Chí Tôn Vạn Đế
Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:06:44 | Lượt xem: 5

Chương 219: Cổ Thần Trấn Phong Địa – Thần Khạch Vén Màn

Lăng Tiêu hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên phá tầng tầng không gian, tốc độ nhanh đến mức các quy tắc không gian của Cửu Tiêu Cổ Giới cũng khó lòng ràng buộc hắn. Hắn không hề che giấu khí tức mạnh mẽ của một Đại Đế, uy áp tràn ngập, khiến những sinh linh cấp thấp trong phạm vi mấy vạn dặm phải run rẩy quỳ phục. Mục tiêu của hắn là Cổ Thần Trấn Phong Địa, một địa điểm được nhắc đến trong những ghi chép cổ xưa nhất của Cửu Tiêu, nơi phong ấn một bí mật kinh thiên động địa, một thứ mà ngay cả Tổ Chức cũng thèm khát: Chí Tôn Thần Khạch.

Hành trình này, đối với Lăng Tiêu, không chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay tài nguyên. Đó là một cuộc truy tìm nguồn cội, một cuộc đối mặt với quá khứ bị lãng quên và một lời đáp trả cho những kẻ đã định đoạt số phận hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, vốn là một phần của sức mạnh chí tôn bị phong ấn, luôn âm ỉ chờ đợi được thức tỉnh hoàn toàn. Hắn có linh cảm, Chí Tôn Thần Khạch chính là chìa khóa để vén màn tất cả.

Sau mấy canh giờ phi hành không ngừng nghỉ, khung cảnh xung quanh bắt đầu thay đổi. Những dãy núi trập trùng xanh mướt, những dòng sông cuồn cuộn hùng vĩ dần nhường chỗ cho một vùng đất hoang tàn, u ám. Không khí trở nên nặng nề, mang theo mùi vị của thời gian và sự mục nát. Cây cối cằn cỗi, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời xanh xám xịt. Mặt đất nứt nẻ, loang lổ những vết tích của các trận chiến cổ xưa, những năng lượng tàn dư còn sót lại khiến không gian xung quanh méo mó, hỗn loạn.

Đây chính là Cổ Thần Trấn Phong Địa.

Từ xa, Lăng Tiêu đã nhìn thấy một vòng xoáy năng lượng khổng lồ lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác. Xung quanh vòng xoáy là vô số những cột đá khổng lồ, cao vút chạm mây, xếp thành một trận pháp cổ xưa, phong tỏa hoàn toàn khu vực trung tâm. Mỗi cột đá đều khắc họa những phù văn phức tạp, cổ kính, tỏa ra khí tức thần bí, khiến người ta cảm thấy rợn người.

“Trấn Phong Chi Trận… Quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ, ẩn chứa sâu bên trong vòng xoáy năng lượng đó. Đó chính là khí tức của Chí Tôn Thần Khạch.

Hắn hạ xuống gần khu vực vòng xoáy, không một ai hay một sinh vật nào dám bén mảng đến gần nơi đây. Sự hoang vu và tĩnh mịch đến đáng sợ. Tuy nhiên, Lăng Tiêu không hề lơ là. Hắn biết, càng đến gần mục tiêu, càng có nhiều ẩn nguy. Những trận pháp cổ xưa thường có linh tính, và nơi phong ấn một Chí Tôn Thần Khạch chắc chắn không chỉ có vậy.

Đúng như dự đoán, khi Lăng Tiêu đặt chân vào rìa của Trấn Phong Chi Trận, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ phát ra ánh sáng chói mắt, các phù văn trên đó như sống dậy, biến thành những đạo tia sét màu tím đen xé toang không gian, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Đồng thời, từ dưới lòng đất, những cái bóng khổng lồ trỗi dậy, là những pho tượng đá cổ xưa, mình người đầu thú, tay cầm binh khí đã rỉ sét, nhưng khí tức tỏa ra lại mạnh mẽ kinh người, đạt đến cảnh giới Đại Đế sơ cấp.

“Thần Thú Trấn Thủ?” Lăng Tiêu nhếch môi. “Thú vị.”

Hắn không lùi bước, mà trực tiếp nghênh đón. “Vạn Đế Chưởng!”

Một chưởng ấn khổng lồ bằng năng lượng, hội tụ sức mạnh của vạn đạo quy tắc, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, ầm ầm giáng xuống. Những tia sét tím đen va chạm vào chưởng ấn, nổ tung thành vô số mảnh vụn năng lượng, không thể xuyên thủng phòng ngự của Lăng Tiêu. Cùng lúc đó, các pho tượng Thần Thú Trấn Thủ gầm lên, vung binh khí lao tới. Nhưng trước Vạn Đế Chưởng, chúng chỉ như những con kiến. Chưởng ấn xuyên qua không gian, trực tiếp nghiền nát ba pho tượng đá mạnh nhất, biến chúng thành bụi phấn bay lả tả.

Các pho tượng còn lại dường như bị chấn động, chúng đứng khựng lại, đôi mắt đá vô hồn nhìn về phía Lăng Tiêu với sự sợ hãi. Trấn Phong Chi Trận cũng vì thế mà suy yếu đi một phần. Lăng Tiêu biết, những pho tượng này chỉ là vật canh giữ, không có ý chí chiến đấu. Chúng chỉ tuân theo quy tắc của trận pháp. Một khi sức mạnh của hắn vượt qua ngưỡng chịu đựng của trận pháp, chúng sẽ bị vô hiệu hóa.

Lăng Tiêu không phí thời gian. Hắn giơ tay, ngưng tụ một đạo kiếm khí sắc bén, mang theo quy tắc của hủy diệt và sinh mệnh, chém thẳng vào một trong những cột đá lớn nhất. “Phá!”

Kiếm khí xé gió, va chạm vào cột đá, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Cột đá rung chuyển dữ dội, các phù văn trên đó vỡ vụn từng mảnh. Sau một khắc giằng co, cột đá nứt toác, sau đó vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, rơi xuống mặt đất.

Một cột đá bị phá hủy, Trấn Phong Chi Trận lập tức lộ ra một lỗ hổng. Lăng Tiêu không chần chừ, thân hình lóe lên, xuyên qua lỗ hổng, tiến thẳng vào trung tâm vòng xoáy năng lượng.

Bên trong vòng xoáy là một thế giới hoàn toàn khác. Không gian tĩnh lặng như tờ, thời gian dường như ngưng đọng. Lăng Tiêu đứng trên một bệ đá cổ kính, xung quanh là những phù văn rực rỡ lấp lánh như các vì sao. Ngay trước mắt hắn, giữa bệ đá, là một khối đá hình trụ màu đen tuyền, cao khoảng ba trượng, rộng một trượng, không hề có bất kỳ hoa văn nào, nhưng lại phát ra một loại khí tức tối cổ, thâm thúy, như ẩn chứa toàn bộ tinh hoa của vũ trụ.

“Đây chính là Chí Tôn Thần Khạch…” Lăng Tiêu thì thầm, giọng nói mang theo sự rung động khó tả. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình. Ánh sáng vàng nhạt bùng lên từ trái tim hắn, đáp lại khí tức của Thần Khạch.

Hắn bước tới gần, đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Thần Khạch. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần và cổ xưa nhất từ trước đến nay, tràn vào cơ thể hắn. Đó là năng lượng của Chí Tôn, không phải của bất kỳ vị Đại Đế hay Chân Thần nào. Nó mang theo sự bá đạo, uy nghiêm, nhưng cũng ẩn chứa sự bao la, vô tận.

Cùng lúc đó, vô số hình ảnh vụt qua tâm trí Lăng Tiêu, những mảnh ký ức rời rạc, những âm thanh hỗn loạn, những cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng bi thương. Hắn thấy một vũ trụ rộng lớn hơn, vô số Đại Giới giao thoa, các thế lực Chí Tôn tranh đấu, và một cái bóng khổng lồ, u ám, bao trùm lên tất cả. Đó là Tổ Chức.

“Kẻ phong ấn ngươi… là ta. Nhưng cũng là ta… cứu ngươi.” Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang vọng trong tâm trí Lăng Tiêu, không mang theo cảm xúc, nhưng lại khiến hắn rùng mình. Đó là giọng nói của Chí Tôn Thần Khạch, hay là một phần ký ức của chính hắn?

Các mảnh ký ức dần trở nên rõ ràng hơn, như một dòng sông chảy ngược về nguồn. Lăng Tiêu thấy mình, ở một kiếp trước, hoặc một tồn tại Chí Tôn nào đó, đang đối đầu với một sinh vật không thể định hình, một ý chí tối cao của Tổ Chức. Trận chiến kinh thiên động địa, hủy diệt vô số Đại Giới, và cuối cùng, hắn đã phong ấn một phần sức mạnh của mình vào Chí Tôn Thần Khạch này, để lại một con đường sống, một cơ hội cho kiếp sau, hoặc cho chính mình khi thức tỉnh.

Thần Khạch không chỉ là nguồn năng lượng, nó còn là một kho lưu trữ ký ức và thông tin. Những mảnh ghép về thân phận thực sự của hắn, về sự tồn tại của Tổ Chức, về mục đích của chúng dần hiện rõ. Tổ Chức không chỉ muốn thống trị, chúng muốn tái tạo toàn bộ vũ trụ, biến vạn vật thành vật chất nguyên thủy để nuôi dưỡng một thực thể tối cao nào đó. Và để làm điều đó, chúng cần loại bỏ tất cả các Chí Tôn, những người có thể phá vỡ quy luật của chúng.

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, hấp thụ từng luồng năng lượng, từng mảnh ký ức. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu bùng nổ, rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt, vượt qua những giới hạn mà trước đây hắn không thể tưởng tượng. Hắn không chỉ hấp thụ năng lượng, hắn đang đồng hóa một phần bản nguyên của Chí Tôn Thần Khạch, biến nó thành một phần của chính mình.

Quá trình này kéo dài không biết bao lâu. Khi Lăng Tiêu mở mắt ra, ánh mắt hắn đã trở nên sâu thẳm hơn, uy nghiêm hơn, như ẩn chứa cả một vũ trụ. Hắn đã nắm giữ một phần lớn hơn của Chí Tôn Thần Tàng, và một phần lớn ký ức về quá khứ Chí Tôn của mình đã được khôi phục. Hắn đã hiểu rõ hơn về thân phận của mình, về kẻ thù, và về con đường phía trước.

Chí Tôn Thần Khạch sau khi truyền tải năng lượng và ký ức, dần dần co lại, biến thành một viên đá nhỏ bằng ngón tay cái, màu đen tuyền, lấp lánh ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trong lòng bàn tay Lăng Tiêu. Đây là hạch tâm của Thần Khạch, một vật phẩm cực kỳ quý giá, có thể dùng để tôi luyện bản thân, hoặc làm trung tâm cho một trận pháp bá đạo.

“Tổ Chức… Ta sẽ không để các ngươi đạt được mục đích.” Lăng Tiêu siết chặt viên đá nhỏ, ánh mắt kiên định. Hắn đã không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, cũng không còn là Đại Đế chỉ thống ngự một giới. Hắn là người mang trong mình dòng máu Chí Tôn, với ký ức về một quá khứ huy hoàng và một sứ mệnh trọng đại.

Hắn quay người, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, rời khỏi Cổ Thần Trấn Phong Địa. Sức mạnh mới, ký ức mới, đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới cho Lăng Tiêu. Huyền Giới, Đại Giới, vạn giới… tất cả chỉ là những bước đệm cho con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, người sẽ khai sáng một kỷ nguyên mới, đối đầu với thực thể tối cao đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.

Khi Lăng Tiêu trở lại không gian bên ngoài Cổ Thần Trấn Phong Địa, hắn đã nhận được tin tức từ Minh Viêm và Lạc Vũ. Vạn Đế Thần Triều đã quét sạch mọi sự chống đối ở Cửu Tiêu Cổ Giới, các thế lực lớn nhỏ đều đã quy phục hoặc bị tiêu diệt. Cửu Tiêu Cổ Giới đã hoàn toàn nằm trong tay Lăng Tiêu.

“Tốt lắm.” Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Truyền lệnh xuống, Vạn Đế Thần Triều chính thức tiếp quản Cửu Tiêu Cổ Giới. Minh Viêm, Lạc Vũ, các ngươi tiếp tục củng cố phòng ngự, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Ta sẽ trở về Vạn Đế Thần Triều tổng bộ một chuyến.”

Hắn cần thời gian để củng cố sức mạnh mới hấp thụ, để sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn, và quan trọng nhất, để vạch ra kế hoạch đối đầu với Tổ Chức. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng với Chí Tôn Thần Khạch đã trong tay, và ký ức dần được khôi phục, Lăng Tiêu biết rằng hắn đã có đủ tư cách để đối đầu với mọi thách thức.

Chí Tôn Vạn Đế, danh xưng này không còn là một mục tiêu xa vời, mà là một số phận đã được định sẵn, đang chờ đợi hắn chinh phục và định hình lại vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8