Chí Tôn Vạn Đế
Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:02:46 | Lượt xem: 5

Chương 211: Cửu Vực Mở Ra – Thần Triều Chấn Động

Khoảng không vũ trụ vô tận, một hạm đội hùng vĩ rẽ sóng không gian, tựa như những con mãnh thú khổng lồ xuyên qua màn đêm vĩnh hằng. Soái hạm ở trung tâm, lấp lánh ánh sáng vàng kim, mang theo khí thế ngút trời, như một vì sao băng lướt qua, để lại phía sau là Thiên Thanh Tiểu Giới đã lùi xa thành một chấm nhỏ xanh biếc.

Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy của soái hạm, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ, xuyên qua màn chắn năng lượng, nhìn về phía trước. Cửu Vực Đại Giới, một cái tên vang dội, ẩn chứa vô số truyền thuyết và cơ duyên, đang dần hiện ra trong tầm mắt hắn. Không còn là một Thiên Thanh Tiểu Giới nhỏ bé, Cửu Vực là một thế giới hoàn chỉnh, rộng lớn gấp vạn lần, nơi các cường giả đỉnh cao tung hoành, các Đại Đế xưng bá một phương.

Khí tức Chân Đế trong cơ thể Lăng Tiêu đã hoàn toàn ổn định, từng tế bào, từng mạch máu đều rung động với sức mạnh mới. Chí Tôn Thần Tàng không ngừng luân chuyển, dung hợp sâu sắc hơn với huyết mạch của hắn, mỗi một nhịp đập đều như tiếng trống trận, thúc giục hắn tiến về phía trước. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt của Cửu Vực Đại Giới ngay cả khi còn cách xa hàng triệu dặm. Linh khí ở đây cô đọng đến mức gần như hóa thành thể lỏng, quy tắc đại đạo rõ ràng hơn, và một loại áp lực vô hình, cổ xưa bao trùm lên vạn vật.

“Bệ hạ, chúng ta đã tiến vào phạm vi Cửu Vực Đại Giới. Theo bản đồ cổ, chúng ta đang ở rìa phía Đông của Vực Thải Vân, một vùng đất ít người qua lại, nhưng tài nguyên phong phú,” Tần Vũ, tổng quản hạm đội, cung kính bẩm báo. Hắn giờ đây đã là một cường giả Bán Đế, được Lăng Tiêu ban thưởng vô số tài nguyên, trung thành tuyệt đối.

Lăng Tiêu gật đầu, “Tốt. Phát tín hiệu cảnh giới tối cao, nhưng không được gây động tĩnh lớn. Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là đặt chân vững chắc, sau đó mới thăm dò tình hình.”

Hạm đội khổng lồ từ từ giảm tốc, xuyên qua tầng khí quyển dày đặc của Cửu Vực Đại Giới. Khác với những tiểu giới chỉ có một tầng mây bao phủ, Cửu Vực có đến chín tầng mây ngũ sắc, mỗi tầng đều ẩn chứa một loại năng lượng và quy tắc riêng biệt. Khi hạm đội của Lăng Tiêu xuyên qua, những luồng điện quang rực rỡ xẹt qua thân hạm, nhưng với lớp phòng hộ cường đại của Vạn Đế Thần Triều, chúng chỉ như những con đom đóm vô hại.

Xuống dưới chín tầng mây, một thế giới hùng vĩ hiện ra trước mắt. Những ngọn núi cao vút tận trời, đỉnh núi bị mây bao phủ quanh năm, ẩn chứa các loại linh dược và khoáng thạch quý hiếm. Những dòng sông rộng lớn như đại dương, chảy xiết qua các đồng bằng trù phú. Cây cối ở đây cao lớn đến kinh người, mỗi chiếc lá đều tỏa ra linh khí dồi dào. Lăng Tiêu thậm chí còn nhìn thấy những linh thú khổng lồ bay lượn trên bầu trời, phát ra khí tức hung mãnh, không thua kém gì cường giả cấp Huyền Tôn ở Thiên Thanh.

“Đúng là Đại Giới!” Lăng Tiêu khẽ thì thầm. Sức mạnh của hắn ở Thiên Thanh đã là đỉnh phong, nhưng ở Cửu Vực, hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Cảnh giới Chân Đế ở đây, có lẽ chỉ tương đương với một tông chủ cấp thấp, hoặc một thủ lĩnh bộ lạc cường đại. Con đường phía trước còn rất dài.

Hạm đội hạ xuống một khu vực hẻo lánh, được bao quanh bởi những ngọn núi hùng vĩ và một khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Nơi đây linh khí dồi dào, có nhiều dấu hiệu của các mỏ linh thạch và các loại dược liệu quý hiếm chưa được khai thác. Đây là một địa điểm lý tưởng để thiết lập căn cứ đầu tiên.

Lăng Tiêu ra lệnh cho hạm đội ẩn mình, thiết lập kết giới và trận pháp phòng ngự. Đồng thời, hắn phái các đội trinh sát tinh nhuệ, bao gồm cả những cường giả Bán Đế và Hư Đế, bí mật tiến vào các vùng lân cận để thu thập tin tức. Hắn cần phải hiểu rõ cấu trúc quyền lực, các thế lực lớn nhỏ, và văn hóa của Cửu Vực Đại Giới trước khi có bất kỳ hành động lớn nào.

Trong khi đó, Lăng Tiêu tự mình đi sâu vào khu rừng. Hắn muốn cảm nhận trực tiếp Đại Đạo của Cửu Vực. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một loại quy tắc tự nhiên, hòa mình vào vạn vật. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một con suối nhỏ đang dần trở thành đại dương, nó không ngừng hấp thụ và phân tích những quy tắc Đại Đạo phức tạp của Cửu Vực, giúp hắn củng cố nền tảng tu vi Chân Đế của mình.

Trong một hang động ẩn sâu dưới lòng đất, Lăng Tiêu tìm thấy một mỏ linh thạch thượng phẩm nhỏ. Đây là một tài nguyên quý giá, có thể dùng để cung cấp năng lượng cho hạm đội và hỗ trợ tu luyện cho các tướng sĩ của hắn. Tuy nhiên, mỏ linh thạch này đã có chủ. Một bầy Hắc Diễm Viên, những linh thú hung hãn với thân thể cường tráng và khả năng phun ra lửa đen, đang canh giữ.

Khí tức của Viên Vương Hắc Diễm Viên đã đạt đến cấp độ tương đương với một cường giả Chân Đế sơ kỳ, không hề yếu hơn Lăng Tiêu là bao. Đây là một bài kiểm tra nhỏ, một cơ hội để hắn làm quen với các sinh vật và chiến đấu phong cách của Cửu Vực.

Lăng Tiêu không sử dụng hạm đội hay các tướng sĩ của mình. Hắn muốn tự mình ra tay. Một luồng kiếm ý sắc bén như chớp lóe lên trong mắt hắn. Hắn rút ra Phá Thiên Kiếm, thanh kiếm đã cùng hắn chinh chiến khắp Thiên Thanh. Giờ đây, sức mạnh của nó được bổ trợ bởi cảnh giới Chân Đế của Lăng Tiêu, trở nên càng thêm đáng sợ.

Trận chiến diễn ra nhanh chóng và kịch liệt. Hắc Diễm Viên Vương gầm thét, phun ra những ngọn lửa đen hủy diệt, lao tới với sức mạnh nghiền nát núi đá. Nhưng Lăng Tiêu không còn là thiếu niên ngày xưa. Hắn vận dụng “Vạn Đạo Quy Nguyên Quyết”, thân pháp nhanh như quỷ mị, kiếm chiêu biến ảo khôn lường. Mỗi nhát chém đều mang theo quy tắc đại đạo, sắc bén đến mức có thể xé rách không gian.

Sau vài chục chiêu giao chiến, Hắc Diễm Viên Vương gầm lên đau đớn, thân thể to lớn đổ sụp. Lăng Tiêu không giết chết nó, mà dùng Chí Tôn Thần Tàng để áp chế, thu phục nó. Hắn cần những linh thú bản địa như thế này để làm tai mắt và lực lượng phụ trợ.

Thu phục Viên Vương, Lăng Tiêu cho phép hạm đội khai thác mỏ linh thạch và bắt đầu xây dựng một căn cứ ngầm vững chắc. Đây sẽ là điểm tựa đầu tiên của hắn ở Cửu Vực Đại Giới.

Trở lại soái hạm, Lăng Tiêu triệu tập các tướng lĩnh của mình. “Tin tức từ các đội trinh sát đã có gì?”

Một cường giả Hư Đế tên Long Khiếu, vốn là một tướng lĩnh dưới trướng hắn ở Thiên Thanh, giờ đã là người đứng đầu đội trinh sát, bước ra báo cáo: “Bẩm bệ hạ, Cửu Vực Đại Giới chia thành chín vực lớn, mỗi vực đều có ít nhất một đến hai Đại Đế thống trị. Vực Thải Vân chúng ta đang ở có ba Đại Đế, trong đó mạnh nhất là Thải Vân Đại Đế, người được cho là đã đạt đến cảnh giới Chân Đế hậu kỳ, sở hữu một Thần Khí cổ xưa. Ngoài ra, các tông môn, thế gia ở đây vô cùng phức tạp, phân chia địa bàn rõ ràng. Vùng chúng ta đang ở thuộc lãnh thổ của một tông môn cấp trung tên là Huyền Âm Tông, tông chủ là một cường giả Chân Đế trung kỳ.”

Lăng Tiêu nhíu mày. Chân Đế hậu kỳ, Chân Đế trung kỳ… Sức mạnh của hắn vẫn còn quá nhỏ bé. “Có phát hiện ra điều gì bất thường hay dấu hiệu của Tổ Chức kia không?”

Long Khiếu lắc đầu: “Tạm thời chưa có. Tuy nhiên, các Đại Đế ở đây dường như có một liên minh lỏng lẻo. Họ thường xuyên triệu tập Đại Hội Vạn Giới để thảo luận về những sự kiện lớn, và gần đây có tin đồn về một Đại Hội sắp diễn ra, liên quan đến việc một vị trí ‘Vực Chủ’ mới của một vùng đất hoang vu đang bị tranh chấp.”

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên tinh quang. “Vực Chủ sao? Đây chính là cơ hội của chúng ta. Nếu có thể nắm giữ một vị trí Vực Chủ, chúng ta sẽ có danh chính ngôn thuận để phát triển thế lực.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Cửu Vực Đại Giới rộng lớn đang mời gọi. Cuộc chiến giành quyền lực, xây dựng đế quốc, và đối mặt với kẻ thù tối cao chỉ mới bắt đầu. Hắn biết, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn mang trong mình bí mật kinh thiên, dòng máu Chí Tôn, và Chí Tôn Thần Tàng không ngừng thức tỉnh. Hắn sẽ từng bước chinh phục Cửu Vực, thống nhất các Đại Giới, và cuối cùng, đối mặt với Tổ Chức đã phong ấn hắn, vạch trần mọi âm mưu và khai sáng kỷ nguyên mới.

Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Lăng Tiêu. “Cửu Vực Đại Giới, ta đến đây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8