Chí Tôn Vạn Đế
Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:03:24 | Lượt xem: 5

*

Chương 212: Cửu Vực Phong Vân

Cửu Vực Đại Giới. Cái tên này tự nó đã ẩn chứa sự rộng lớn và phức tạp. Nơi đây không phải là một hành tinh đơn lẻ, mà là một quần thể thiên thể khổng lồ, được chia thành chín khu vực chính, mỗi khu vực lại bao gồm vô số tiểu thế giới và tinh cầu. Bầu trời nơi đây luôn rực rỡ bởi những dải ngân hà lấp lánh, những tinh vân đủ màu sắc, và thỉnh thoảng lại có những con thuyền không gian khổng lồ lướt qua, mang theo cờ hiệu của các thế lực lớn.

Lăng Tiêu đứng trên boong thuyền Phi Thiên Cung, con thuyền mà hắn đã thu được từ một di tích cổ xưa, giờ đây đã được cải tạo và nâng cấp bởi những luyện khí sư tài ba nhất trong Vạn Đế Thần Triều sơ khai của hắn. Cùng đi với hắn là Mộ Dung Tuyết, người phụ trách tình báo và chiến lược, và một vài cường giả thân tín khác, những hạt giống đầu tiên của đội quân chinh phạt vạn giới. Hắn nhìn xuống Cửu Vực Đại Giới đang mở ra trước mắt, cảm nhận được một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa và đầy rẫy cơ hội.

“Cửu Vực Đại Giới, quả nhiên danh bất hư truyền,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. “Sự tranh chấp Vực Chủ chắc chắn sẽ không đơn giản.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài thanh lịch nhưng đôi mắt sắc sảo, bước đến bên cạnh hắn. “Theo thông tin chúng ta thu thập được, vị trí Vực Chủ của Phệ Thiên Vực, một trong Cửu Vực, đang bị bỏ trống sau cái chết đột ngột của Vực Chủ tiền nhiệm. Ba thế lực lớn nhất tại Phệ Thiên Vực đang tranh giành quyết liệt: Bất Diệt Kiếm Tông, Thiên Lôi Thánh Địa và U Minh Cổ Tộc. Ngoài ra, còn có vô số thế lực nhỏ hơn đang tìm cách chen chân.”

“Phệ Thiên Vực sao?” Lăng Tiêu nhếch mép cười. “Cái tên nghe có vẻ hung hãn. Ba thế lực đó, thực lực thế nào?”

“Bất Diệt Kiếm Tông nổi tiếng với kiếm đạo vô song, sở hữu một lượng lớn kiếm tu tinh nhuệ. Thiên Lôi Thánh Địa lại chuyên về lôi pháp và các loại thần thông công kích mạnh mẽ, có nhiều trận pháp sư và luyện đan sư. U Minh Cổ Tộc là một chủng tộc cổ xưa, bí ẩn, nắm giữ nhiều bí thuật và có khả năng triệu hồi, khống chế linh hồn. Cả ba đều có ít nhất một cường giả cấp Bán Đế ngồi trấn giữ, thậm chí có tin đồn Bất Diệt Kiếm Tông còn có một vị Kiếm Đế đã ẩn cư nhiều năm.” Mộ Dung Tuyết trình bày rõ ràng.

Lăng Tiêu gật đầu. “Bán Đế, thậm chí là Kiếm Đế… Đối với chúng ta hiện tại, đó là những đối thủ không thể xem thường. Nhưng cũng không phải là không thể vượt qua.” Hắn đã đạt đến cảnh giới Đại Đế, và với Chí Tôn Thần Tàng không ngừng thức tỉnh, sức mạnh của hắn đã vượt xa những gì mà một Đại Đế bình thường có thể đạt được. Hắn có thể đối phó với Bán Đế một cách dễ dàng, và ngay cả một vị Đế Vương chân chính cũng khó lòng áp chế hắn. Huống hồ, hắn còn có Vạn Đế Thần Triều, dù mới chỉ là một hạt mầm, nhưng những cường giả dưới trướng hắn đều là tinh anh được chọn lọc kỹ càng.

“Kế hoạch của chúng ta là gì, Chủ Công?” Một vị tướng lĩnh thân tín, Hắc Long Tướng Quân, với khí chất hung hãn, hỏi. “Chúng ta có cần phải hành động bí mật trước, hay trực tiếp hiện thân để rung chuyển cục diện?”

Lăng Tiêu suy nghĩ một lát. “Trực tiếp hiện thân sẽ thu hút sự chú ý không cần thiết từ Tổ Chức, những kẻ đã phong ấn ta. Chúng ta cần một danh phận hợp pháp, nhưng cũng cần tránh trở thành mục tiêu quá sớm.” Hắn đảo mắt qua bản đồ Cửu Vực Đại Giới được chiếu ảo ảnh trước mặt. “Phệ Thiên Vực là một vùng đất giàu tài nguyên, nhưng cũng là nơi giao thoa của nhiều luồng sức mạnh. Thay vì trực tiếp nhắm vào vị trí Vực Chủ, chúng ta sẽ bắt đầu từ một khu vực nhỏ hơn, xây dựng căn cơ, và sau đó từng bước bành trướng.”

“Chủ Công có ý định gì?” Mộ Dung Tuyết hỏi, cô hiểu Lăng Tiêu luôn có những tính toán sâu xa.

“Trong Phệ Thiên Vực, có một Tinh Vực nhỏ gọi là ‘Hoang Cổ Tinh Vực’,” Lăng Tiêu chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Nơi này từng là một chiến trường cổ xưa, tài nguyên cạn kiệt, các thế lực lớn không mấy quan tâm. Nhưng theo những gì ta cảm nhận được từ Chí Tôn Thần Tàng, nơi đây ẩn chứa một bí mật không tầm thường. Có thể là một di tích cổ xưa, hoặc một mảnh vỡ của ‘Đại Đạo Nguyên Thủy’ nào đó. Đó sẽ là điểm khởi đầu của chúng ta.”

Hoang Cổ Tinh Vực, một cái tên nghe có vẻ hoang tàn, nhưng trong mắt Lăng Tiêu, đó lại là một cơ duyên. Hắn cần một nơi để ẩn mình, phát triển lực lượng và đồng thời tìm kiếm thêm mảnh vỡ của Chí Tôn Thần Tàng hoặc những bí mật giúp hắn thức tỉnh ký ức. Hắn không muốn quá vội vàng, nhưng cũng không muốn lãng phí thời gian. Mỗi bước đi phải thật vững chắc.

Phi Thiên Cung nhanh chóng thay đổi lộ trình, hướng về Hoang Cổ Tinh Vực. Khi tiến vào vùng Tinh Vực này, không khí lập tức trở nên khác biệt. Năng lượng linh khí loãng hơn, các hành tinh xung quanh mang vẻ hoang tàn, bị tàn phá bởi những cuộc chiến tranh từ hàng vạn năm trước. Tuy nhiên, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một rung động yếu ớt từ Chí Tôn Thần Tàng, như đang chỉ dẫn hắn.

Tại một hành tinh cổ xưa, gần như không có sự sống, Phi Thiên Cung hạ xuống. Bề mặt hành tinh phủ đầy những vết tích của các trận chiến hủy diệt, những tàn tích của các công trình kiến trúc khổng lồ bị chôn vùi trong cát bụi. Đây là một nơi hoàn hảo để xây dựng căn cứ bí mật. Lăng Tiêu cùng Hắc Long Tướng Quân và một đội tinh binh bắt đầu thăm dò. Mộ Dung Tuyết thì ở lại trên thuyền, thiết lập hệ thống phòng ngự và thu thập thông tin.

Chỉ trong vòng vài ngày, Lăng Tiêu đã phát hiện ra một khe nứt không gian ẩn sâu dưới lòng đất của hành tinh hoang tàn này. Khe nứt dẫn đến một không gian bí mật, nơi thời gian dường như ngưng đọng, và một luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào. Bên trong, hắn tìm thấy một tàn tích của một Thần Điện khổng lồ, bị thời gian và chiến tranh bào mòn, nhưng vẫn tỏa ra khí tức thần bí.

Khi Lăng Tiêu bước vào Thần Điện, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đột nhiên chấn động dữ dội. Một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát từ Thần Tàng, và những hình ảnh rời rạc lướt qua tâm trí hắn. Đó là những mảnh ký ức cổ xưa, về một thời đại xa xăm, về những vị thần chiến đấu, và về một thực thể tối cao đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối.

Hắn nhận ra, Thần Điện này không phải là một di tích thông thường. Nó là một trong những điểm nút kết nối với mạng lưới năng lượng mà Tổ Chức đã thiết lập để phong ấn hắn, và cũng là một nguồn năng lượng cổ xưa, có thể giúp hắn đẩy nhanh quá trình thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng.

“Chủ Công, nơi này…” Hắc Long Tướng Quân cảm nhận được áp lực vô hình, giọng nói có chút run rẩy. “Có vẻ như có thứ gì đó rất khủng khiếp đang ẩn chứa.”

Lăng Tiêu không trả lời, ánh mắt hắn dán chặt vào trung tâm Thần Điện, nơi một pho tượng đá khổng lồ đã bị vỡ nát, nhưng vẫn còn một viên ngọc màu đen tuyền đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Viên ngọc đó chính là thứ mà Chí Tôn Thần Tàng đang phản ứng mạnh mẽ nhất. Hắn bước tới, đưa tay chạm vào viên ngọc.

Một luồng năng lượng khổng lồ ập vào cơ thể hắn, không phải là sức mạnh để tăng cường tu vi, mà là những dòng thông tin, những mảnh ghép ký ức. Lăng Tiêu nhắm mắt lại, toàn thân rung động dữ dội. Hắn thấy một hình ảnh mờ ảo của một vị Chí Tôn cổ xưa, đang cố gắng chống lại một thế lực vô hình, trước khi bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu hiểu ra nhiều điều. Kẻ thù của hắn không chỉ là một Tổ Chức hay Đạo Thống, mà có thể là một thực thể đã tồn tại từ những kỷ nguyên đầu tiên, một kẻ muốn kiểm soát toàn bộ vạn giới, thậm chí là cả Đại Đạo. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần của vị Chí Tôn cổ xưa đã ngã xuống, hoặc là một vật phẩm chứa đựng ý chí và sức mạnh của một tồn tại tối cao.

Với sự phát hiện này, kế hoạch của Lăng Tiêu càng trở nên rõ ràng. Hắn cần phải xây dựng căn cơ vững chắc tại Hoang Cổ Tinh Vực, khai thác Thần Điện này để thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng nhanh hơn, và đồng thời thu hút những cường giả có chung chí hướng. Hắn cần lực lượng để đối phó với ba thế lực lớn của Phệ Thiên Vực, giành lấy vị trí Vực Chủ, và cuối cùng, đối mặt với kẻ thù tối cao đang ẩn mình.

Quay trở lại Phi Thiên Cung, Lăng Tiêu triệu tập Mộ Dung Tuyết và các tướng lĩnh. “Chúng ta sẽ thiết lập căn cứ tại Hoang Cổ Tinh Vực này. Thần Điện này sẽ là trung tâm của chúng ta. Mộ Dung Tuyết, ngươi hãy bắt đầu chiêu mộ những nhân tài ẩn dật, hoặc những thế lực nhỏ đang bị chèn ép bởi các thế lực lớn. Chúng ta cần một đội quân, không chỉ mạnh mẽ mà còn trung thành.”

“Rõ, Chủ Công!” Mộ Dung Tuyết đáp lời, ánh mắt đầy kiên định.

“Hắc Long Tướng Quân, ngươi hãy phụ trách việc luyện binh, xây dựng hệ thống phòng ngự và khai thác tài nguyên xung quanh. Chúng ta sẽ biến Hoang Cổ Tinh Vực này thành một căn cứ bất khả xâm phạm, một nơi mà ngay cả ba thế lực lớn kia cũng phải dè chừng.” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói đầy uy nghiêm.

Hắc Long Tướng Quân quỳ một gối xuống, “Thuộc hạ tuân lệnh Chủ Công!”

Lăng Tiêu đứng giữa không gian mênh mông của Hoang Cổ Tinh Vực, nhìn về phía xa xăm nơi những hành tinh khác lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn không hề nao núng. Chí Tôn Thần Tàng đang réo gọi, ký ức đang dần trở lại, và khao khát chinh phục vạn giới, khai sáng kỷ nguyên mới đang cháy bỏng trong tim hắn. Phệ Thiên Vực, rồi Cửu Vực, và cuối cùng là toàn bộ vạn giới, sẽ phải quỳ phục dưới chân hắn. Kẻ thù tối cao kia, dù mạnh đến đâu, cũng sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của một Chí Tôn Vạn Đế.

Chỉ mới là khởi đầu, nhưng Lăng Tiêu đã cảm thấy một làn sóng năng lượng hùng vĩ đang trỗi dậy từ sâu thẳm bản thân. Hắn sẽ không chỉ là một kẻ thống trị, mà là một người khai sáng. Kỷ nguyên mới, sẽ bắt đầu từ Hoang Cổ Tinh Vực này.

*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8