Chí Tôn Vạn Đế
Chương 221
Chương 221: Minh Quang Đại Giới – Khởi Đầu Chinh Phạt
Lời tuyên bố của Lăng Tiêu về cuộc chiến vạn giới vẫn còn vang vọng trong Đại Điện Thần Triều. Không khí trang nghiêm, khẩn trương bao trùm lên Vạn Đế Thần Triều. Từng vị tướng lĩnh, mưu sĩ, cường giả đều cảm nhận được trọng trách đè nặng trên vai, nhưng đồng thời cũng là sự hưng phấn tột độ. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh lãnh thổ đơn thuần, mà là một cuộc chiến định đoạt vận mệnh của vô số thế giới, một cuộc chiến để lật đổ một tổ chức đã thao túng vũ trụ từ vô số kỷ nguyên.
Lăng Tiêu, với tư cách là Chí Tôn Vạn Đế tương lai, không để lãng phí dù chỉ một khắc. Ngay sau cuộc họp đó, toàn bộ Vạn Đế Thần Triều được huy động. Các bộ phận tình báo, quân sự, hậu cần đều hoạt động hết công suất. Lăng Tiêu không chỉ là một chiến binh dũng mãnh, mà còn là một nhà chiến lược đại tài. Hắn hiểu rõ, để đối đầu với một Tổ Chức bí ẩn và hùng mạnh, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân hay một Đại Giới duy nhất. Hắn cần một liên minh vững chắc, một đế quốc trải dài vạn giới.
Trong thư phòng của Vạn Đế Cung, ánh đèn linh thạch rọi sáng một tấm bản đồ vũ trụ khổng lồ, nơi vô số điểm sáng đại diện cho các Đại Giới khác nhau. Lăng Tiêu đứng trước bản đồ, ngón tay lướt qua từng vùng không gian, trầm tư suy nghĩ. Bên cạnh hắn là Quân Vô Tà, vị mưu sĩ tài ba đã theo hắn từ những ngày đầu, và một vài vị tướng lĩnh cấp cao.
“Minh Quang Đại Giới,” Lăng Tiêu khẽ nói, ngón tay dừng lại ở một điểm sáng rực rỡ cách Vạn Đế Đại Giới của hắn không quá xa. “Đây sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng ta.”
Quân Vô Tà tiến lên, ánh mắt sắc bén nhìn vào điểm sáng đó. “Minh Quang Đại Giới, nổi tiếng với trữ lượng Linh Thạch tinh khiết dồi dào và các cường giả tu luyện Quang Minh Pháp Tắc. Tuy nhiên, họ luôn giữ thái độ trung lập, ít can dự vào các tranh chấp giữa các Đại Giới khác. Thậm chí, có tin đồn rằng Minh Quang Đại Giới đã từng cự tuyệt lời mời của một thế lực lớn nào đó từ rất lâu về trước.”
Lăng Tiêu gật đầu. “Chính vì sự trung lập đó. Tổ Chức sẽ ít ngờ rằng chúng ta sẽ chọn một mục tiêu không trực tiếp liên quan đến chúng. Hơn nữa, tài nguyên của Minh Quang Đại Giới sẽ là nguồn bổ sung quý giá cho Thần Triều của chúng ta. Và quan trọng nhất,” ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng bí ẩn, “ta cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc ở đó, dù rất mờ nhạt. Có lẽ, Minh Quang Đại Giới không trung lập như vẻ bề ngoài của nó.”
Quân Vô Tà hiểu ý. Lăng Tiêu luôn có những giác quan đặc biệt, nhất là kể từ khi Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu thức tỉnh mạnh mẽ hơn. Nếu Lăng Tiêu đã cảm nhận được, thì chắc chắn có ẩn tình.
“Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu bằng phương thức hòa bình hay quân sự, Bệ Hạ?” một vị tướng hỏi.
Lăng Tiêu nở nụ cười nhạt. “Đương nhiên là hòa bình trước. Chúng ta là Vạn Đế Thần Triều, không phải cường đạo. Hãy gửi một phái đoàn sứ giả, mang theo thiện ý và lời mời liên minh. Chỉ khi nào họ cự tuyệt hoặc có ý đối địch, chúng ta mới dùng đến thiết huyết thủ đoạn.”
Ba ngày sau, một phi thuyền chiến hạm khổng lồ, được chế tạo từ vật liệu hiếm có và khắc đầy trận pháp không gian, xuyên qua Liên Giới Hư Không bao la, hướng về Minh Quang Đại Giới. Trên chiến hạm, Lăng Tiêu đứng ở mũi thuyền, ánh mắt xuyên thấu hư không, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi Minh Quang Đại Giới đang dần hiện rõ.
Minh Quang Đại Giới hiện ra như một viên ngọc trai rực rỡ giữa vũ trụ. Toàn bộ hành tinh được bao phủ bởi một vầng sáng trắng bạc, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và thần bí. Năng lượng quang minh dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa ánh sáng uốn lượn trên bầu trời.
Khi phi thuyền tiến vào phạm vi của Minh Quang Đại Giới, một đội quân tuần tra hùng hậu của đối phương đã chặn đường. Những chiến thuyền của Minh Quang Đại Giới cũng mang một vẻ đẹp lộng lẫy, được trang trí bằng các biểu tượng mặt trời và chim phượng hoàng ánh sáng.
“Phía trước là Minh Quang Đại Giới, kẻ nào dám xâm phạm?” Một tiếng quát lớn vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp của một cường giả cấp Bán Đế.
Một vị tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều bước ra, cung kính hành lễ với Lăng Tiêu trước khi đáp lại: “Chúng ta là phái đoàn của Vạn Đế Thần Triều, phụng mệnh Chí Tôn Vạn Đế Lăng Tiêu bệ hạ, đến đây để gửi lời mời liên minh đến Quang Minh Đại Đế của Minh Quang Đại Giới. Xin hãy thông báo.”
Cái tên “Chí Tôn Vạn Đế” và “Vạn Đế Thần Triều” lập tức gây ra một làn sóng xôn xao trong hàng ngũ quân đội Minh Quang Đại Giới. Danh tiếng của Lăng Tiêu đã bắt đầu lan truyền qua các Liên Giới Truyền Tống Trận, nhưng vẫn chưa thực sự được tất cả các Đại Giới biết đến rộng rãi.
Vị Bán Đế kia hừ lạnh. “Chí Tôn Vạn Đế? Vạn Đế Thần Triều? Chưa từng nghe qua. Minh Quang Đại Giới chúng ta luôn giữ thái độ độc lập, không kết giao với bất kỳ thế lực bên ngoài nào. Hãy quay về đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Thái độ kiêu ngạo và coi thường của đối phương khiến các tướng lĩnh của Lăng Tiêu tức giận. Nhưng Lăng Tiêu chỉ khẽ nhếch mép. Hắn đã đoán trước được điều này. Một Đại Giới có tài nguyên phong phú và cường giả hùng mạnh sẽ không dễ dàng cúi đầu.
“Có vẻ như lời nói không đủ trọng lượng,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm. Hắn bước ra khỏi phi thuyền, lơ lửng giữa hư không. Áo bào đen của hắn tung bay trong gió vũ trụ, mái tóc đen nhánh không gợn sóng. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhưng ẩn chứa uy lực kinh thiên.
“Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế,” âm thanh của hắn không lớn, nhưng lại xuyên thấu không gian, vang vọng trong tai tất cả những cường giả Minh Quang Đại Giới, mang theo một lực trấn áp vô hình. “Ta đến đây với thiện ý. Nhưng nếu các ngươi muốn thử sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, ta cũng không ngại thỏa mãn.”
Uy áp từ Lăng Tiêu tỏa ra khiến vị Bán Đế kia và các binh sĩ Minh Quang Đại Giới cảm thấy như có một ngọn núi đè nặng lên ngực. Mặc dù Lăng Tiêu không hề phóng thích toàn bộ sức mạnh, nhưng khí chất của một Đại Đế chân chính, cùng với sự thức tỉnh của Chí Tôn Thần Tàng, đã tạo nên một áp lực khủng khiếp.
Vị Bán Đế kia, một lão giả tóc bạc với pháp bào ánh sáng, cố gắng gượng dậy, vẻ mặt biến sắc. “Ngươi… ngươi là Đại Đế?”
“Ta chính là Đại Đế. Và cũng sẽ là Chí Tôn,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu không chút kiêu ngạo nhưng tràn đầy tự tin. Hắn không muốn đổ máu vô ích, nhưng cũng không thể để Vạn Đế Thần Triều bị coi thường ngay từ chiến dịch đầu tiên.
“Hừ! Dù ngươi là Đại Đế, cũng đừng nghĩ có thể tùy tiện xâm phạm Minh Quang Đại Giới chúng ta!” Một giọng nói hùng hồn khác vang lên, kèm theo một luồng sáng chói mắt từ phía Minh Quang Đại Giới. Một nam tử trung niên, thân hình vạm vỡ, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ, bước ra. Hắn chính là Quang Minh Đại Đế, chủ nhân của Minh Quang Đại Giới.
Quang Minh Đại Đế nhìn Lăng Tiêu, trong mắt lộ vẻ đề phòng và một chút khinh miệt. “Chỉ một mình ngươi, muốn uy hiếp Minh Quang Đại Giới này sao? Vạn Đế Thần Triều của ngươi có bao nhiêu Đại Đế?”
Lăng Tiêu mỉm cười. “Chỉ cần một mình ta là đủ.”
Sự tự tin tuyệt đối của Lăng Tiêu khiến Quang Minh Đại Đế tức giận. “Cuồng vọng! Để ta xem ngươi có bản lĩnh gì mà dám xưng Chí Tôn!”
Nói rồi, Quang Minh Đại Đế không chút do dự, tung ra một chiêu thức mạnh nhất của mình. Hắn giơ tay lên, vô số tia sáng hội tụ, biến thành một quả cầu năng lượng khổng lồ rực rỡ như một mặt trời nhỏ, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Đây là “Quang Minh Phá Diệt Cầu”, một chiêu thức đủ để san phẳng một dãy núi, uy hiếp đến tính mạng của bất kỳ Đại Đế nào.
Các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều nín thở. Họ biết Lăng Tiêu mạnh, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến hắn đối đầu trực diện với một Đại Đế khác ở một Đại Giới xa lạ.
Lăng Tiêu đứng yên bất động, nhìn quả cầu ánh sáng đang lao đến. Khoảnh khắc nó gần chạm vào người hắn, hắn khẽ lắc đầu. “Quá yếu.”
Hắn chỉ đơn giản giơ một tay lên. Không có pháp tắc rực rỡ, không có khí thế kinh người. Chỉ là một động tác nhẹ nhàng, như đang xua đi một hạt bụi. Nhưng ngay lập tức, một luồng Hỗn Độn Chi Khí nguyên thủy, cổ xưa từ Chí Tôn Thần Tàng ẩn sâu trong cơ thể hắn trào ra, tạo thành một vòng xoáy đen kịt, vô tận ngay trước mặt hắn.
Quả cầu Quang Minh Phá Diệt Cầu va chạm vào vòng xoáy Hỗn Độn. Không có tiếng nổ lớn, không có ánh sáng chói lọi. Quả cầu năng lượng rực rỡ kia, như bị một lỗ đen vũ trụ nuốt chửng, nhanh chóng bị hút vào, biến mất không còn dấu vết, không để lại dù chỉ một gợn sóng năng lượng.
Toàn bộ quân đội Minh Quang Đại Giới, bao gồm cả Quang Minh Đại Đế, đều trợn mắt há hốc mồm. Sức mạnh kinh thiên mà họ tự hào, chiêu thức mạnh nhất của chủ nhân Minh Quang Đại Giới, lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng đến vậy? Điều này đã vượt quá phạm trù nhận thức của họ.
Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt nhìn thẳng vào Quang Minh Đại Đế. “Bây giờ, ngươi còn muốn thử sức ta nữa không?”
Quang Minh Đại Đế run rẩy. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Đây không phải là sức mạnh của một Đại Đế bình thường. Đây là một thứ gì đó vượt xa mọi cấp độ mà hắn biết. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến trước mặt một vị thần. Hắn hiểu ra rằng, Lăng Tiêu hoàn toàn có thể hủy diệt hắn chỉ bằng một ý nghĩ.
Một lúc sau, Quang Minh Đại Đế thu hồi toàn bộ khí thế chiến đấu, vẻ mặt tái mét, cúi đầu thật sâu. “Quang Minh Đại Đế vô tri, xin được bái kiến Chí Tôn Lăng Tiêu bệ hạ! Minh Quang Đại Giới chúng ta, nguyện ý quy phục Vạn Đế Thần Triều!”
Sự quy phục nhanh chóng của Quang Minh Đại Đế khiến các tướng lĩnh của Lăng Tiêu mỉm cười hài lòng. Không cần một trận chiến đổ máu, chỉ bằng sức mạnh tuyệt đối, Lăng Tiêu đã chinh phục được một Đại Giới.
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn bước về phía Quang Minh Đại Đế, nhưng ánh mắt lại lướt qua một số khu vực trên Minh Quang Đại Giới. Một luồng khí tức yếu ớt, quen thuộc nhưng bị che giấu kỹ càng. Hắn đã tìm thấy nó. Quả nhiên, Minh Quang Đại Giới không hề trung lập như bề ngoài.
“Tốt lắm,” Lăng Tiêu nói. “Minh Quang Đại Giới sẽ trở thành một phần của Vạn Đế Thần Triều. Ta sẽ không can thiệp vào cách các ngươi vận hành, chỉ cần các ngươi tuân thủ quy tắc của Thần Triều và cùng ta đối phó với kẻ thù chung.”
Quang Minh Đại Đế thở phào nhẹ nhõm. “Đa tạ Chí Tôn bệ hạ rộng lượng.”
Lăng Tiêu không nói gì thêm. Hắn quay lại phi thuyền, ra hiệu cho các tướng lĩnh tiến vào Minh Quang Đại Giới để bắt đầu quá trình sáp nhập và tìm kiếm những bí mật ẩn giấu. Chiến dịch đầu tiên của Vạn Giới Chinh Phạt đã thành công mỹ mãn. Nhưng Lăng Tiêu biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và những kẻ thù thực sự vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để ra tay.
Hắn đứng ở mũi phi thuyền, nhìn xuống Minh Quang Đại Giới rực rỡ, ánh mắt xa xăm xuyên thấu vô vàn thế giới. Tổ Chức… cuối cùng, ta cũng sẽ tìm ra các ngươi. Và khi đó, vạn giới sẽ biết, ai mới là Chí Tôn chân chính.
Cuộc chinh phạt vạn giới, chính thức bước vào giai đoạn thực thi.