Chí Tôn Vạn Đế
Chương 222
Chương 222: Minh Quang Huyền Cơ
Ánh sáng rực rỡ của Minh Quang Đại Giới trải dài bên dưới phi thuyền, như một tấm thảm lụa vĩ đại được dệt nên từ vô số tinh tú. Lăng Tiêu đứng sừng sững ở mũi thuyền, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vô tận, nơi vô số Đại Giới khác đang ẩn mình. Chiến thắng tại Minh Quang không chỉ là một sự khởi đầu suôn sẻ cho Vạn Giới Chinh Phạt, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép gửi đến mọi ngóc ngách của vũ trụ: Vạn Đế Thần Triều đã trỗi dậy, và Chí Tôn của nó đã trở lại.
“Bệ hạ.”
Thiên Vũ Tướng Quân bước đến, cung kính hành lễ. Đôi mắt sắc bén của hắn quét qua cảnh tượng huy hoàng bên dưới, ánh lên vẻ kích động khó che giấu. “Minh Quang Đại Giới đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Các tướng lĩnh của Quang Minh Đại Đế đã quy phục, và quá trình sáp nhập đang diễn ra thuận lợi. Dân chúng tuy còn hoang mang, nhưng không có dấu hiệu phản kháng quy mô lớn.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi không gian xa xăm. “Quang Minh Đại Đế đâu?”
“Hắn đang cùng các tướng lĩnh của chúng ta ổn định tình hình, đồng thời giúp đỡ tìm kiếm những bí mật mà hắn biết trong Minh Quang Đại Giới. Có vẻ như Minh Quang Đại Giới này ẩn chứa không ít điều thú vị.” Thiên Vũ Tướng Quân đáp, trong giọng nói ẩn chứa một tia tò mò.
“Tốt.” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. “Một Đại Giới có thể sản sinh ra một Đại Đế như Quang Minh, lại nằm ở vị trí chiến lược như vậy, chắc chắn không đơn giản. Truyền lệnh, ta muốn tất cả mọi thông tin về lịch sử, địa lý, tài nguyên, và đặc biệt là những di tích cổ xưa, những ghi chép bị lãng quên của Minh Quang Đại Giới phải được tổng hợp và trình lên ta trong ba ngày.”
“Rõ!” Thiên Vũ Tướng Quân lĩnh mệnh, lập tức quay đi truyền đạt.
Lăng Tiêu không vội vàng bước xuống Minh Quang Đại Giới. Hắn cần một cái nhìn tổng quan, một sự thấu hiểu sâu sắc trước khi thực sự đặt chân vào. Việc sáp nhập một Đại Giới không chỉ là chiến tranh, mà còn là quản lý, là sự dung hòa văn hóa và hệ thống tu luyện. Và quan trọng hơn, là khai thác tối đa giá trị của nó cho cuộc chiến chống lại Tổ Chức.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm thức, Chí Tôn Thần Tàng đang âm thầm vận chuyển, hấp thu năng lượng của vũ trụ, thanh lọc cơ thể và linh hồn hắn. Mỗi một Đại Giới mà hắn chinh phục, dường như đều cung cấp một nguồn năng lượng vô hình, giúp Chí Tôn Thần Tàng dần dần thức tỉnh. Những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh chập chờn về một quá khứ xa xăm, thỉnh thoảng lại lướt qua tâm trí hắn, nhưng vẫn còn quá mơ hồ để nắm bắt.
Hắn biết, con đường khôi phục hoàn toàn Chí Tôn Thần Tàng và ký ức tiền kiếp còn rất dài, và mỗi bước tiến của Vạn Giới Chinh Phạt đều là một mảnh ghép quan trọng.
Ba ngày sau, Lăng Tiêu đã có một cái nhìn toàn diện hơn về Minh Quang Đại Giới. Hắn triệu tập các tướng lĩnh và mưu sĩ hàng đầu của mình vào đại điện trên phi thuyền, nơi một bản đồ tinh xảo của Minh Quang Đại Giới đang nổi lơ lửng giữa không trung, được chiếu sáng bằng ánh sáng huyền ảo.
Quang Minh Đại Đế, giờ đã là một thành viên của Vạn Đế Thần Triều, đứng bên cạnh, nét mặt vẫn còn chút phức tạp nhưng đã mang nhiều phần cam tâm. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự hùng mạnh của Vạn Đế Thần Triều, và quan trọng hơn, khí phách cùng tầm nhìn của Lăng Tiêu. Hắn biết, quy phục là lựa chọn đúng đắn nhất.
“Theo báo cáo tổng hợp, Minh Quang Đại Giới có ba đặc điểm nổi bật,” một mưu sĩ trẻ tuổi tên Hàn Thiên bước ra, chỉ vào bản đồ. “Thứ nhất, nó nằm ở giao điểm của ba tuyến đường không gian quan trọng, khiến nó trở thành một trung tâm thương mại và giao lưu văn hóa giữa các Đại Giới lân cận. Thứ hai, nó sở hữu một loại khoáng thạch hiếm có tên là ‘Minh Quang Thần Tinh’, có khả năng khuếch đại năng lượng linh khí, cực kỳ hữu ích cho việc chế tạo phi thuyền và trận pháp. Và thứ ba, phát hiện quan trọng nhất…”
Hàn Thiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiêu, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc. “…Chúng ta đã tìm thấy một di tích cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất, được cho là tàn tích của một nền văn minh đã biến mất hàng vạn kỷ nguyên trước. Quang Minh Đại Đế đã cung cấp thông tin quý giá về nó.”
Quang Minh Đại Đế tiến lên một bước, cung kính nói: “Bẩm Chí Tôn bệ hạ, di tích đó được gọi là ‘Cổ Thần Chi Mộ’. Tổ tiên của thần từng nhắc đến nó trong các ghi chép gia tộc, nói rằng đó là nơi chôn cất một vị ‘Thần Vương’ của thời đại xa xưa. Tuy nhiên, qua hàng vạn năm, không ai có thể giải mã được bí ẩn của nó, và nó luôn bị phong tỏa vì quá nguy hiểm. Chỉ có điều, gần đây, phong ấn bên ngoài Cổ Thần Chi Mộ dường như đã yếu đi, có lẽ do sự biến động năng lượng trong vũ trụ.”
Lăng Tiêu nhướng mày. “Cổ Thần Chi Mộ? Thần Vương?”
Trong vũ trụ, cấp bậc Thần Vương thường tương đương với Đại Đế, nhưng danh xưng “Thần Vương” thường dùng cho những cá thể có huyết mạch đặc biệt hoặc được các chủng tộc Thần Tộc tôn thờ. Việc phong ấn yếu đi đúng vào lúc hắn xuất hiện không phải là ngẫu nhiên.
“Có vẻ như đó là một cơ duyên dành cho chúng ta, bệ hạ,” Thiên Vũ Tướng Quân nói. “Biết đâu trong đó có những công pháp, thần khí thất truyền, hoặc thậm chí là manh mối về Tổ Chức.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu. “Minh Quang Thần Tinh cần được khai thác triệt để. Còn về Cổ Thần Chi Mộ… ta sẽ đích thân đi một chuyến. Các ngươi tiếp tục công việc sáp nhập, và cử người giám sát chặt chẽ ba tuyến đường không gian quan trọng kia. Ta muốn mọi động thái của các Đại Giới lân cận đều phải nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta.”
Không ai dám phản đối quyết định của Lăng Tiêu. Sức mạnh của hắn đã vượt xa bất kỳ Đại Đế nào họ từng biết. Hắn là Chí Tôn, và quyết định của hắn là tối thượng.
Ngày hôm sau, Lăng Tiêu dẫn theo Thiên Vũ Tướng Quân và Quang Minh Đại Đế, cùng một đội tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều, tiến vào Cổ Thần Chi Mộ. Cửa vào là một khe nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu hun hút như miệng một con quái vật, tỏa ra hàn khí cổ xưa và áp lực vô hình.
Bên trong mộ, không gian rộng lớn đến khó tin. Những bức phù điêu cổ xưa khắc trên vách đá kể về một nền văn minh rực rỡ đã bị lãng quên. Những dấu vết của các trận chiến kinh thiên động địa vẫn còn lưu lại, như thể thời gian đã ngưng đọng tại đây.
Khi tiến sâu hơn, một bức tường đá khổng lồ hiện ra, trên đó có khắc một bản đồ tinh xảo của một vùng vũ trụ rộng lớn, với vô số điểm sáng tượng trưng cho các Đại Giới. Một số điểm sáng được đánh dấu đặc biệt, và một trong số đó chính là Minh Quang Đại Giới. Xa hơn nữa, có một ký hiệu kỳ lạ, giống như một con mắt đang mở, được đặt ở vị trí trung tâm của bản đồ, xung quanh là vô số sợi xích vô hình trói buộc các điểm sáng khác.
“Đây là… bản đồ tinh vực!” Quang Minh Đại Đế kinh hãi thốt lên. “Và ký hiệu này… ta chưa bao giờ thấy nó. Nhưng nó mang lại cho ta cảm giác cực kỳ bất an.”
Lăng Tiêu nhìn chằm chằm vào ký hiệu con mắt. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người dâng lên trong tâm trí hắn. Đây chính là biểu tượng của Tổ Chức! Hắn đã nhìn thấy nó trong những mảnh ký ức chập chờn của mình.
“Những sợi xích này không phải là xích vật chất,” Lăng Tiêu nói, giọng trầm thấp. “Chúng là xích của Đại Đạo, của vận mệnh. Tổ Chức không chỉ muốn kiểm soát các Đại Giới, mà còn muốn kiểm soát cả quy tắc vận hành của vũ trụ.”
Hắn vươn tay chạm vào bản đồ. Một luồng sáng cổ xưa bùng phát, những thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn. Đó là những ghi chép của vị Thần Vương đã an nghỉ tại đây, về cuộc chiến chống lại một thế lực bí ẩn, về sự sụp đổ của nền văn minh của ông ta, và về một dự ngôn kinh thiên động địa.
Vị Thần Vương này đã gọi thế lực đó là “Kẻ Thống Trị Từ Bên Ngoài”, những kẻ muốn biến mọi Đại Giới thành nô lệ, thu thập năng lượng sinh mệnh để nuôi dưỡng một “Vật Chủ Tối Cao”. Và điều đáng sợ hơn, ông ta đã dự đoán rằng sẽ có một “Chí Tôn” trỗi dậy từ vực sâu, mang trong mình huyết mạch của sự phản kháng, để lật đổ ách thống trị đó.
“Vật Chủ Tối Cao… Chí Tôn… Kẻ Thống Trị Từ Bên Ngoài…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Những mảnh ghép dần dần khớp lại. Hắn chính là Chí Tôn trong lời dự ngôn đó. Và Tổ Chức chính là “Kẻ Thống Trị Từ Bên Ngoài”.
Bản đồ tinh vực còn chỉ rõ một số Đại Giới lân cận, trong đó có một Đại Giới tên là “U Huyền Giới”, được đánh dấu là có sự hiện diện mạnh mẽ của Kẻ Thống Trị Từ Bên Ngoài.
“U Huyền Giới,” Lăng Tiêu khắc sâu cái tên này vào tâm trí. Đây sẽ là mục tiêu tiếp theo. Minh Quang Đại Giới là khởi đầu, nhưng U Huyền Giới mới là nơi hắn có thể chạm trán trực diện với một chi nhánh quan trọng của Tổ Chức. Nơi đó sẽ cung cấp thêm thông tin, thêm sức mạnh, và thêm những bằng chứng về sự tồn tại của kẻ thù.
Một luồng năng lượng khổng lồ từ bản đồ tinh vực đột nhiên tuôn trào, trực tiếp truyền vào Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu. Hắn cảm thấy một phần ký ức nữa được mở khóa, một cảm giác quyền năng cổ xưa trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh của một ngai vàng khổng lồ, nhìn xuống vô số tinh cầu, và một giọng nói vang vọng trong tâm trí: “Vạn giới… là của ta!”
Cảm giác đó chỉ kéo dài trong chốc lát rồi biến mất, nhưng nó đủ để củng cố niềm tin và ý chí của Lăng Tiêu. Hắn không còn là một phàm nhân bị ruồng bỏ, cũng không chỉ là một Đại Đế hùng mạnh. Hắn là Chí Tôn, là hy vọng cuối cùng của vạn giới.
Rời khỏi Cổ Thần Chi Mộ, Lăng Tiêu triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Minh Quang Đại Giới sẽ trở thành căn cứ tiền tuyến của Vạn Đế Thần Triều. Minh Quang Thần Tinh sẽ được dùng để chế tạo những chiến hạm không gian tiên tiến, chuẩn bị cho những cuộc viễn chinh tiếp theo. Và mục tiêu tiếp theo, không ai khác, chính là U Huyền Giới.
“Cuộc chiến này không chỉ là để chinh phục, mà là để giải phóng,” Lăng Tiêu tuyên bố, ánh mắt quét qua từng tướng lĩnh, từng mưu sĩ. “Chúng ta sẽ không chỉ thống nhất vạn giới, mà còn phải phá vỡ xiềng xích của Tổ Chức, mang lại tự do chân chính cho tất cả sinh linh.”
Tất cả mọi người đều quỳ xuống, hô vang: “Chí Tôn Vạn Đế vĩnh hằng bất diệt! Vạn Đế Thần Triều thống ngự vạn giới!”
Với những thông tin quan trọng thu được từ Cổ Thần Chi Mộ, và sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn của Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu biết rằng hành trình của mình đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới. Cuộc đối đầu trực diện với Tổ Chức đã không còn xa nữa. Và U Huyền Giới, sẽ là chiến trường đầu tiên của giai đoạn này.