẫn nộ. Hắn, một Đại Đế đã sống hàng vạn năm, một trong những cường giả hàng đầu của Thương Khung Đại Giới, lại bị một tân Đế như Lăng Tiêu khiêu khích đến tận cửa nhà. Đây là sự sỉ nhục không thể dung thứ.
“Tên tiểu bối Lăng Tiêu đó quá ngông cuồng! Hắn nghĩ rằng việc thống nhất vài Đại Giới nhỏ bé là có thể đối đầu với Thiên Long Thần Triều của Trẫm sao?” Bá Thiên Đại Đế gằn giọng, ánh mắt lóe lên sát khí. Hắn vẫn còn đánh giá thấp Lăng Tiêu, coi thường sự bành trướng thần tốc của Vạn Đế Thần Triều. “Truyền lệnh xuống, toàn bộ quân đội Thiên Long Thần Triều tập kết ở các thành trì biên giới. Ta muốn hắn phải đổ máu ở mỗi tấc đất!”
Các đại thần và tướng lĩnh dưới trướng Bá Thiên Đại Đế đều run rẩy tuân lệnh. Dù trong lòng họ có chút lo lắng về danh tiếng của Vạn Đế Thần Triều, nhưng lòng trung thành và niềm tin vào Bá Thiên Đại Đế đã ăn sâu vào xương tủy. Họ tin rằng, không một thế lực nào có thể lay chuyển được vị thế của Thiên Long Thần Triều.
Tuy nhiên, sự thật lại tàn khốc hơn những gì họ tưởng tượng. Vạn Đế Thần Chu không chỉ vượt qua các trạm tiền tiêu, mà còn tiếp tục tiến sâu vào lãnh thổ Thiên Long Thần Triều với tốc độ kinh hoàng. Quân đoàn tiên phong của Vạn Đế Thần Triều, do Quân Vô Thần chỉ huy, như một mũi dao sắc bén, xuyên thủng mọi tuyến phòng thủ. Những thành trì kiên cố, những trận pháp phòng ngự được xây dựng hàng ngàn năm, đều bị phá vỡ như giấy vụn dưới sức mạnh áp đảo của quân đội Lăng Tiêu.
Khói lửa bốc lên ngùn ngụt, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp nơi, báo hiệu cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi của các thế lực chống đối. Lăng Tiêu không có ý định khoan dung. Hắn cần một sự thống nhất tuyệt đối, và bất kỳ ai cản đường đều sẽ bị nghiền nát.
“Bệ hạ, Thiên Long Thần Triều đã điều động ba quân đoàn chủ lực ra nghênh chiến tại Thiên Long Quan, cửa ngõ chính dẫn vào kinh đô Thiên Long Thành!” Quân Vô Thần báo cáo, giọng nói tràn đầy chiến ý.
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. “Tốt. Để Bá Thiên Đại Đế thấy, đội quân của hắn yếu ớt đến mức nào. Truyền lệnh: Vạn Đế Thần Triều, toàn lực tiến công! Không cần giữ lại chút sức lực nào! Ta muốn Thiên Long Quan phải sụp đổ trong một ngày!”
Tiếng hiệu lệnh vang vọng, mang theo sức mạnh xuyên thấu không gian. Vạn Đế Thần Chu tăng tốc đến cực điểm, những linh khí khổng lồ trên thân tàu bắt đầu tích tụ năng lượng, chuẩn bị cho một đợt tấn công hủy diệt. Hàng triệu binh sĩ đồng loạt hô vang, tiếng hô như sấm sét, chấn động cả một vùng trời đất. Sát khí cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ cả tầng không, biến thành một cảnh tượng kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng sức mạnh Chí Tôn Thần Tàng cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những mảnh ký ức vụn vặt bỗng kết nối lại, tạo thành một dòng chảy ý thức rõ ràng hơn. Hắn nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo: một ngai vàng cao vút trên một đại điện tráng lệ, vô số chúng sinh quỳ lạy dưới chân. Một giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là giọng của hắn hiện tại, mà là một giọng nói mang theo sự uy nghiêm và thống ngự vạn vật, cất lên những lời thề chiến tranh và chinh phạt.
“Chinh phạt… thống ngự… vĩnh hằng…” Những từ ngữ đó như khắc sâu vào tâm hồn Lăng Tiêu, không còn là tiếng vọng mà là một chân lý. Hắn biết, đây chính là con đường hắn phải đi, là vận mệnh mà hắn phải nắm giữ. Kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, đã từng sợ hãi điều này. Chúng đã cố gắng phong ấn hắn, nhưng chúng đã thất bại.
Với mỗi bước tiến của Vạn Đế Thần Chu, sự thức tỉnh của Lăng Tiêu càng sâu sắc. Sức mạnh của hắn không ngừng tăng lên, vượt xa giới hạn mà các Đại Đế khác có thể tưởng tượng. Hắn không chỉ là một Đại Đế, hắn đang trở thành một thực thể vượt trên tất cả các Đại Đế. Vạn Đế Thần Triều, với Lăng Tiêu là hạt nhân, đang trên đà trở thành đế quốc vĩ đại nhất trong lịch sử.
Cuộc chiến với Thiên Long Thần Triều không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ. Nó là một nghi thức, một lời tuyên bố cho toàn bộ Thương Khung Đại Giới. Lăng Tiêu sẽ chứng minh rằng, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu. Kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế.
Vạn Đế Thần Chu, với uy thế không thể ngăn cản, tiếp tục lao đi, mang theo sự phẫn nộ của một đế quốc mới và khát vọng của một vị Chí Tôn đang dần thức tỉnh. Mục tiêu tiếp theo: Thiên Long Quan. Nơi sẽ diễn ra trận chiến định đoạt số phận của Bá Thiên Đại Đế, và là bước đệm vững chắc cho Lăng Tiêu trên con đường thống ngự vạn giới. Chiến tranh không chỉ bùng nổ, mà nó còn đang lan rộng như một ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó, không thể ngăn cản.