Chí Tôn Vạn Đế
Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:03:50 | Lượt xem: 5

Chương 213: Thần Tàng Thức Tỉnh – Băng Phá Cửu Vực

Lăng Tiêu đứng đó, không gian Hoang Cổ Tinh Vực bao la như tấm thảm sao trải dài dưới chân hắn. Lời tuyên bố của hắn vừa dứt, không chỉ vang vọng trong tâm trí hắn mà còn dường như hòa vào từng hạt bụi tinh tú, truyền đi một ý chí bá đạo đến tận cùng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không còn là một nguồn năng lượng tiềm ẩn lặng lẽ, mà đã trở thành một dòng chảy cuộn trào, thôi thúc, réo gọi.

Hắn nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất. Điều duy nhất tồn tại là cảm giác hòa nhập tuyệt đối với Chí Tôn Thần Tàng. Những mảnh ký ức vụn vặt như những vì sao rơi rụng, thoáng hiện rồi vụt tắt, nhưng lần này, chúng không còn mơ hồ như trước. Một hình ảnh mơ hồ hiện lên: một bóng người cao lớn đứng giữa hư vô, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu vạn giới, tay khẽ phất, một dòng sông thời gian tựa như bị gián đoạn. Rồi hình ảnh ấy tan biến, chỉ còn lại một cảm giác nặng nề, khó tả về sự mất mát và nỗi đau.

“Chủ Công!”

Âm thanh của Hắc Diễm vang lên, kéo Lăng Tiêu trở về thực tại. Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi đồng tử càng thêm thâm thúy, như ẩn chứa cả một vũ trụ. “Phệ Thiên Vực đã hoàn toàn quy phục?” Lăng Tiêu hỏi, giọng nói trầm ấm, mang theo uy áp vô hình.

Hắc Diễm cung kính đáp: “Bẩm Chủ Công, sau khi ngài hiển lộ Thần Uy, các tông môn, thế gia của Phệ Thiên Vực đã không dám kháng cự. Một số thế lực nhỏ lẻ còn muốn phản kháng đã bị thuộc hạ và các chiến tướng khác trấn áp triệt để. Hiện tại, Phệ Thiên Vực đã hoàn toàn nằm dưới sự thống trị của Vạn Đế Thần Triều. Chúng thần đang tiến hành sắp xếp lại trật tự, tuyển chọn nhân tài và thu thập tài nguyên theo lệnh của ngài.”

Lăng Tiêu gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt. Phệ Thiên Vực chỉ là một bước đệm, nhưng nó là khởi đầu vững chắc cho đế nghiệp của hắn. “Tốt lắm. Hãy tiếp tục củng cố Phệ Thiên Vực, biến nó thành căn cứ địa vững chắc nhất. Ta cần nguồn lực dồi dào để chuẩn bị cho bước tiếp theo.”

Hắn khẽ nhíu mày. Chí Tôn Thần Tàng đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và nó cần một lượng năng lượng khổng lồ. Việc thống nhất Phệ Thiên Vực chỉ là khởi đầu cho việc thu thập tài nguyên và sức mạnh. Lăng Tiêu cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn, như có một cánh cửa bí ẩn đang dần hé mở bên trong Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết, đã đến lúc phải tiến thêm một bước nữa.

“Hắc Diễm, chuẩn bị một mật thất tuyệt đối an toàn, ta cần bế quan một thời gian ngắn. Trong thời gian đó, không ai được phép quấy rầy. Mọi việc trong Phệ Thiên Vực giao toàn quyền cho ngươi xử lý.”

“Vâng, Chủ Công!” Hắc Diễm đáp lời, trong lòng dâng lên sự kích động. Hắn hiểu rằng, Chủ Công của mình sắp sửa có một đột phá kinh thiên động địa. Mỗi lần Lăng Tiêu bế quan, trở ra đều mạnh mẽ hơn gấp bội.

Lăng Tiêu tiến vào mật thất, không gian nơi đây được khắc họa vô số trận pháp phòng ngự và hấp thu linh khí. Hắn ngồi xếp bằng giữa trung tâm, hít sâu một hơi, điều hòa tâm thần. Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền giờ đây đã không còn là một viên châu sáng lấp lánh như ngọc, mà đã biến thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, như một tinh vân thu nhỏ, chậm rãi xoay chuyển.

Lăng Tiêu vận chuyển Chí Tôn Kinh, công pháp tối thượng mà hắn đã vô thức lĩnh ngộ từ sâu thẳm huyết mạch. Linh khí từ bốn phương tám hướng của mật thất điên cuồng tuôn vào, bị vòng xoáy Thần Tàng nuốt chửng. Quá trình này không chỉ hấp thu linh khí, mà còn tinh luyện nó thành một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo một vẻ cổ xưa, bá đạo, vượt lên trên mọi loại linh lực thông thường.

Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng dần dần bao trùm toàn bộ cơ thể Lăng Tiêu. Các mạch máu, xương cốt, kinh lạc của hắn như được tôi luyện lại bằng một thứ vật liệu thần thánh. Cảm giác đau đớn dữ dội xen lẫn khoái cảm khi sức mạnh tăng vọt. Trong lúc này, một mảnh ký ức khác bỗng chốc bùng nổ trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn, sống động hơn.

Hắn nhìn thấy một đại trận khổng lồ, trải dài vô tận, giam cầm vô số tinh cầu, vây hãm hàng tỷ sinh linh. Trên đỉnh trận pháp, một bàn tay khổng lồ, đen kịt như vực sâu, đang từ từ ấn xuống, muốn nghiền nát tất cả. Rồi một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên, không phải tiếng người, mà là một ý chí chí cao vô thượng: “Kỷ nguyên này đã lỗi thời, cần được hủy diệt để tái sinh. Ngươi không thể cản ta, Chí Tôn.”

Trong ký ức, Lăng Tiêu cảm thấy một nỗi phẫn nộ tột độ, một sự bất lực khủng khiếp khi chứng kiến cảnh tượng đó. Hắn cố gắng lao tới, cố gắng phá hủy bàn tay đen kịt, nhưng một sức mạnh vô hình đã giam cầm hắn. Đó là sự phong ấn! Đó là nguồn gốc của phong ấn!

Ký ức tan biến, nhưng dư âm của nó để lại trong lòng Lăng Tiêu một vết sẹo sâu sắc và một sự căm hờn vô tận. Hắn đã hiểu ra một phần. Kẻ thù không chỉ là một cá nhân hay một thế lực, mà là một “Tổ Chức” hay một “Đạo Thống” cổ xưa, muốn hủy diệt để tái tạo, muốn kiểm soát luân hồi và vận mệnh của vạn giới. Và hắn, Lăng Tiêu, đã từng là một “Chí Tôn” đứng lên chống lại chúng, nhưng đã bị phong ấn.

Sự tức giận và quyết tâm bùng nổ, không chỉ làm tăng tốc độ hấp thu năng lượng của Chí Tôn Thần Tàng, mà còn giúp hắn lĩnh ngộ sâu hơn về bản chất của sức mạnh này. Thần Tàng không chỉ là một nguồn năng lượng, nó là một “Đạo”, là một phần của hắn, là hiện thân của “Chí Tôn Chi Đạo” mà hắn đã từng nắm giữ, hoặc đang trên đường khai sáng.

Thời gian trôi qua, không biết bao lâu. Khi Lăng Tiêu mở mắt, cả mật thất dường như rung chuyển nhẹ. Một luồng uy áp vô hình bùng phát, không phải là uy áp của một Đại Đế bình thường, mà là uy áp của một vị Thần Vương, một Chúa Tể đã đứng trên đỉnh cao của Đại Giới. Hắn cảm thấy mình đã đột phá lên một cảnh giới hoàn toàn mới, không còn bị giới hạn bởi những cấp bậc tu luyện thông thường. Hắn đã thực sự “luyện hóa” được một phần lớn Chí Tôn Thần Tàng, sức mạnh của hắn đã tăng vọt đến mức khó tin.

Giờ đây, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể khiến cả một tinh cầu run rẩy. Một cái phất tay, có thể xé nát không gian, tạo ra những vết nứt xuyên qua các chiều không gian nhỏ. Hắn đã không còn là một Đại Đế bình thường nữa, mà là một “Chí Tôn Tiềm Vận”, một Chí Tôn đang trên đường phục hồi toàn bộ sức mạnh.

Rời khỏi mật thất, Lăng Tiêu cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt của mình. Hắn bước đi, không gian tự động nhường đường, mỗi hơi thở đều mang theo khí tức của Đại Đạo. Hắc Diễm cùng các chiến tướng khác khi nhìn thấy Lăng Tiêu đều không khỏi kinh hãi. Uy áp từ hắn tỏa ra khiến họ không thể không quỳ phục, run rẩy trong sợ hãi và kính trọng.

“Chủ Công thần uy!” Hắc Diễm run rẩy nói, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái.

Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua những vì sao xa xăm. “Phệ Thiên Vực đã ổn định. Giờ là lúc chúng ta tiến về Cửu Vực.”

Cửu Vực, một trong những khu vực hùng mạnh nhất của Hoang Cổ Tinh Vực, nơi quy tụ vô số tông môn cổ xưa, thế gia lâu đời và các cường giả cấp Đại Đế. Đó sẽ là một thử thách lớn, nhưng với sức mạnh hiện tại của Lăng Tiêu, hắn không hề nao núng. Ký ức về Tổ Chức và âm mưu hủy diệt vạn giới vẫn còn vẹn nguyên trong đầu hắn, thôi thúc hắn phải hành động nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

“Truyền lệnh xuống, Vạn Đế Thần Triều chuẩn bị chiến tranh! Mục tiêu tiếp theo: Cửu Vực! Ta sẽ đích thân dẫn đầu quân đoàn tiên phong.”

Giọng nói của Lăng Tiêu vang vọng, mang theo ý chí không thể lay chuyển, như tiếng trống chiến đấu vang dội khắp Hoang Cổ Tinh Vực. Hắn không chỉ muốn chinh phục Cửu Vực, mà còn muốn thông qua đó, tìm kiếm thêm manh mối về Tổ Chức bí ẩn kia, và quan trọng nhất, hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, phá vỡ xiềng xích vận mệnh và trở thành Chí Tôn Vạn Đế chân chính. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sức mạnh mới và ý chí sắt đá, Lăng Tiêu đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Một kỷ nguyên mới, sẽ được hắn khai sáng, bắt đầu từ Cửu Vực này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8