Chí Tôn Vạn Đế
Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:45:29 | Lượt xem: 4

Chương 176: Cửu U Đại Giới – Hắc Ám Thức Tỉnh

Lăng Tiêu bước chân qua cánh cổng không gian, cảm giác như xuyên qua một tấm màn nước lạnh lẽo, rồi toàn thân chấn động kịch liệt. Khung cảnh trước mắt hắn không còn là bầu trời xanh thẳm hay những ngọn núi hùng vĩ quen thuộc của Huyền Giới, mà là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nhuốm màu u ám và hùng vĩ đến đáng sợ.

Bầu trời nơi đây mang một sắc xám tro đặc quánh, đôi khi điểm xuyết những vệt tím than như máu. Không có mặt trời rực rỡ, chỉ có một vầng sáng mờ nhạt, lạnh lẽo treo lơ lửng ở phương xa, đủ để chiếu rọi xuống cảnh vật một thứ ánh sáng ma mị, khiến mọi thứ đều mang vẻ cổ xưa và huyền bí. Khí tức trong không khí không phải là linh khí tinh thuần như Huyền Giới, mà là một loại năng lượng âm hàn, nặng nề đến mức khiến ngay cả một cường giả Đạo Cảnh cũng phải cảm thấy áp lực. Đây chính là Cửu U Đại Giới, mảnh đất của các Đại Đế và Chân Thần, nơi mà quy tắc và sự sống đều mang một sắc thái riêng biệt.

Dưới chân hắn là một vùng đất hoang vu, trải dài vô tận những khối đá bazan đen kịt, lởm chởm như răng nanh của quỷ dữ. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá xoắn xuýt vươn lên trời, không mang chút màu xanh của sự sống mà lại có màu đen sẫm, lá cây như được khắc từ ngọc thạch tím sẫm, tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt. Thi thoảng, những luồng gió rít gào mang theo mùi đất mục và khí tức tử vong, khiến Lăng Tiêu phải khẽ nhíu mày.

“Quả nhiên, khác biệt hoàn toàn…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt quét qua một lượt xung quanh. Hắn đứng trên đỉnh một ngọn đồi đá, nơi đây có vẻ như là một điểm hạ cánh ngẫu nhiên từ cánh cổng không gian. Dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng sự khác biệt quá lớn vẫn khiến hắn không khỏi ngỡ ngàng.

Sức mạnh của hắn, ở Huyền Giới đã đạt đến đỉnh phong, đủ để khiến vạn tộc run sợ. Nhưng ở Cửu U Đại Giới này, Lăng Tiêu cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm. Không phải là áp lực từ kẻ thù, mà là áp lực từ chính thiên địa. Quy tắc nơi đây dường như dày đặc và phức tạp hơn gấp bội, khiến mỗi một cử động, mỗi một lần điều động chân nguyên đều tiêu hao nhiều hơn bình thường. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, cường giả sinh ra và lớn lên ở đây sẽ có nền tảng vững chắc hơn, sức mạnh bùng nổ hơn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức âm hàn đang tràn vào cơ thể. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ rung động, bắt đầu tự động hấp thu và chuyển hóa những năng lượng này. Thay vì cảm thấy khó chịu, Lăng Tiêu lại cảm nhận được một sự tương thích kỳ lạ. Dường như, loại năng lượng này, dù âm hàn, nhưng lại cực kỳ tinh khiết và cổ xưa, rất phù hợp với bản chất Chí Tôn của hắn. Đây là một tín hiệu tốt, cho thấy Cửu U Đại Giới có thể là nơi lý tưởng để hắn thức tỉnh sâu hơn Chí Tôn Thần Tàng và tìm lại ký ức.

Mở mắt ra, Lăng Tiêu mỉm cười. “Thú vị… Áp lực càng lớn, tiềm năng bộc phát càng mạnh. Cửu U Đại Giới, ngươi sẽ không làm ta thất vọng.”

Hắn không vội vã hành động. Bước chân đầu tiên vào một thế giới mới, điều quan trọng nhất là phải tìm hiểu thông tin và vị trí của bản thân. Hắn phóng ra thần thức, nhưng chỉ có thể bao phủ một phạm vi hẹp hơn nhiều so với ở Huyền Giới. Đây là dấu hiệu cho thấy sự rộng lớn và phức tạp của Cửu U Đại Giới.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm rú trầm đục xé tan không gian tĩnh mịch. Từ phía xa, một đàn sinh vật khổng lồ, thân hình như những con hổ mang cánh dơi, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép màu đen, đôi mắt đỏ rực như máu, đang lao vút qua bầu trời xám xịt. Chúng mang theo khí tức hung bãn, mỗi con đều có tu vi tương đương với cường giả Hư Không Cảnh ở Huyền Giới. Một đàn sinh vật như vậy, ở Huyền Giới có thể dễ dàng san bằng một tông môn lớn.

Nhưng điều khiến Lăng Tiêu chú ý hơn là những sinh vật này đang bị truy đuổi. Phía sau chúng, một nhóm người mặc áo giáp màu đen huyền bí, cưỡi trên lưng những con linh thú hình dáng kỳ dị, đang bay vút tới. Mỗi người trong số họ đều tỏa ra khí tức cường đại, ít nhất cũng đạt tới cấp độ Đạo Cảnh đỉnh phong. Người dẫn đầu, một nam tử trung niên với khuôn mặt lạnh lùng như băng, tu vi đã chạm đến cảnh giới mà Lăng Tiêu mơ hồ cảm nhận được sự tương đồng với cấp bậc Đế Vương Sơ Giai. Hắn giơ tay, một luồng hắc diễm bùng phát, dễ dàng thiêu rụi một con linh thú khổng lồ trong đàn.

“Thật mạnh!” Lăng Tiêu thầm thốt. Một cường giả cấp độ này, ở Huyền Giới có thể xưng bá một phương, nhưng ở đây lại chỉ là người dẫn đầu một đội quân truy sát linh thú. Điều này cho thấy Cửu U Đại Giới ẩn chứa bao nhiêu cường giả kinh khủng.

Hắn ẩn mình vào một khe đá, thu liễm toàn bộ khí tức, quan sát cuộc truy sát diễn ra. Đàn linh thú kia mặc dù đông đảo nhưng không phải đối thủ của nhóm người kia. Chỉ trong chốc lát, chúng đã bị tiêu diệt gần hết. Người nam tử trung niên kia thu hồi hắc diễm, lạnh lùng ra lệnh:

“Thu thập thi thể, mang về cho Thần Tướng đại nhân luyện chế U Minh Chiến Giáp. Nhớ kỹ, đừng bỏ sót một bộ vảy nào của Huyết Dực Ma Hổ!”

Một trong số binh sĩ cúi đầu đáp: “Vâng, Đội Trưởng Ma Phong!”

Lăng Tiêu ghi nhớ cái tên “Ma Phong” và “Thần Tướng”. Rõ ràng, đây là những danh hiệu chỉ những cường giả có địa vị nhất định trong một thế lực nào đó ở Cửu U Đại Giới. Hắn cũng nhận ra rằng, dù là linh thú hay con người, đều mang trong mình một loại khí tức u ám đặc trưng, chứng tỏ sự ảnh hưởng sâu sắc của môi trường Cửu U.

Khi nhóm Ma Phong rời đi, Lăng Tiêu mới nhẹ nhàng hiện thân. Hắn đến gần nơi cuộc chiến vừa diễn ra, kiểm tra những dấu vết còn sót lại. Dù đã bị thu dọn kỹ lưỡng, nhưng vẫn còn một vài mảnh vảy Huyết Dực Ma Hổ sót lại. Lăng Tiêu nhặt một mảnh lên, cảm nhận năng lượng và cấu trúc của nó. “Chất liệu tốt, cứng cáp hơn cả kim loại quý hiếm ở Huyền Giới. Nếu được luyện chế, quả thực có thể tạo ra binh khí hoặc giáp trụ mạnh mẽ.”

Hắn cũng phát hiện ra một dấu vết mờ nhạt của một loại phù văn cổ xưa được khắc trên mặt đất, nơi mà Ma Phong đã đứng. Đó là một phù văn mang theo sức mạnh của không gian, nhưng lại pha lẫn với khí tức tử vong. Lăng Tiêu khẽ chạm vào, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể rung động mạnh hơn, dường như đang cố gắng giải mã hoặc hấp thu nó.

“Đây là một loại Thần Văn của Cửu U Đại Giới sao? Chứa đựng quy tắc của một Đại Giới…” Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên vẻ suy tư. Hắn biết, để đứng vững ở đây, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần phải hiểu rõ quy tắc và văn hóa của thế giới này.

Từ những mảnh vỡ thông tin ít ỏi, Lăng Tiêu đã có cái nhìn sơ bộ về Cửu U Đại Giới: một thế giới rộng lớn, nguy hiểm, tràn ngập năng lượng âm hàn cổ xưa, nơi mà cường giả cấp Đế Vương không còn là huyền thoại mà là những thế lực thực sự. Hắn, Lăng Tiêu, từ một thiên tài của Huyền Giới, giờ đây chỉ là một tân binh nhỏ bé bước vào vũ đài rộng lớn này.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi đen kịt vươn lên như những cột trụ khổng lồ, và xa hơn nữa, mơ hồ có thể thấy những ánh sáng lấp lánh như những thành trì cổ xưa. Đó chính là mục tiêu đầu tiên của hắn: tìm kiếm một nơi chốn, tìm hiểu quy tắc, và bắt đầu hành trình “Đại Đế Vấn Đạo” của mình.

“Đế Vương Chi Lộ… ta đến rồi!” Lăng Tiêu hít sâu một hơi, khí tức âm hàn tràn vào phổi, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một ngọn lửa hừng hực. Hắn không còn là thiếu niên bị ruồng bỏ, cũng không còn là thiên tài cô độc. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình bí mật kinh thiên, và mục tiêu của hắn là trở thành Chí Tôn thống ngự vạn giới. Cửu U Đại Giới chỉ là bước đệm đầu tiên trên con đường vĩnh hằng đó.

Hắn cất bước, bóng hình dần chìm vào cảnh sắc u ám của Cửu U, hướng về phía những điều chưa biết, mang theo khát vọng và ý chí của một vị Đế Vương tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8