Chí Tôn Vạn Đế
Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:45:05 | Lượt xem: 4

Lăng Tiêu đứng giữa không gian tĩnh mịch của ngọn tháp cổ, nơi Chí Tôn Thần Tàng đã hoàn toàn dung hợp với hắn. Không còn là một phần sức mạnh bị phong ấn, không còn là những mảnh ký ức vụn vỡ. Giờ đây, hắn là một chỉnh thể hoàn chỉnh, một Chí Tôn thực thụ, với toàn bộ trí nhớ, cảm ngộ và quyền năng của kiếp trước đã chảy xuôi trong huyết mạch, tâm hồn hắn.

Cảm giác này thật khó tả. Nó không chỉ là sự mạnh mẽ về thể chất hay pháp lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, về quy luật vận hành của vũ trụ, về cội nguồn của Đại Đạo. Hắn nhìn thấy rõ ràng con đường mình đã đi, những sai lầm đã mắc phải, và quan trọng nhất, kẻ thù đã đẩy hắn vào cảnh ngộ này. Đạo Thống Hủy Diệt! Cái tên ấy giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là một thực thể hùng mạnh, một tổ chức tà ác đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên, âm mưu thôn tính và định hình lại vạn giới theo ý chí của chúng.

Huyền Giới, nơi từng là vũ đài cho sự trỗi dậy của một thiếu niên phế vật, giờ đây trong mắt Lăng Tiêu chỉ là một góc nhỏ, một hạt cát trong sa mạc vô tận của vũ trụ. Tài năng của hắn đã vang danh khắp nơi, uy thế đã áp đảo các tông môn, học viện hàng đầu. Hắn đã trở thành một nhân vật có ảnh hưởng lớn, đúng như cái kết của Đại Cảnh Giới 2 đã định. Nhưng đó không phải là điểm cuối cùng của hành trình. Đó chỉ là bệ phóng.

“Huyền Giới… đã đến lúc từ biệt.” Lăng Tiêu khẽ thì thầm. Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn không thể ở lại đây quá lâu. Mỗi khoảnh khắc trì hoãn là Đạo Thống Hủy Diệt có thêm thời gian để củng cố quyền lực. Hắn cần phải hành động, nhanh chóng và quyết đoán.

Tuy nhiên, hắn cũng không phải là kẻ vô tình. Huyền Giới đã cho hắn cơ hội tái sinh, cho hắn những bằng hữu trung thành, những người đã cùng hắn trải qua sinh tử, đặt nền móng cho “Vạn Đế Thần Triều” sơ khai của hắn. Hắn phải có sự sắp xếp thỏa đáng.

Lăng Tiêu rời khỏi ngọn tháp, trở lại Thiên Tuyệt Tông, nơi hắn đã trở thành Huyền Chủ tối cao. Vừa bước ra, hắn liền cảm nhận được ánh mắt tôn kính và ngưỡng mộ từ mọi đệ tử, trưởng lão. Nhưng hắn biết, sự tôn kính đó chỉ là nhất thời. Để thực sự trở thành một vị Chí Tôn, hắn cần một đế quốc vĩ đại hơn, những chiến binh mạnh mẽ hơn, và một tầm nhìn bao quát hơn vạn giới.

Trong đại điện Thiên Tuyệt, Lăng Tiêu triệu tập những thân tín nhất của mình: Mộ Dung Thiên, vị tông chủ già nua nhưng đầy trí tuệ; Lạc Ngân, người bạn tri kỷ và là tướng quân dũng mãnh của hắn; và một vài nhân vật kiệt xuất khác đã được hắn chiêu mộ trong quá trình chinh phạt Huyền Giới.

“Ta sắp rời đi.” Lăng Tiêu mở lời, thanh âm trầm bổng, mang theo một lực lượng khiến cả đại điện chấn động nhẹ.

Mộ Dung Thiên và Lạc Ngân, cùng những người khác, đều sửng sốt. Họ biết Lăng Tiêu phi phàm, nhưng không ngờ hắn lại đưa ra quyết định này đột ngột như vậy.

“Lăng Tiêu, ngươi… ngươi định đi đâu?” Lạc Ngân vội vàng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Lăng Tiêu nhìn thẳng vào mắt họ, nụ cười nhẹ ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. “Ta sẽ đi đến những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi có các cường giả cấp Đế Vương ngự trị, nơi Đạo Thống Hủy Diệt đang ẩn mình. Ta sẽ xây dựng lại đế quốc của mình, Vạn Đế Thần Triều, và chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.”

Những lời này như sấm sét đánh vào tai mọi người. “Đại Giới”? “Đế Vương”? “Đạo Thống Hủy Diệt”? Đó là những khái niệm xa vời, thậm chí là truyền thuyết đối với hầu hết cường giả Huyền Giới. Nhưng họ biết, Lăng Tiêu không nói đùa. Hắn luôn làm được những điều không tưởng.

“Trong thời gian ta vắng mặt,” Lăng Tiêu tiếp tục, “Ta sẽ giao lại Thiên Tuyệt Tông và toàn bộ thế lực chúng ta đã gây dựng ở Huyền Giới cho Mộ Dung Thiên và Lạc Ngân cai quản. Các ngươi hãy tiếp tục chiêu mộ nhân tài, tích lũy tài nguyên, và không ngừng phát triển sức mạnh. Ta sẽ để lại cho các ngươi một số công pháp và tài nguyên quý giá từ Chí Tôn Thần Tàng của ta, đủ để các ngươi vươn lên tầm cao mới, vượt xa giới hạn của Huyền Giới.”

Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng chói lọi xuất hiện, biến thành hàng loạt ngọc giản cổ xưa và những bình ngọc chứa đầy đan dược thượng phẩm, cùng với vài món linh khí mang theo sức mạnh khó lường. Đó là những vật phẩm mà Chí Tôn Thần Tàng đã “tiết lộ” cho hắn, những thứ mà Huyền Giới chưa bao giờ thấy.

“Đây là nền tảng. Ta cần các ngươi trở thành những người tiên phong, biến Huyền Giới thành một trong những căn cứ vững chắc nhất của Vạn Đế Thần Triều. Khi ta trở lại, ta sẽ cần đến sức mạnh của các ngươi.” Lăng Tiêu trang trọng nói.

Mộ Dung Thiên và Lạc Ngân quỳ xuống, ánh mắt đầy xúc động và kiên định. “Chúng thần tuân mệnh! Sẽ không phụ sự tin tưởng của Chí Tôn đại nhân!”

“Tốt.” Lăng Tiêu gật đầu. “Hãy nhớ, con đường phía trước đầy gian nan. Hãy cẩn trọng và không ngừng phấn đấu.”

Sau khi sắp xếp mọi chuyện ở Thiên Tuyệt Tông, Lăng Tiêu lặng lẽ đến thăm những nơi đã gắn bó với hắn. Hắn đứng trên đỉnh núi cao nhất của Huyền Giới, nhìn xuống phong cảnh rộng lớn bên dưới. Một cảm giác bâng khuâng thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng ý chí sắt đá.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là Cửu U Đại Giới. Trong ký ức đã thức tỉnh, Cửu U Đại Giới là một trong những Đại Giới cổ xưa nhất, nơi có vô số đế quốc hùng mạnh và chủng tộc dị biệt. Quan trọng hơn, đó là nơi mà Đạo Thống Hủy Diệt đã cắm rễ sâu, nơi có một trong những chi nhánh quan trọng của chúng. Hắn cần phải đến đó, bắt đầu từ con số không, xây dựng lực lượng, và từng bước bóc trần âm mưu của kẻ thù.

Chuyến đi này sẽ không có đồng hành. Hắn cần sự tự do để hành động, để rèn luyện bản thân đến cực hạn, và để tránh mang lại nguy hiểm cho những người hắn quan tâm.

“Cửu U Đại Giới… một cái tên nghe có vẻ âm u và hiểm nguy.” Lăng Tiêu nở nụ cười nhạt. “Nhưng càng nguy hiểm, càng có nhiều cơ hội để ta trỗi dậy. Đạo Thống Hủy Diệt, các ngươi đã phong ấn ta một lần, nhưng sẽ không có lần thứ hai. Ta sẽ trở lại, và khi đó, vạn giới sẽ phải run sợ trước cái tên Chí Tôn Vạn Đế!”

Một luồng năng lượng vô hình bao bọc lấy Lăng Tiêu. Hắn không cần đến phi thuyền, không cần đến trận pháp dịch chuyển phức tạp của Huyền Giới. Với sức mạnh của một Chí Tôn đã thức tỉnh hoàn toàn, hắn có thể xé rách không gian, vượt qua hàng ngàn thế giới trong một ý niệm.

Ánh sáng chói lòa bùng lên, sau đó vụt tắt. Lăng Tiêu đã biến mất khỏi Huyền Giới, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Sự ra đi của hắn nhanh chóng trở thành một truyền thuyết, một bí ẩn không lời giải đáp trong Huyền Giới. Các đệ tử Thiên Tuyệt Tông và những người thân cận của hắn đều giữ kín bí mật về chuyến đi của hắn, tuân thủ lời dặn dò của Chí Tôn.

Trên bầu trời đêm Huyền Giới, một ngôi sao mới chợt lóe sáng rồi vụt tắt, như báo hiệu một sự kiện trọng đại vừa diễn ra, và một kỷ nguyên mới đang bắt đầu ở nơi xa xăm nào đó của vạn giới.

Trong khi đó, Lăng Tiêu đã xuyên qua vô số tầng không gian, cảm nhận được sự rộng lớn và hỗn loạn của vũ trụ. Các quy tắc, định luật ở mỗi Đại Giới đều có chút khác biệt, nhưng tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn không còn là một phàm nhân bị định đoạt số phận, mà là một kẻ kiến tạo vận mệnh, một vị Đế Vương tương lai của vạn giới.

Sau một khoảng thời gian không thể tính toán bằng các khái niệm thời gian thông thường, một luồng không gian biến động mạnh mẽ xuất hiện trước mắt hắn. Đó là lối vào Cửu U Đại Giới. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng u ám, cổ xưa và hùng vĩ đang bao trùm lấy không gian đó.

“Cửu U Đại Giới… ta đến đây!” Lăng Tiêu mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vẻ ngây ngô của thiếu niên, mà là sự tự tin, kiêu ngạo của một vị đế vương, một Chí Tôn chuẩn bị khai sáng một kỷ nguyên mới.

Hắn bước vào cánh cổng không gian, hình bóng dần chìm vào bóng tối thăm thẳm, hướng tới những thử thách mới, những cơ duyên lớn hơn, và cuộc chiến định đoạt vận mệnh của vạn giới. Hành trình “Đại Đế Vấn Đạo” đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8