Chí Tôn Vạn Đế
Chương 220
Chương 220: Thức Tỉnh Ký Ức – Vạch Trần Âm Mưu
Dưới ánh chiều tà rực rỡ, phi thuyền Vạn Đế Thần Triều xé gió lướt đi, mang theo Lăng Tiêu trở về tổng bộ. Cửu Tiêu Cổ Giới đã hoàn toàn nằm trong tay hắn, một thành tựu vĩ đại đánh dấu bước ngoặt quan trọng trên con đường xưng Đế. Thế nhưng, trong lòng Lăng Tiêu không hề có chút thư thái hay tự mãn. Ngược lại, một cảm giác bức bách, một nỗi lo lắng mơ hồ không ngừng trỗi dậy.
Hắn đứng trên boong phi thuyền, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây cuồn cuộn như ẩn chứa vô số bí mật. Chí Tôn Thần Khạch, mảnh vỡ quan trọng của Chí Tôn Thần Tàng, đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể hắn. Sức mạnh mới dâng trào, cuộn chảy trong từng huyết quản, nhưng đồng thời cũng mang đến những mảnh ký ức hỗn loạn, chập chờn như ảo ảnh.
Những hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn là vô số tinh hà sụp đổ, là những vị Chí Tôn cổ xưa gầm thét trong tuyệt vọng, là một bóng đen khổng lồ bao trùm vạn giới, và cả một cảm giác đau đớn tột cùng, như thể chính hắn đã từng trải qua sự hủy diệt.
“Tổ Chức…” Lăng Tiêu thì thầm, cái tên này mang theo một sức nặng khó tả. Hắn biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Kẻ thù của hắn không chỉ là những Đại Đế tranh giành quyền lực, mà là một thế lực cổ xưa, to lớn đến mức có thể thao túng cả số phận của hàng triệu thế giới.
Khi phi thuyền cập bến Thần Cung Vạn Đế, Lăng Tiêu không phí thời gian chào hỏi hay sắp xếp công việc. Hắn lập tức triệu tập Minh Viêm và Lạc Vũ, giao phó việc củng cố Cửu Tiêu Cổ Giới và điều hành Thần Triều. Sau đó, hắn tiến vào mật thất tu luyện sâu nhất, nơi được bảo vệ bởi vô số trận pháp cấm chế.
Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bằng ngọc lạnh lẽo, Lăng Tiêu hít sâu một hơi, điều hòa khí tức. Toàn bộ tâm thần hắn chìm sâu vào nội thể, tập trung vào Chí Tôn Thần Khạch đang tỏa ra ánh sáng huyền ảo trong đan điền. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Khạch là vô cùng tinh thuần, mang theo hơi thở của vĩnh hằng và sáng tạo. Khi nó dung nhập, không chỉ tăng cường thể chất và linh hồn hắn, mà còn tác động mạnh mẽ đến những phong ấn ký ức sâu thẳm nhất.
“Phá!”
Lăng Tiêu khẽ quát một tiếng trong lòng, toàn lực vận chuyển công pháp Chí Tôn, thúc giục Chí Tôn Thần Khạch giải phóng năng lượng. Từng dòng năng lượng nguyên thủy, hùng vĩ tràn ngập cơ thể hắn, va đập vào những bức tường vô hình trong tâm hải. Đó là những phong ấn cổ xưa, mạnh mẽ, được thiết lập bởi một tồn tại vô cùng khủng khiếp.
Đau đớn! Đau đớn tột cùng! Não hải Lăng Tiêu như bị xé toạc, vô số mảnh vỡ ký ức vỡ vụn, rồi lại cố gắng ghép nối lại với nhau. Hắn gầm nhẹ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng vẫn kiên trì, không hề chùn bước. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn hiểu rõ bản thân, hiểu rõ kẻ thù.
Dần dần, những mảnh ký ức trở nên rõ ràng hơn. Một cái tên vang vọng trong tâm trí hắn: “Lăng Thiên Chí Tôn!”
Hắn từng là Lăng Thiên Chí Tôn, một trong những tồn tại mạnh nhất của kỷ nguyên trước, người đã đứng trên đỉnh cao vạn giới, thống ngự hàng ngàn Đại Giới. Hắn đã từng sở hữu Chí Tôn Thần Tàng hoàn chỉnh, một bảo vật tự nhiên sinh ra từ hỗn độn, đại diện cho quyền năng tối thượng của vũ trụ.
Rồi, hình ảnh về một cuộc đại chiến kinh thiên động địa hiện ra. Vô số Chí Tôn liên thủ, chiến đấu chống lại một thực thể không thể định hình, một bóng đen khổng lồ nuốt chửng ánh sáng. Đó chính là “Đạo Nguyên Chủ”, kẻ đứng đầu Tổ Chức, một tồn tại đã sống qua vô số kỷ nguyên, tham vọng thôn phệ toàn bộ Đại Đạo, biến vạn giới thành vật tế để hắn đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng tuyệt đối.
Lăng Thiên Chí Tôn, hắn đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Hắn đã dùng Chí Tôn Thần Tàng để giáng một đòn chí mạng, nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn Đạo Nguyên Chủ. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn đã phân tán Chí Tôn Thần Tàng thành vô số mảnh, phong ấn bản thân và ký ức vào trong một mảnh nhỏ nhất, ném xuống phàm trần, hy vọng vào một kiếp trùng sinh, một cơ hội lật ngược thế cờ.
“Thì ra là vậy… Ta chính là Lăng Thiên Chí Tôn!” Lăng Tiêu mở bừng mắt, ánh sáng rực rỡ lóe lên như hai vì sao trong đêm tối. Ký ức về kiếp trước, về thân phận chí tôn của mình đã khôi phục hơn một nửa. Hắn đã hiểu rõ nguồn gốc của Chí Tôn Thần Tàng, hiểu rõ mục đích của Đạo Nguyên Chủ, và cả lý do hắn bị phong ấn, bị ruồng bỏ.
Không chỉ ký ức, sức mạnh của Lăng Tiêu cũng tăng vọt theo cấp số nhân. Chí Tôn Thần Khạch không chỉ là một mảnh vỡ, nó là chìa khóa để hắn dần dần tập hợp lại toàn bộ Chí Tôn Thần Tàng. Mỗi khi hắn thu phục một mảnh, sức mạnh của hắn sẽ tăng lên một tầng, và những phong ấn ký ức sẽ được gỡ bỏ thêm một lớp.
Hắn cảm nhận được năng lượng của Cửu Tiêu Cổ Giới, của Vạn Đế Thần Triều đang hòa quyện vào hắn, không phải là sức mạnh của thế giới này, mà là sức mạnh của hắn đối với thế giới này. Hắn đã hoàn toàn kiểm soát Đại Đạo của Cửu Tiêu Cổ Giới, biến nó thành một phần của bản thân. Đây là cảnh giới mà các Đại Đế khác chỉ có thể mơ ước, nhưng đối với Lăng Tiêu, đây mới chỉ là khởi đầu.
Sau bảy ngày bảy đêm bế quan, Lăng Tiêu bước ra khỏi mật thất. Cả người hắn toát ra một khí thế thâm sâu, uy nghiêm hơn gấp bội. Đôi mắt hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên, mà thay vào đó là sự từng trải của một Chí Tôn từng thống ngự vạn giới.
Hắn triệu tập Minh Viêm, Lạc Vũ, và các tướng lĩnh cốt cán của Vạn Đế Thần Triều. Không khí trong đại điện trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết. Lăng Tiêu không giấu diếm, hắn kể lại một phần sự thật về thân phận Lăng Thiên Chí Tôn của mình, về Đạo Nguyên Chủ và Tổ Chức, cùng với âm mưu thôn phệ Đại Đạo của chúng.
“Tổ Chức không chỉ muốn thống trị, chúng muốn hủy diệt Đại Đạo cũ, tạo ra một Đại Đạo mới do Đạo Nguyên Chủ kiểm soát hoàn toàn. Mọi sinh linh, mọi thế giới đều sẽ trở thành năng lượng cho hắn thăng hoa. Kỷ nguyên này, cũng đang đứng trước nguy cơ bị hắn thôn phệ.”
Lời nói của Lăng Tiêu như sấm sét giáng xuống, khiến tất cả cường giả trong điện đều chấn động. Vẻ mặt của Minh Viêm và Lạc Vũ đầy vẻ kinh hãi, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Họ đã chứng kiến Lăng Tiêu từ một phế vật vươn lên, chinh phục Cửu Tiêu Cổ Giới, từng bước thể hiện tài năng chí tôn. Giờ đây, thân phận thật sự của hắn càng khiến họ thêm tin tưởng và trung thành tuyệt đối.
“Tôn chủ, chúng ta phải làm gì?” Minh Viêm trầm giọng hỏi, nắm chặt tay.
Lăng Tiêu đứng dậy, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Chúng ta sẽ không chỉ thống nhất một Đại Giới. Cửu Tiêu Cổ Giới chỉ là điểm khởi đầu. Vạn Đế Thần Triều sẽ trở thành ngọn cờ tập hợp các thế lực khác, chống lại Đạo Nguyên Chủ và Tổ Chức.”
Hắn vung tay, một bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra trong đại điện, đánh dấu hàng trăm, hàng ngàn Đại Giới khác nhau. “Ta đã khôi phục một phần ký ức về cấu trúc vạn giới. Có ba Đại Giới chủ chốt mà Tổ Chức đang âm thầm kiểm soát hoặc gây ảnh hưởng. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng, trước khi chúng hoàn toàn chiếm lĩnh.”
“Đầu tiên, chúng ta sẽ mở rộng ra Vạn Tượng Cổ Giới và Thái Hư Giới. Cả hai đều có vị trí chiến lược quan trọng và sở hữu những mảnh Chí Tôn Thần Tàng khác mà ta cảm nhận được. Đồng thời, chúng ta sẽ liên lạc với các thế lực Đại Đế không thuộc Tổ Chức, thuyết phục họ cùng liên minh. Cuộc chiến này, không chỉ là của một mình Vạn Đế Thần Triều, mà là của toàn bộ vạn giới.”
Từng lời Lăng Tiêu nói ra đều mang theo sự tự tin tuyệt đối, một tầm nhìn vượt xa mọi Đại Đế đương thời. Các tướng lĩnh trong điện nhìn nhau, trong mắt tràn đầy sự kính phục và quyết tâm. Họ biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng dưới sự dẫn dắt của Chí Tôn Vạn Đế, không gì là không thể.
Lăng Tiêu không còn là thiếu niên phế vật năm xưa. Hắn đã là một Đại Đế hùng mạnh, và giờ đây, hắn đang trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế chân chính, người sẽ vạch trần âm mưu cổ xưa, và khai sáng một kỷ nguyên mới cho vạn giới.
Cuộc chiến tranh vạn giới, chính thức bắt đầu!